Thứ Năm, 26 tháng 1, 2012

161. Rồng cái (lady dragon)


1. Sáng nay mình đi uống cà phê một mình, một vườn, một khách, đã quá, tình cờ đọc được chuyện ‘năm rồng nói chuyện rồng cái’ trong blog của ‘đại hiệp’ dung tran, rồi mình xuất kỳ bất ý viết vài dòng cho vui đầu năm thôi, các bạn đừng bắt bẻ mình nhé, mai mốt mình lại viết chuyện khác, hì... Đọc xong, mình mới comt như sau: 
“Đọc bài này, mình thấy Rồng cái thú vị lắm, có nhiều điểm 'tích cực' lắm chứ.

Một số phụ nữ được gọi là Rồng cái (cứ tạm cho là như vậy đi) như: Thái hậu Dương Văn Nga, Ỷ Lan phu nhân, Tống Mỹ Linh, Võ Tắc Thiên/Thái Bình công chúa, Từ Hi thái hậu, Margaret Thatcher, Hillary Clinton, Yingluck Shinwatra (Thủ tướng Thái), Triệu Minh/Chu Chỉ Nhược... Riêng mình, mình sẽ không dám yêu Rồng cái, trong truyện 'Hội chợ phù hoa' của William Thackeray có dựng 2 nhân vật nữ là Becky Sharp (có thể xem là rồng cái) và Amelia Sedley, thì vị anh hùng hảo hán William Dobbin chỉ chọn, yêu lâu dài và chung thủy với nàng 'phi - rồng cái' là Amelia. Mình 'sương' người hiền hiền, tĩnh lặng và... ít nói, hì..hì… Anh chàng dung tran (quá khôn đi...) mới bình lại như sau: 
“Hihi! Mình không tham gia ‘tranh luận’ vụ Rồng cái nghe! Chỉ ‘tọa sơn quan hổ (tiger) đấu’ mà thôi. Ở đây là Tiger và Dragon đang ... verbal fighting (đấu võ mồm). Chắc phần thắng nghiêng về Rồng wá! Năm con Rồng mà! Chuyến này thì Tiger ... ‘chết chắc!”

2. Từ ‘rồng’ xuất hiện đầu tiên ở nước ta chứ không phải ở bên Tàu!, người Tàu đã kết hợp con rồng của ta (hiền lành - âm tính) với con giao long của họ (dữ dằn - dương tính)..., tham khảo tí thôi, mình không phải là nhà nghiên cứu văn hóa (xem 'Cơ sở văn hóa Việt Nam' - Trần Ngọc Thêm).

Thực ra truyền thuyết về rồng thì không có rồng đực và rồng cái, các bạn hãy quan sát kỹ tất cả các hình rồng đều không có biểu hiện giới tính!, bởi vậy Kim Dung rất khôn khi gọi Dương Quá và Tiểu Long Nữ là cặp ‘rồng - phụng’ của nhân gian, trong đó Dương Quá là ‘rồng’, còn Tiểu Long Nữ là ‘phụng’…

Theo mình nghĩ, Rồng cái là những người đàn bà quyền biến, cơ mưu, thâm độc, có thể chiếm lĩnh cái mà mình muốn, đặc biệt là trong chuyện quốc gia đại sự. Thường, những con Rồng cái này phải đẹp và có kiến thức (khác với học thức)…, ví dụ như Võ Tắc Thiên, Từ Hi thái hậu là những người vừa đẹp vừa có tài, Võ Tắc Thiên có tài nội trị, đảo chính và, theo truyền thuyết, rất… khỏe trong chuyện ấy, Từ Hi thái hậu đẹp mê hồn và có thể ngồi vẽ ra bản thiết kế của cái Di Hòa Viên (= vườn nuôi dưỡng sự ôn hòa). Còn trong phạm vi bài viết này, rồng cái (viết chữ thường) là kẻ mà hay được mình gọi là 'lệnh bã xã' đó, hì..

3. Thực ra, trong thời buổi này, người ta chỉ cần có bằng đại học là có thể làm lớn rồi, mấy ông Clinton, Bush hay Putin mới có đại học thôi (!), Steve Jobs mới học đại học năm thứ nhất rồi nửa chừng bỏ học, mà hiện nay có thể xem ông ấy là ‘vĩ nhân’ rồi… Có một hôm mình ngồi uống cà phê với một anh chàng Iraq, anh ta mới có trung cấp, còn 7 người VN bao quanh anh ta toàn là đại học, nào là đại học bách khoa, nào là đại học y dược, nào là đại học nông nghiệp, nào là đại học ngoại ngữ, …, anh chàng Iraq đó xanh mặt luôn, nói ‘các anh sao giỏi vậy, ai cũng đại học hết!’ ...

Ngày nay, nếu chồng làm Tổng thống, thì vợ được gọi là ‘first lady’ (= đệ nhất phu nhân), khi đó không nhất thiết bà này phải có quyền cao tước trọng hay học vấn uyên bác. Các bạn hãy quan sát những ông lớn, vợ mấy ông có thể là đại học (hay trên đại học), qua trung/sơ cấp, lớp 12 hay lớp 9 (thậm chí thấp hơn), chúng ta cũng thừa nhận có nhiều phụ nữ mới học lớp 9 (hay chưa tới) nhưng làm kinh tế giỏi kinh người, nếu chúng ta tạm chấp nhận từ ‘đại gia’ có trong từ điển (!) và tạm chấp nhận đó là người có cỡ vài chục tỉ, thì ta sẽ có rất rất nhiều nữ đại gia. 

Thời nay, chả mấy ai phản đối chuyện đàn bà có thể lên làm Tổng thống, Thái Lan, Philippine, Đức, Anh, Ấn Độ, …, đã và đang có nữ lãnh tụ. Mình muốn nói ngược lại là, nếu vợ làm Tổng thống, thế thì đức lang quân gọi là gì, hình như chưa có, làm gì có chuyện gọi là 'first gentleman' (= đệ nhất phu quân). Có ‘vấn đề’ là, nhỡ nếu đức lang quân là thứ dân thì sao, mình thấy ‘sao sao’ ấy, chả lẽ vợ là Tổng thống, có bằng tiến sĩ này tiến sĩ nọ (hay cử nhân/thạc sĩ), còn chồng thì mới học lớp 9, sáng xỉn chiều say, …, sự kiện nếu xảy ra thì nghe có vẻ nghịch cái lỗ nhĩ. Chả cần nói ‘Không-Mạnh’ hay không ‘Khổng-Mạnh’ gì cả, nếu chồng mà vợ nói cái gì cũng phải ‘vâng vâng dạ dạ’ thì thà chết quách cho xong, thiệt, hì..hì...

4. Mình có nói nếu mình gặp một con Rồng cái, mặc dù thích thì có thích, rất thích là khác, vì Rồng cái cũng là đàn bà, cũng thơm phức phừng phực như ai, nhưng chắc chắn là mình sẽ hổng dám đâu (mà còn lâu Rồng cái mới yêu mình, hì..), ai mà dám yêu mấy cái bà mà đàn ông vừa mới mở miệng đã nhảy ngay vào họng rồi (như bà Thatcher đó, mấy ông người Anh nói với mình như vậy), đứng ‘sau rèm’ nói vọng ra ngoài 'nội các đại thần' chỉ đạo hết cái này đến cái nọ, tỏ ra mình đây là có kiến thức/giỏi hơn đàn ông (như bà Từ Hi đó), hì..hì.., có thể mấy ông ‘siêu’ quá thì chấp nhận, còn mình thì xin kiếu.

Thú thật, hồi xưa mình có đọc tác phẩm ‘người vợ câm’ (của Quỳnh Giao!), mình mơ ước có một ‘thiên thần bé nhỏ’, ‘miệng nói ít’ nhưng ‘tim nói nhiều’ là tuyệt vời hơn cả. Cuối cùng trong những câu cuối cùng, mình chỉ tâm sự cho vui buổi sáng, mấy con rồng cái chớ có nổi sùng thì ‘lá bàng’ ngày mai sẽ bị tâm lý khó ‘gom’ lắm, hì..hì…

Để thêm phần hấp dẫn, các bạn hãy tham khảo thông tin sau: "...thời buổi bây giờ mà tìm được một ''rồng cái'' vừa đẹp vừa tài thì khó lắm anh àk? Chỉ cần biết yêu thương và như ''thiên thần bé nhỏ'' là được rùi anh ha (ẩn danh). ‘Chúng mình’ chỉ đơn giản là ‘lá bàng’ và ‘thiên thần bé nhỏ’ thôi, chứ không phải phức tạp là ‘Cọp’ và ‘Rồng cái’, thiên thần bé nhỏ ‘sương’ trong thế giới ảo của mình nghĩ sao ạ?

Thứ Ba, 24 tháng 1, 2012

160. Khai bút đầu xuân - 'Tổ chức học'


Mình đã suy nghĩ từ giao thừa tới giờ, mình phân vân: không lẽ viết entry hoài à, lấy cảm hứng đâu mà viết và dựa vào hiện thực nào. Sáng nay cơ may đã đến, có ‘triết gia’ Miêu nữ và một bạn 'ẩn danh' hỏi mình vài câu đùa trong dịp Tết, mình cũng trả lời tuy đùa mà thực dưới đây.

Câu hỏi 1 (Miêu nữ):

Đọc bài của NGLB gom được cái lá rất đẹp "chọn việc tối cần thiết hay có tính lâu dài mà làm, chạy theo thiên hạ mà làm gì". 
Ấy nhưng rùi lại ngẩn người vì lẽ: Chiều 30 tết nồi bánh tét là chuyện tối cần thiết, Thượng đế (!) của NGLB lại cho chạy đi gặp nhỏ bạn là tối quan trọng, còn NGLB lại cho viết bài tổng kết năm hay chạy lòng vòng với vài người bạn là chuyện cần làm ngay... 
Hix! vậy xác định đâu là việc tối cần thiết! 

Trả lời:

Các hoạt động/hành động (action) trên được xếp thứ tự ưu tiên (prioritizing) như sau:
1. Trả lời comt của Miêu nữ
2. Gặp 'thiên thần nhỏ bé' 
3. Viết entry
4. Đi lấy bánh Tét (vì nhờ người nấu rồi, giả sử nấu bánh tét trước 29 Tết, 30 Tết là quá muộn!) 
5. Gặp bạn bè. 

Mình xếp 'trả lời Miêu nữ' và 'gặp thiên thần nhỏ bé' là loại ưu tiên hàng đầu vì sống một đời người mới quen được Miêu nữ hay 'thiên thân nhỏ bé', viết entry là việc có thể làm ngay (nếu có cảm hứng). 
Tuy nhiên, hoạt động 2 sẽ không thực hiện vì ‘thiên thần nhỏ bé’ đang ở trong thế giới ảo. 
Vậy thì mình sẽ: 
1. Trả lời Miêu nữ (xong rồi)  
2. Viết entry (45 phút nữa là xong) 
3. Đi lấy bánh Tét: không vội, trong ngày 
4. Gặp bạn bè: trong dịp Tết, đã gặp một số bạn rồi, còn nhiều thời gian, từ từ, tùy cơ ứng biến.  
Vậy mình giải quyết xong chuyện tối cần thiết (lấy bánh Tét) và chuyện có tính lâu dài (gặp bạn bè).
Kết luận: Hoàn toàn không có gì phải vội.  


Câu hỏi 2 (ẩn danh):
Không ngờ anh viết bài cũng quá hay và có phần cũng tiếu lâm lắm, em thấy cách viết của anh khác với mọi người, có lẽ anh là "nhà văn", "nhà báo" hay là nhà gì đây....?? Thật tình mà nói em thấy anh viết hay quá à, nhưng tại sao bài nào cũng dài quá vậy?? Nếu vậy sao anh không cho thêm một ít hình ảnh và nhạc phụ họa hoặc viết chữ lớn chút xíu, như thế chắc sẽ hay và hấp dẫn hơn với mọi người đấy anh à, em chỉ nói một chút ý kiến vậy thôi, …
Trả lời:

Thực ra, không phải lúc nào anh cũng thấy là mình viết bài hay, tùy bài à, nhưng anh tự thấy thích những ý trong từng đoạn của bài viết, vì anh lấy những việc có thật trong đời và kinh nghiệm hóa chúng bằng chiêm nghiệm của mình, của các blogger, của bạn bè và của các ‘cao thủ’ trong sách vở.
Anh không phải là nhà văn hay nhà báo, trước đây anh có nhiều năm trong đời làm nhà giáo chút chút. Nhưng 15 năm trở lại đây, anh làm đào tạo viên ( = trainer) truyền đạt chủ yếu về lập kế hoạch/khung logic và về cách làm giảng viên (cho các dự án nước ngoài).
Trong một bài viết, anh cũng cố gắng hết sức để ‘ngắn hóa’ nó, vì viết dài hình như là một điều tối kỵ trong văn học. Tuy nhiên, 
1. Lối viết của anh là lối tự sự nội tâm, nghĩ sao viết vậy, nên không quan tâm là ngắn hay dài, 
2. Trong một bài có tính triết lý, ví dụ bài ‘phi Kim - Dung và tình yêu’, anh đã 'gom lá bàng' ngàn năm của người ta (sorry, hì..hì..), chỉ giữ lại những ý niệm cơ bản, anh đã viết rút lại còn có 10 trang, nhưng trước đó, anh có đọc một bài tương tự đến 20 trang mà Font chữ chỉ cỡ 10 mà thôi!, 
3. Đa số bài viết của anh đều có tính ‘phi ngạo’, nghĩa là bất cứ cái gì trên đời thì mình cũng có thể ‘triệt tiêu’ nó về một cái cười ‘đau đớn và đầy nước mắt’, và trước sau gì mình cũng chết, nên cười rồi sẽ hết cười (= ‘phi ngạo’).
Về đăng tải hình ảnh, anh chưa biết kỹ năng này (chưa có ‘thiên thần bé nhỏ’ nào xuất hiện chỉ cho anh, vả lại anh cũng hơi lười, hì..hì..). Về tải nhạc phụ họa, anh hơi ngại, vì đôi khi anh mở blog vào ban đêm, có những bản nhạc trong entry của các blogger tuy rất hay, nhưng không đúng thời điểm, vả lại có thể làm cho một số người không thích blog cảm thấy khó chịu.
Anh cũng chỉ nói một chút ý kiến vậy thôi, hì..hì… Cám ơn comt của em nhìu nhìu nghen.


(Sau khi có comt của các bạn, bài viết sẽ có tính triết lý và ‘tổ chức học’ hơn, chúc các bạn đi chơi mùng Hai Tết vui vẻ nghen).

Chủ Nhật, 22 tháng 1, 2012

159. Những câu chuyện ngăn ngắn ngày Tết


CHÚC CÁC BLOGGER NĂM MỚI SỨC KHỎE VÀ AN BÌNH!

1. Sáng 30 Tết, mình mới vừa bảnh mắt ra là có chuyện: ‘trồng 2 chậu bông’, ‘ghé nhà ông anh’, ‘đi lấy áo quần’, ‘chở bà tướng/ông thượng đế đi đây tí’, ‘đi mua áo mới/giày mới’, ‘đi ăn bún riêu’, ‘đi ăn Tất niên (!)’, ‘chuẩn bị mâm ngũ quả’, ‘làm thịt gà’, 'đi phân phối bánh tét', … , ôi, đau tim quá ạ, Tôn Ngộ Không cũng phải dông tuốt về Hoa Quả Sơn, Thủy Liêm Động để tránh cái 'niền Kim Cô', huống gì là mình.
Mình chuồn ra quán cà phê, hì..hì.., mới vừa chạy xe ra khỏi nhà có 1 km, ối giời ơi, cái chợ phường hôm nay bỗng nhiên người đông nghịt như kiến, hình như người ta không mua bán ở trong chợ (!), mà cả chủ lẫn khách đều 'ùa' ra buôn bán trên lề đường, lấn gần hết nửa con đường đi của ‘thiên hạ’. Ủa, có nhiều người, đặc biệt là sinh viên, được nghỉ từ thứ Bảy tuần trước đến hôm nay (30 Tết, cứ gọi là vậy, vì năm nay chỉ có 29 Tết thôi), các bạn thử đếm trên đầu ngón tay xem, vừa rồi có đến 8 ngày lận, mà đa số họ không đi chợ trong mấy ngày đó, đến hôm nay cả nước mới đổ xô ra đi chợ, mình kêu ‘ối giời ơi’ là đúng rồi chứ còn gì nữa.
Mình lại liên tưởng đến chữ ‘bận’ (I am busy). Hoàn toàn đồng ý, cán bộ nhà nước bận, người làm doanh nghiệp tư nhân bận hơn nữa, phụ nữ rất rất rất bận, còn viết blog là bận nhất (cuối năm không lẽ 'lá bàng' im hơi lặng tiếng, còn cái vụ ‘khai bút đầu Xuân’ nữa, hì..hì..). Mình đã nói là mình hoàn toàn đồng ý, phụ nữ rất rất rất bận mà, mình có dám nói khác đâu, mấy em đừng có ‘hóc’ thút thít nữa mà, khổ lắm. Nhưng… theo ý mình, lâu lâu mới bận một lần, chả lẽ bận hoài, bận hay không là do mình thôi.

2. Trinh Công Sơn rất đúng khi nói ‘đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt’.
Mình có 2 người ‘bạn già’ rất thân, đều ở Sơn La, tốt nghiệp đại học Triết, ổng bắt đầu sự nghiệp từ năm 1975, có một căn nhà ọp ẹp và hai bàn tay trắng, lúc nào mình gọi điện ổng cũng ‘bận’, lúc nào ghé nhà thăm ổng cũng đang… ‘bận’, lúc nào uống cà phê ổng cũng ‘bận’, các bạn thử tính từ năm 1975 đến nay là bao nhiêu năm, 37 năm rồi đó, kết quả của ổng sau 37 năm làm việc vô cùng bận rộn là vẫn... có một căn nhà ọp ẹp, hai bàn tay trắng và đang… bắt đầu sự nghiệp! Người bạn già thứ hai là một họa sĩ, tình hình cũng tương tựổng có một thành ngữ rất quen thuộc mà ai cũng biết, đó là ‘bận, bận, bận’, ‘không được, không được, không được’, ‘hồi nào nói chuyện, hồi nào nói chuyện, hồi nào nói chuyện’, ổng nói ‘hồi nào nói chuyện’ là may lắm rồi, sợ ổng bận không có thì giờ nói chuyện!
Mình có làm chung với một ông tên là Chris, cứ mỗi 30 phút là ổng sản xuất ra một trang giấy, mà 100 trang ổng sản xuất ra thì may ra mới có một trang là có thực tế, thế là trong mấy năm nay, số trang ổng sản xuất ra cộng với số trang của mình, và cộng với vố số trang tài liệu tham khảo mà ổng cóp được từ những người khác, là không đếm xuể, cứ tí tí lại nghe cái ‘rụp’, đó là ổng lấy cái bấm đục lỗ ra, đóng thành tập hồ sơ, lưu (record) trong tủ, chả bao lâu đầy cái tủ, … than ơi, suốt đời ông ấy bận!
Mình có một anh bạn thân nữa, anh ấy đọc vô số sách, sách gì anh ấy cũng đọc, chuyện gì anh ấy cũng tham gia, cái gì anh ấy cũng biết, theo mình, sách nào cũng đọc thì chẳng thà đọc một số ít sách cần thiết còn hơn, chuyện gì cũng thò ‘mõm’ vào thì chẳng thà tham gia một số ít chuyện cần thiết còn hơn, cái gì cũng biết thì chẳng thà biết một số ít chuyện cần thiết còn hơn, cuối cùng anh ấy chẳng hiểu rõ một cuốn sách nào cả, chẳng bình luận được chuyện nào tới nơi tới chốn cả, chẳng ‘ngộ’ được ý tưởng nào cả, than ơi, suốt đời anh ấy bận, bận, bận!


3. Nhà thơ Nguyễn Nhược Pháp có câu:
Em không dám đi mau
Ngại chàng chê hấp tấp
Số gian nan không giàu, (đi chơi chùa Hương)
Nguyễn Nhược Pháp tuy còn rất trẻ (mất lúc mới 24 tuổi) mà đã thấy điều đó rồi, có ‘linh’ không! Bạn hãy quan sát xem, bất cứ ai làm việc mà không có tầm nhìn, không có quy hoạch/kế hoạch, chạy theo đuôi thiên hạ, không tính trước tính sau, lúc nào cũng ‘hấp ta hấp tấp’ hay ‘líu quíu’, ..., thì cho dù người đó có làm ăn bận rộn cả cuộc đời, rốt cuộc là từ chỗ bắt đầu sự nghiệp là một ông ‘bình nhì’ rồi kết thúc sự nghiệp cũng sẽ chỉ là một ông ‘binh nhì’ mà thôi, người ta nói nôm na là ‘làm ăn không tính, ở lính suốt đời’ đó. 

Ông Hàn Tín thuộc loại đại tướng đánh trăm trận trăm thắng, mà đâu có phải lúc nào ổng cũng dùng nhiều quân đâu, càng dùng nhiều quân càng thất bại, cái quan trọng của tướng là ‘ngồi trong trướng, quyết định chuyện xa ngàn dặm’, người ta dùng mưu chứ không dùng sức, càng dùng sức càng thất bại (Trương Phi một thời gian dài lúc đầu, đánh đâu bại dó, vì cái ‘tội’ dùng sức, sau này may mắn thay anh chàng biết dùng mưu chút chút). Hàn Tín thuộc loại 'không dùng sức' nên lúc nào y cũng ngồi chơi xơi nước và nói phét với Khoái Kiệt!
... Mình muốn làm việc gì là mình đã có sự chuẩn bị từ trước, chọn việc ‘tối cần thiết’ hay có tính lâu dài mà làm, chạy theo thiên hạ mà làm gì, ai mà không biết chuyện ‘ngồi ở ngã ba đường, đẽo hoài vẫn không xong được cái cày’, chả lẽ khi người ta đến nhà kêu ‘anh ơi’ thì mình mới bắt đầu thực hiện các hoạt động của mình à, ai cũng làm như thế thì bận đúng rồi chứ còn gì nữa, biết nói sao bây giờ...

4. Lại quay vế chuyện Tết.

Ở VN người ta thường tặng hoa/cây cảnh (đặc biệt là hoa Mimosa, thơm thoảng thoảng và lâu tàn), nếu ai đến nhà tặng hoa mà bạn cũng mua chậu về mà trồng, tại sao bạn không đem các chậu hoa đó tặng cho bà con hay những người khó khăn hơn!, cứ sau mỗi ngày thì số chậu hoa sẽ tăng lên, các bạn thử hình dung xem, sau 10 ngày nhà của bạn sẽ biến thành một cái… rừng, trong trường hợp khó xử này, mình tư vấn bạn là hãy gửi mail qua ông Obama hỏi mượn cái tòa Bạch Ốc, may ra đựng được hết các chậu hoa của bạn!... Vì thế mà bạn bận!!! 
Ở VN người ta hay tặng gà, nếu ai đến nhà tặng gà bạn cũng nhận và đem nhốt trong nhà, tại sao bạn đem các con gà đó tặng cho bà con hay những người khó khăn hơn!, các bạn thử tính xem, sau 10 ngày nhà của bạn sẽ biến thành một cái… trại chăn nuôi gà nho nhỏ, hì..hì..! Vì thế mà bạn bận!!!
Ở VN người ta hay nấu bánh chưng hay bánh tét, mà nấu bánh thì mất trung bình khoảng 16-18 tiếng đồng hồ (ví dụ từ 12g trưa hôm nay đến 4 hay 6g sáng hôm sau), giả sử gia đình bạn có bên nội hay bên ngoại, mỗi bên có trung bình là 5 gia đình, hai bên có: 10 gia đình x 18 tiếng = 180 tiếng đồng hồ nấu bánh, thế thì tại sao bạn không nấu chung để tất cả mọi gia đình chỉ mất có 18 giờ thay vì mất 180 giờ (đại khái là như vậy), vì thế mà bạn bận!!!
Ở VN người ta hay tặng cá (trám, rô phi, diêu hồng, …), nếu mỗi lần người ta tặng cá thì mình bỏ vào bể hay hồ cá, tại sao mình không cho bớt những người khác, chẳng bao lâu sau, mình mượn luôn cái… Hồ Lắc (ở Đaklak) về nuôi cá cho rồi, vì thế mà bạn bận!!!
Ở VN người ta thường có nhà với mặt tiền trung bình cỡ 4-5m. Mình có thấy ở ngoại ô, các miếng đất này thường có phía sau (hay hai bên) vẫn còn nhiều đất (đất rẫy/ruộng mà), cứ mỗi lần làm ra tiền là họ ‘cơi nới’ thêm một phòng, rồi lại làm ra tiền họ lại ‘cơi nới’ thêm một phòng nữa, rồi lại tiếp tục… ‘Ta’ thường không có tư tưởng ‘kiến trúc tổng thể’ mà rất rành về tư tưởng ‘cơi nới’… Mấy năm sau, căn nhà của họ sẽ giống như một … chiếc tàu hỏa hay một chiếc hàng không mẫu hạm nho nhỏ! Vì thế mà họ bận!!!
À, mình sực nhớ có một chuyện tức cười lắm, sau Tết năm nọ, có một bà vợ của một 'ông tướng' ở HP, bả hiếu khách nên đã tặng cho mình 3 con cua to ơi là to, mình bèn mang về bỏ ở phòng khách sạn ở HN, chả biết làm sao mà ban đêm có một 'nàng' sổng chuồng, chui vào nằm trong cái lỗ toilet, khi mình mới vừa ngồi xuống là nó đưa cái càng ra kẹp..., mình sợ chết khiếp lên được, vì thế mình cũng bận!

5. Chờ đón giao thừa từ chiều tới giờ, mình nhớ 'thiên thần nhỏ bé' quá à, chúc em năm mới đẹp hơn nữa nữa và tình yêu tăng thêm nữa nữa nghen, 'a n e':

Gió chiều thầm vương bao nhớ nhung. 
Người yêu thoáng qua trong giấc mộng. 
Vui nguồn sống mơ. 
Những ngày mong chờ. 
Trách ai đành tâm hững hờ... (Mộng chiều xuân - TG Ngọc Bích)


Chắc có bạn đọc xong bài này thì nói 'anh chỉ viết về chữ 'bận' thôi, sao dài vậy', nhưng có bạn nói 'bài viết của anh thật sắc sảo vừa châm biếm mạnh mẽ... làm người đọc không biết nên buồn hay nên vui (GB)', dường như bạn sau nói đúng hơn, và chắc có một số bạn (kể cả mình) đang bận xử lý 'chiếc hàng không mẫu hạm', 'cái tòa Bạch Ốc', 'cái hồ Lắc', 'cái trại chăn nuôi', và đặc biệt là đang bận xử lý 'chuyện thiên thần bé nhỏ', đời là thế, hì..hì..

Thứ Sáu, 20 tháng 1, 2012

158. Lệnh bà xã



Hôm kia mây màu xám, hôm qua mây màu trắng, hôm nay trời trong vắt hầu như không có mây, đời là thiên biến vạn hóa mà. Hắn tâm sự tí buổi sáng cho vui, đọc các dòng chữ dưới đây, theo ý các bạn, ‘LỆNH’ nào là quan trọng nhất ạ, hay còn có lệnh nào quan trọng hơn nữa ạ?
Hắn có một đặc điểm, là người vô hình trong cuộc đời này, hắn nhập ‘tiệc đời’ với lời chào ‘đủ xài’, vào cuộc vừa lạnh lùng vừa hòa đồng ‘đủ xài’, khi nào cần đến thì hắn đến, khi nào cần đi thì hắn đi, không phụ thuộc bất kỳ ai, hắn không có nhiệm vụ phải đến chỗ đông người để ‘vâng vâng dạ dạ’ với mấy ông lớn và vênh mặt lên với mấy ông nhỏ, hắn không có nhiệm vụ phải tôn trọng người giàu và coi thường người nghèo, hắn không có nhiệm vụ phải nói phét sùi bọt mép với mấy ông tiến sĩ và nói không thật lòng với mấy ông nông dân, hắn có lập trường của hắn, có con đường đi riêng của hắn.
Có một ông trồng cà phê nói rằng: ‘tui không cần biết mấy ông có làm bộ trưởng/thứ trưởng gì gì đó hay không, nếu khi đương chức mà cái mặt mấy ông ‘nhìn lên’ thì đối với chúng tôi là ‘miễn bàn’, các ông làm ra tiền thì cho vợ cho con của các ông, chứ có cho chúng tôi cái gì đâu, rồi một ngày nào đó, mấy ông cũng phải về ‘xóm’, nếu có tình có nghĩa thì chúng tôi còn chào hỏi, nếu các ông không tôn trọng chuyện ‘bán anh em xa, mua láng giềng gần’ thì chúng tôi xin kiếu’.
Nói thật, đường ta ta cứ đi, ai nói gì cũng mặc, hắn chỉ dừng lại khi gặp mỹ nhân vì hắn có bị hồn xiu phách tán ‘tí tí’, thuốc lá phải có cà phê, làm trai phải có máu dê trong người, hắn cũng là con người mà, có phải là tiên là phật gì đâu.
Đàn ông dù có là anh hùng thiên hạ vô địch, cuối cùng cũng phải bị lảo đảo trước một mỹ nhân nào đó chứ (trừ Tiêu Phong hay Tam Tạng/Tôn Ngộ Không…), ông Nguyễn Công Trứ đã 73 tuổi mà còn yêu một ‘thiên thần bé nhỏ’ mới có 18 tuổi à, ông Clinton cũng bị ‘thiên thần bé nhỏ’ là nữ thư ký Lewinsky hút hồn đó, ông Napoleon cũng bị lệnh của ‘thiên thần bé nhỏ’ (không chỉ một mà tới… nhiều ‘em’ lận!) và còn để lại cho thế giới cả trăm ‘bức thư tình bất tử’ nữa đó, ông viết ‘Chẳng có ngày nào anh không yêu em. Chẳng có đêm nào anh không ôm em vào lòng. Chẳng có khi nào anh uống trà mà không nguyền rủa cái chiến công và tham vọng đã nắm giữ anh, khác hẳn với tâm hồn anh’, …, chả lẽ mấy ông ấy không phải là con người ư!
Thiên thần bé nhỏ đối với hắn là ‘nhất’, chỉ trừ phi nàng làm cho hắn bị mất tự do hay bị ràng buộc/hạn chế bởi điều kiện này, điều kiện nọ, thì hắn sẽ ra đi, không lẽ đàn ông mà phải chạy theo đàn bà, nói vậy nghe sao lọt lỗ nhĩ được, hì..hì..
Chả biết nữa, đối với hắn, trên đời này có 3 thứ ‘LỆNH’, đó là ‘lệnh bà xã’, ‘lệnh thượng đế’ và ‘lệnh thiên thần bé nhỏ’.
* Ai cũng biết câu ‘ở nhà nhất vợ, nhì trời’, khỏi phải bàn nữa. Có vị tướng xuất chinh trăm trận trăm thắng, thế mà về nhà phải thua dưới ‘lệnh bà xã’. Ừ, nếu ông không chấp hành lệnh bà xã thì đi kiếm bà xã khác đi, mà nếu ông có kiếm bà xã khác thì cuối cùng ông vẫn phải chấp hành lệnh bà xã à, chạy trời không khỏi nắng!
Vả lại, các bà xã có một môn võ công tối hậu và vô cùng âm độc mà không được ghi trong ‘Cửu âm chân kinh’ của Kim Dung, đó là môn võ công ‘nước mắt - thút thít - quay lưng chưởng’, mấy ông đấu không lại đâu, một là dỗ dành, hai là im lặng đi uống cà phê hay đi nhậu chờ cho tan cơn ‘hu.. hu..’ của 'bả'. Các bà xã còn có một môn võ công nữa cũng không kém phần lợi hại, đó là ‘con cái’ chưởng, chưa kể môn ‘triệt tiêu kinh tế’ chưởng khủng khiếp nữa đó. Đàn ông chớ có dại mà đấu ‘nội lực’ tay đôi với các loại chưởng này, có ngày ‘nước mất nhà tan’ đấy!
À, còn quên cái vụ ông duyệt chi cái gì đó, ví dụ thôi, 1000 đô chẳng hạn, ông mới đi uống cà phê vòng vòng đâu đó khoảng 2 tiếng đồng hồ, về nhà thấy ‘bả’ đã mua ‘cái đó’ đến 2000 hay 3000 đô rồi, mấy ‘bả’ không chơi đẹp không ăn tiền (tất nhiên là phải có ‘money’ mới chơi đẹp được). Cách đây mấy tháng, có một tạp chí xã hội bên Mỹ đã điều tra thống kê và kết luận rằng kẻ ‘vung tay quá trán’ là phụ nữ đó, đừng nên quá nặng chữ ‘phóng khoáng’ cho đàn ông. Nói đến đây, chắc có nàng giẩy nẩy lên ‘làm gì có vậy, anh cường điệu đó’, đâu có, mấy bà phụ nữ Mỹ thừa nhận vậy chứ có phải anh đâu, đừng giận anh tội nghiệp.
** Thực ra, đàn ông có lẽ sợ ‘lệnh thượng đế’ hơn ‘lệnh bà xã’, cái thằng cu hay ‘con vịt giời’ mà hồi xưa nó kêu ‘oe oe oe’ và ngọ ngoạy mấy cái ngón tay đỏ hỏn nhỏ như cộng hành đó, nó nhỏ vậy chứ có quyền lực vô biên đó, nó là sự tái tạo và bất tử của ta đó. Nó nói ‘ba ơi ba, cho con tiền mua cái Air Blade đi, cho con tiền đi học đánh cầu lông đi, cho con tiền đi học Vịnh Xuân quyền đi, cho con tiền đi học TOEFL đi, cho con tiền tổ chức sinh nhật đi, cho con tiền mua máy laptop đi…' , nó nhiều khi làm cho mấy ông (mấy bà) rủn chí mà duyệt chi đó. Cũng nói nhỏ tí, có câu ‘con hư tại mẹ, cháu hư tại bà’, không biết có đúng không nữa, mà đã là thành ngữ thì chắc là đúng chứ, vì đàn ông thường kiên quyết hơn, còn đàn bà thì chìu chuộng con hơn.
Nó còn có khả năng làm cho bao nhiêu cuộc li dị không thành công, nó chỉ buồn buồn im lặng chả nói gì, thế mà bố ai mà dám li dị! Li dị chỉ là chuyện cực chẳng đã thôi, chẳng mấy ai muốn, vì nếu li dị thì phải vô cùng đau lòng với mấy ‘thượng đế’ này.
Có một lần hắn làm việc ở Kuala Lumpur một thời gian lâu, có người hỏi ‘các anh nhớ gì ở VN nhất’, mọi người đều trả lời ‘nhớ con’ (chứ không nhớ vợ!). Như vậy chắc uy quyền của (các) ‘thượng đế’ này lớn hơn ‘bà xã’, chắc rồi, còn nghi ngờ gì nữa!
Còn cái vụ mấy blogger chắt chiu kinh tế nữa, cuối cùng, nếu không có gì thay đổi, tài sản đó cũng thuộc mấy ‘thượng đế’ đó à.
*** Còn ‘lệnh thiên thần bé nhỏ’ nữa, cái này mới thật sự lợi hại đây. Đang ngồi đánh máy vi tính, tim hắn cứ hơi rung lên vì một thiên thần bé nhỏ ‘ảo’ nào đó.
Hắn nhớ có thiên thần bé nhỏ tặng hắn 2 cái bánh chưng (trong thế giới ảo), hắn thấy vô cùng hạnh phúc, thật đó, nàng ăn cái gì cũng nghĩ tới 2 người, đó là hắn và nàng, ai mà không ‘sương’ cho được!
Hắn nhớ có thiên thần bé nhỏ tặng hắn một chai rượu, 2 cái ly và một đóa hoa hồng, vâng, thiên thần bé nhỏ sẵn sàng đi với hắn đến cùng trời cuối đất (nếu có thể), cụng ly tay ‘đôi’ một cách ngọt ngào với hắn, và quả tim của nàng trùm lên quả tim hắn với một đóa hồng thơm ngát, ai mà không ‘sương’ cho được!
Hắn nhớ có thiên thần nhỏ bé thường gửi tặng hắn những bản nhạc violon do chính tay nàng đánh như ‘Tristesse’, ‘Dạ khúc’, ‘Love Story’, …, ai mà không ‘sương’ cho được!
Hắn nhớ có thiên thần bé nhỏ làm thơ tặng hắn mấy dòng như 
nếu đã yêu dù nửa vòng trái đất...
hai con tim vẫn đến được gần nhau...
để xóa đi bao cay đắng âu sầu...

"cá" lại được giữa đại dương vùng vẫy..., ai mà không ‘sương’ cho được!
Hắn nhớ có thiên thần bé nhỏ tặng hắn 3 tấm hình, một tấm hình nàng đang buồn đứng ở ga xe lửa, một tấm hình hắn ra tặng hoa cho nàng, và một tấm hình hắn và nàng ôm hôn thắm thiết, ai mà không ‘sương’ cho được!
Hắn nhớ có thiên thần bé nhỏ bị hắn ‘bắn trúng tim’, ôm ngực lảo đảo ngã, miệng còn mơ màng kêu ‘tén tèn ten’ nữa, ai mà không ‘sương’ cho được!
Thiên thần bé nhỏ ới ời ơi, hắn nhớ nàng lắm… 

Thứ Năm, 19 tháng 1, 2012

157. Chỉ là trò đùa của nhân gian


Sáng hôm qua uống cà phê, mình nhìn thấy rất nhiều đám mây bàng bạc màu xam xám, lừ đừ trôi về hướng Tây, mình đâu có phải là nhà quy hoạch đô thị hay nhà địa chất, hễ cứ cái nào quay về phía Campuchia thì bảo đó là hướng Tây, tương đối thôi. Sáng hôm nay uống cà phê, mình cũng thấy rất nhiều đám mây bàng bạc, nhưng lại màu trắng và hình như đứng yên tại chỗ! Cuộc đời là biến động, mỗi ngày mỗi khác, biết thế nào mà lần.

Ngồi nghĩ lan man, mình chợt nghĩ đến ông Phạm Duy. Lúc còn học cấp ba, mình ngưỡng mộ ông ấy lắm, đối với bọn mình, ông ấy là ‘nhất’, sau 1975, ông ấy hầu như ‘mất tích’. Hôm trước mình có lang thang trên mạng, đây chỉ là cái bất chợt mình bắt gặp, mình không có khả năng bình về các bậc tiền bối đâu các bạn ạ. Có ai đó nói rằng ông ấy kiêu lắm (!), rồi có ai đó bình rằng ông ấy sánh ngang với Beethoven (!), mình ngạc nhiên lắm, gọi thằng cu nói cho nó biết… Rồi mình nhớ lại cái vụ ông ‘Nguyên Vũ’ nữa chứ... Sáng nay, mình chợt nghĩ, vĩ đại là cái gì nhỉ? Nếu mình vĩ đại thì được cái quái gì nhỉ? Vì vĩ đại chỉ là trò đùa của nhân gian. Lại nghe vụ ông Pythagore nói rằng ‘có người nhìn thấy cái bóng ‘to’ của mình trên tường mà tưởng mình là vĩ đại’.

Mình lại nghĩ lan man tới mấy ngày Tết. Mới về đến nhà, mình đã nghe loáng thoáng chuẩn bị làm thịt một con heo mọi, thế là hôm đó mình trở thành một ‘trợ lý làm thịt heo’ bất đắc dĩ, sau đó mình phải tiếp cỡ 30 người, hôm sau lại tới cái vụ thịt heo rừng, phải tiếp khoảng 10 người, hôm sau nữa lại tới cái vụ rửa xe máy, phải tiếp khoảng 10 người, hôm sau nữa nữa lại có cái vụ rước cây mai về nhà, phải tiếp khoảng 10 người, hôm sau nữa nữa nữa lại tới cái vụ Tất niên, phải tiếp khoảng 10 người, hôm sau nữa nữa nữa nữa lại tới cái vụ nấu bánh tét, bánh chưng, phải tiếp khoảng 10 người, chưa biết còn cái vụ gì 'nữa' sẽ xảy ra, híc..híc…

Rồi cái vụ sơn lại cổng tường rào, cái vụ lau màng nhện, cái vụ thay mấy bóng đèn mới, cái vụ thêm cá vào bể cá, cái vụ may áo quần mới, mua giày mới, cái vụ cô ‘ô-xin’ đến dọn nhà từ A tới Z, …,  mình ‘phải’ chấp hành hết mệnh lệnh này đến mệnh lệnh khác, hì..hì.., cứ hết bị kêu réo ‘anh ơi’, rồi ‘anh hỡi’, rồi ‘anh à’…, cứ trung bình 10 phút là mình ‘giật mình cái đụi’, mà mỗi ngày có bao nhiêu cái 10 phút, các bạn hãy hình dung thử xem, dĩ nhiên sống là ở đời thì phải tham gia chuyện đời, nếu không thì chơi với ai, nhưng, ôi! đi đâu lang thang cho đời mỏi mệt, nhiều khi mình nhìn các con cá bơi lội tung tăng trong bể cá, mình thấy chúng hạnh phúc hơn mình nhiều, làm gì trên đời này có blogger nữ nào ‘thương’ mình đến nỗi mà cho mình được tự do ngồi viết blog cơ chứ, có mà mơ (hì..hì..), và nhiều khi mình phân vân không hiểu mình làm cái gì nữa. 

Mình lại nghĩ lan man tới cái vụ ‘off’, quả thật mình rất thích gặp mặt các blogger, nhưng mình thường gặp riêng (thường là chỉ có 2 người) trong một quán cà phê tĩnh lặng, ‘động’ hơn tí là mời cả nhóm đi hát Karaoke, ‘động’ hơn tí nữa là mời cả nhóm đi ăn cái gì đó, chấm hết. Mình rất ngại bị chụp hình hay quay phim, xin lỗi, có mấy lần bị đài truyền hình địa phương quay phim, mình phải lấy tay che và bảo phóng viên không được đưa mình lên TV, thế mà cũng có một lần nghe nói mình bị lên đài truyền hình Bà Rịa - Vũng Tàu và VTV1 nữa chứ, chán thật! (Thôi, để mình suy nghĩ làm sao mà kết hợp được cả hai, được gặp các blogger mà cũng không bị ‘nổi tiếng’, hì..hì..).


Cũng nhờ cái vụ ‘thịt heo rừng’ mà mình được nghe ôn lại câu chuyện về ông nông dân và nhà bác học. Ông bác học thì hầu như cái gì cũng biết, biết nhiều, biết rộng, đã gọi là ‘bác’ mà, vì thế ông ta mới ‘cá độ’ với một người nông dân: 
- Tôi hỏi anh một câu, nếu anh trả lời không được thì anh chỉ trả tôi một hào thôi, còn nếu anh hỏi tôi một câu mà tôi trả lời không được thì tôi phải trả anh một đồng (một đồng = 10 hào), ok?  
Anh nông dân vì nể ông bác học nên phải o.k. Rồi ông bác học hỏi anh nông dân một câu, dĩ nhên là anh ta trả lời không được, bèn móc túi trả ông bác học một hào. 
Rồi đến lượt anh nông dân hỏi:  
- Đố ông biết có con gì mà có 9 cái lỗ mũi, có 9 con mắt, có 9 cái lỗ tai và có 9 cái mồm? 
Ông bác học trả lời không được, bèn móc túi trả cho anh nông dân một đồng. Rồi ông bác học hỏi tiếp: 
- Thế đó là con gì? 
Anh nông dân im lặng móc túi ra trả ông bác học một hào… Các bạn đoán ra chuyện gì chưa? Bác học chỉ là nhất thời, nông dân mới là vạn đại, đừng có ở đó mà… coi thường nông dân, hì..hì.. 


Cũng trong bữa nhậu đó, có ông tên ‘C’ hỏi:  
- Đố anh Th.S. là gì?  
Một người trả lời: 
- Th.S. là thạc sĩ, ai mà không biết.  
Ông C nói: 
- Sai rồi, Th.S. là thợ sơn. 
Rồi ông C hỏi câu khác: 
- Đố anh KTS VTV là gì? 
Một người trả lời: 
- KTS… là kiến trúc sư chứ gì, ai mà không biết. 
Ông C nói:  
- Sai rồi, KTS VTV là kỹ thuật số đài truyền hình VN. 
À, té ra thạc sĩ hay thợ sơn, kiến trúc sư hay kỹ thuật số VTV, đuôi to (vĩ đại) hay đuôi không to, …,  cũng vậy thôi, chắc gì cái nào đã hay hơn cái nào!!!


…Có lúc mình tự phân thân ra làm 2 người, ‘một người’ nói sống là phải rộn rịp, lăng xăng, chạy theo thiên hạ, nếu không làm vậy thì anh sống với ai, anh sẽ không có hạnh phúc, còn ‘người kia’ thì bảo nếu không có làm thịt heo, không đi dự Tất niên, không mua xe ‘xịn’, ..., thì không có hạnh phúc à! Đa số thiên hạ thì thích ‘động’, còn mình thì thích ‘tĩnh’, thôi, mình cố gắng tham gia vào cái ‘động’ của thiên hạ một tí vậy, thời gian còn lại thì tranh thủ giữ cái ‘tĩnh’ của mình, nói vậy chứ không dễ chút nào, vô cùng mệt óc các bạn ạ, phải uống paracetamol thôi...

Bổ sung, mình mới nghe một triết gia nữ kể một câu chuyện như sau: Có 2 con ốc sên cô đơn, chúng sống trong thế giới ảo, cả 2 con đều nghĩ 'không suy nghĩ lôi thôi' gì cả mất thời giờ, chúng đến với nhau, yêu nhau không cần biết vũ trụ này có tồn tại hay không nữa. Nghe chuyện, đức Phật ngưỡng mộ, bèn cho cả 2 thành Phật.
Khi nào vui mình sẽ tâm sự tiếp các bạn nhé, vì ngoài cổng có mấy tiếng goi ‘anh ơi’ rồi, chưa biết ai đến, xin tạm biệt.

Thứ Ba, 17 tháng 1, 2012

156. Giáo chủ ma giáo

(LTS: Các bạn ạ, đây là chuyện có thật 100% và không ‘tục’ tí nào, các bạn chớ có hiểu lầm nhé)

* Nói chuyện xưa, có 2 cô nàng ‘vang bóng một thời’ tên là Bảo Yến và Nhã Phương. Có một tấm hình Nhã Phương mặc bộ bà ba (!) màu đỏ, ngồi trên một tảng đá, nàng có thân hình mi-nhon, mình dây và mượt mà như ‘người cá’ đang ngồi nghiêng nghiêng dưới nắng chiều soi bóng xuống mặt hồ (tại hồ Bửu Long, Sài Gòn!). Chắc chắn là y không yêu nàng rồi, mà nếu nàng có yêu y, y cũng không dám yêu lại vì y không có đủ… tư cách. Nhã Phương đã hại y, tại sao nàng lại hại y, vì sau này hễ thấy ai có dáng dấp giống như Nhã Phương, y lại thấy… rung động, trời đất! 

Thứ Hai, 16 tháng 1, 2012

155. 'Sầu' chopin - kẻ bị chối từ

Sầu, một mối tình đang sống, bỗng nhiên chàng vĩnh viễn không bao giờ gặp được nàng nữa, nàng đã chết hay một mối tình đã chết, có phải đó là điều duy nhất để ta tấu lên khúc nhạc ‘sầu’!, đối với hắn, một khát vọng tình yêu trên thiên đàng, bỗng rơi xuống địa ngục một cách thảm thiết, nó lại gây cho hắn ‘sầu’ đau hơn nhiều.
Hồi nhỏ, hắn hay đến nhà bạn chơi bằng cách đạp xe đi vòng quanh một con đường vành đai của thành phố Đà Nẵng. Tại đấy, hắn và bạn hắn đã lấy vợt để vớt những con cá ‘Hà Lan’ và rong rêu về bỏ trong những cái bể cá nhỏ tự tạo bằng xi măng. Loại cá này có một đặc điểm kỳ lạ, đó là con mái thì có màu hơi xam xám và xấu ẹt, đẻ ra con nào là tà tà đớp con nấy, còn con trống thì có màu sắc sặc sỡ và lộng lẫy, có vây mềm mại và rất dài, có eo, có phoọc đàng hoàng, lượn qua lượn lại với những nét yểu điệu thục nữ trông thấy! Hắn thường nuôi mấy con cá Hà Lan với các nàng ‘hắc ma lũy’, đó là các nàng ‘ma nữ’ đen huyền nhưng dường như có ái lực thu hút ‘những kẻ đàn ông đa tình’ vào chốn địa ngục thiên thu!
Một buổi chiều nọ, đang đứng trầm ngâm ở trước hiên của một dãy phòng của ký túc xá, nhìn ra con đường đi nối liền từ nhà ăn đến dãy phòng tắm nữ, hắn bỗng thấy một con ‘tử ma lũy’, nàng mặc một bộ đồ ‘hoa’ màu tím pha tí nét xanh, giống như màu hoa cà, dáng người nho nhỏ xinh xinh, bưng thức ăn trong tay, lúc đó nàng thấp thoáng như Dương Quý Phi trong những bài thơ của Lý Bạch, xinh đẹp như cô thiếu nữ trong các bức họa của Leonardo Da Vinci, mỗi bước đi của nàng như bước trên những đóa sen và tỏa ra một mùi hương thơm kỳ lạ bay đến mũi hắn và vào tận lồng ngực của hắn, quả tim hắn chợt thấy khoan khoái như bay ra khỏi chỗ... đó, hoàn toàn trao tặng và mê muội theo bóng nàng, từ đó mỗi đêm, hắn mơ thấy nàng và hắn ôm nhau bơi trong đại dương như trong phim ‘người cá’… 
Thế rồi mỗi chiều, mỗi tối là tiếng nhạc ‘chiều tà’, ‘dạ khúc’, ‘sầu’, ‘dòng sông xanh’, ‘cánh hồng Trung quốc’, …, lần lượt tuôn ra từ cây đàn của một chàng trai nghèo đến từ một xứ cà phê đất đỏ xa xôi. Những bữa ăn của hắn bỗng biến thành hoạt động phụ, chủ yếu là hắn cầm tô cơm ngồi cạnh song cửa sổ hay đứng lẩn thẩn sau cây cột bằng xi măng trước cửa phòng, với đôi mắt thả hồn ra một khung trời đầy mơ mộng, hắn chờ bóng hình con ‘tử ma lũy’ đi qua. Với những cuộc điều tra của anh chàng thám tử ‘Tin Tin’, hắn đã biết được tên nàng là Lan, biết được lịch sinh hoạt của nàng và khu vực mà nàng đang ở, và thông qua một người bạn gái của nàng, những bức thư tình sau đó của hai bên đã dần dần qua lại.
Một tối thứ bảy nọ, hắn đã can đảm tìm đến nhà nàng. Từ trong một cái building cao ngất với hai cánh cửa sắt đen sì như một ông khổng lồ, giống như cánh cửa mà vua Đường Thái Tôn bước qua địa ngục để gặp ‘Thôi Giác phán quan’, nàng mở cửa ra, cặp mắt nhìn hắn có vẻ ngạc nhiên là tại sao hắn biết nhà nàng, nhưng cặp mắt đó cũng biểu lộ sự hân hoan tiếp đón, phụ nữ mà, người ta thường biết ai có cảm tình với mình và ai yêu mình!
Tối đó, nàng lấy cây đàn Mandoline, cây đàn Guitar và cái kèn Harmonica ra (nàng là con gái của một gia đình quý phái vẫn ở lại SG sau 1975!), những bản nhạc tình của con ‘tử ma lũy’ và hắn lần lượt được tuôn ra, chàng đánh đàn cho nàng nghe và nàng đánh đàn cho chàng nghe… Thế giới bên ngoài đã vô cùng tế nhị, tĩnh lặng và hoàn toàn không can thiệp vào chuyện tâm tình của hai người, lúc đó, hắn đã rạo rực cảm nhận từng giây phút của yêu đương, đối với hắn, không có một thế giới nào đẹp hơn, con ‘tử ma lũy’ và hắn đã tâm sự ăn ý liên tục mấy tiếng đồng hồ, hai người có thể nghe tiếng tích tắc gõ nhịp ‘đôi’ của chiếc đồng hồ treo tường, có thể nghe được nhịp đập khe khẽ của mỗi con tim cho đến lúc mà ‘khuya quá rồi, anh phải về thôi’. Theo hắn, nàng quả thật là một người hiểu biết sâu rộng, đa tài và tốt bụng, cho đến nay hắn vẫn có niềm tin như vậy. Trên đường về, những nhạc khúc tình yêu đã theo chân hắn và theo mãi đến nhiều tuần sau, hắn cảm thấy mình hát hay hơn, đánh đàn hay hơn, sôi nổi và yêu đời hơn, vì động lực của tình yêu, hắn sẽ tiếp tục học nhạc để trở thành một Chopin nào đó mà cùng với nàng hòa lên tình khúc ‘Tiếu ngạo giang hồ’ suốt đời! Cứ thế, mỗi tối thứ bảy hắn lại đến và hắn như sống trong một thế giới đầy ảo mộng của tình yêu:
Vương sầu nơi nao
Ý thắm tàn mau
Chưa nguôi yêu dấu
Mắt đã hoen mầu thương đau,
Khóc lúc đêm thâu
Ôi tiếng lòng lơ láo đón làn nước mắt ngày nào.
Khúc tình đầu, hẹn về sau.
Lắng về môi xưa, bỗng thấy buồn đưa
Xa xôi là nhớ, lúc duyên ra đời trong mơ
Tiếng hát đương tơ
Ta muốn níu em về với dòng châu
Ta hướng hết u sầu đến đời sau
Ta muốn tìm mau tới cõi nào nương náu.
Cho ta vừng sao, giá băng như niềm đau
Xót xa như tình mới
(Khóc cười cho)
Tâm hồn lên khơi,
Sẽ thấy sầu nguôi
Cho ta tìm tới kiếp vô biên chẳng tàn phai
Cất tiếng qua đời.
Ta sẽ thoát linh hồn giữa nẻo xa
Ta hoá kiếp nên lời hát bài thơ
Ta biến thành tâm tư mối tình tan vỡ
Cho ta thành mơ
Sống yên trong nghìn thu
Vắng tanh như đời gió
Ðắm trong tình cũ
Bóng ta còn nhớ
Thiên thu sầu u… (
Nhạc: Frédéric Chopin, LV Phạm Duy)
…Có một tối thứ bảy nọ, khuya rồi, khi hắn đang tình tự với con ‘tử ma lũy’ thì có bóng một người phụ nữ từ trên cầu thang bước xuống, đó là mẹ nàng, bà hỏi mấy câu về bản thân và gia đình của ‘chàng rể tương lai!’, trong lúc cặp mắt của bà dò xét hắn từ trên xuống dưới, hắn có cảm giác như bà muốn tìm hiểu cặn kẽ về… kiếp ‘nghèo’ của hắn.
Rồi tối thứ bảy kế tiếp, hắn ở một nơi rất xa, trời sắp mưa, mặc dù có hai người đẹp muốn giữ lại nhà, nhưng hắn vẫn cương quyết đứng dậy, ra đi, đêm thứ bảy hẹn hò đã đến, bằng bất cứ mọi giá hắn sẽ đến với nàng, có chết hắn cũng phải đến. Lúc hắn đạp xe đi được một đoạn thì trời đổ mưa, mưa từ nhỏ đến to, thành phố Sài Gòn lúc đó hầu như không có ánh sáng, chỉ lâu lâu mới xuất hiện một ánh đèn le lói, hắn hoàn toàn đi trong đơn độc, hoàn toàn không có bất cứ một sự động viên nào của loài người, hắn mò mẩm đi trong bóng đêm như một người đi tìm sự sống trong một cái nghĩa địa tối om vậy.

Cuối cùng hắn cũng mò đến được cái building nọ, trời lúc đó mưa càng to kêu ầm ầm, người ướt sủng từ trên xuống dưới, hắn kêu cửa khá lâu và vô cùng hồi hộp chờ người ‘yêu’ ra đón, hắn nhìn không rõ, có một bóng đen bước đến gần cánh cửa, bóng đen này không mở cửa mà chỉ đứng đàng sau cánh cửa ‘địa ngục’ đó và nói vọng ra: 

- Em là em của chị Lan đây, chị Lan đi chơi rồi.
Nói xong, bóng đen lập tức biến mất.
Tiếng nhạc lòng của hắn lập tức tắt ngấm một cách vô cùng thảm thương, ông Chopin bỗng kinh hoàng ôm bản ‘Tristesse’ rơi từ thiên đàng xuống địa ngục, một tia chớp khủng khiếp xẹt xuống với tiếng sét kinh hồn đánh cái rầm vào đầu hắn. Với linh cảm của hắn, bản án tử hình tình yêu đã lên tiếng và Thượng đế đã phán ‘Khúc tình đầu, hẹn về sau’, vâng, khúc tình đầu thì có, nhưng hẹn về sau thì không có:
Tiếng hát đương tơ
Ta muốn níu em về với dòng châu
Ta hướng hết u sầu đến đời sau
Ta muốn tìm mau tới cõi nào nương náu.
Hắn chết lặng, thẫn thờ, vô hồn dắt chiếc xe đạp lủi thủi đi dưới bầu trời đêm đầy ‘mưa gió và giông bão’ kinh hoàng. Cơn mưa vẫn rơi nặng hạt, rượt theo hắn, đè nặng lên đầu hắn, lên tim hắn, đưa hắn vào bóng đêm hun hút bất tận, vào vực thẳm ngàn trùng… Sau đó, bao nhiêu lá thư tình của hắn gửi đến nàng đều biệt vô âm tín, không có một lời hồi âm nào, hắn chỉ biết u buồn, rất u buồn và đau khổ, hắn không hiểu vì lý do gì (do hắn ngộ nhận về tình yêu! do hắn yêu đơn phương! do hắn nghèo!…):
Cho ta tìm tới kiếp vô biên chẳng tàn phai
Cất tiếng qua đời.
Ta sẽ thoát linh hồn giữa nẻo xa
Ta hoá kiếp nên lời hát bài thơ
Ta biến thành tâm tư mối tình tan vỡ
Cho ta thành mơ
Sống yên trong nghìn thu
Vắng tanh như đời gió
Nhiều năm trôi qua.
Có một đêm hắn nằm mơ thấy một giấc mơ tuyệt đẹp, hắn mơ thấy nàng nằm bên kia cánh cửa sắt khổng lồ đó, còn hắn nằm bên này của cánh cửa sắt, nàng đưa tay sờ vào cánh cửa thì nó bỗng nhiên biến mất, với một thân hình mềm mại và vô cùng ấm áp, nàng quờ tay ôm hắn thật chặt vào trong lòng và hỏi:
- Anh có biết em là ai không?
Đúng rồi, chính là nàng, con cá ‘tử ma lũy’ mà tối nào hắn cũng mong, nàng lại nói tiếp:
- Em là vợ của anh đây nè.
Và mẹ của nàng cũng nói:
- Con là con rể của mẹ đó, con ạ.
Trong giấc mơ, hắn vô cùng hạnh phúc, hắn và nàng đã được hưởng những điệp khúc ân ái vợ chồng tuyệt vời nhất trên cõi nhân gian này:
Xa xôi là nhớ, lúc duyên ra đời trong mơ
Tiếng hát đương tơ
Trời dần sáng, âm phủ phải biến mất để nhường chỗ cho dương gian, trong lúc tình khúc ái ân lên đến cao điểm, hắn quàng tay ôm ‘vợ’ hắn thêm một lần nữa, bỗng hắn ôm vào một khoảng không, ‘không! không có thật! đây chỉ là giấc mơ’, nàng đã đem đến cho hắn một giấc mơ hạnh phúc tuyệt vời, và khi hạnh phúc đang nóng bỏng, nàng đã biến mất, bỏ lại hắn chết lặng trong giá băng:
Cho ta vừng sao, giá băng như niềm đau
…Hắn đã chết lặng trong nhiều năm. Mười hai năm sau, trong một dịp ghé lại cái ‘thành phố buồn’ đó, động tác đầu tiên của hắn là ghé thăm nàng, vào một đêm tối não nùng, có tiếng chuông nhà thờ kính coong và ru hồn đung đưa như trêu ghẹo con người trong cõi sống - chết, một kẻ si tình đã đi bộ và lần mò đến cái building nọ, hắn gõ cửa nhiều lần mà chả có ai lên tiếng, tòa nhà vắng tanh, sau đó hắn hỏi thăm một bà già đang bán hàng ở trước nhà nàng, bà ấy trả lời là cô Lan không còn ở đây nữa, hình như đã đi nước ngoài rồi, một lần nữa, bước chân hắn lại thẫn thờ đi xuống lòng mộ địa…

Thứ Bảy, 14 tháng 1, 2012

154. Dạ khúc - nỗi niềm của cậu bé



Năm 1965, nửa triệu quân ‘đồng minh’ đổ bộ vào VN, … thế là có những cuộc sống đang thanh bình bỗng dưng trở nên không thanh bình. Cuộc chiến đã đuổi gia đình cậu bé đến một nơi, mà trớ trêu thay, tên nơi đó là ‘biển Thanh Bình’. Ở đấy, cậu bé đã được tận mắt thấy những người lính Mỹ và những ‘bạn tình’ bất đắc dĩ của họ, đã thấy nhiều người lao động còng lưng trên những chiếc xe xích lô hay xe ba-gác, những bà mà sáng sáng rao ‘ai mua… bún không?’, tối tối rao ‘ai… hột vịt lộn không?’, đã mê mãi xem những ngư dân kéo những tấm lưới khi chiều về với đầy những con cá ngừ đang giãy đành đạch, những con mực, cua, ..., còn tươi rói, đã chơi trò 'khi xưa ta bé' với những chiếc ná bằng dây cao su bắn qua bắn lại bằng những trái dương liễu, đã nghe ngày ngày vang dậy những bài hát ‘nối vòng tay lớn’, ‘dậy mà đi’ và đêm đêm âm ỉ những bài ‘chiều tà (serenata)’, ‘dạ khúc (serenade)’, ‘gửi gió cho mây ngàn bay’, ‘ai về sông Tương’, đã thấy những chàng sĩ quan/hạ sĩ quan lâu lâu về thăm vợ con, và cậu bé cũng đã vô tình gặp những chàng trai trẻ hoạt động ‘bí mật’ mà đôi khi thầm thì vào tai cậu những lời kêu gọi ‘yêu nước’...



Biển Thanh Bình, với ký ức của cậu bé, là nơi có những căn nhà bằng gỗ Mỹ với hàng rào làm bằng kẽm gai được bao phủ bằng những ‘cây thuốc dấu’ (có mủ màu trắng, nghe nói rơi vào mắt là bị đui!), dưới những hàng rào kẽm gai đó, có những cái ‘lỗ chó chui’. Có những đêm khuya, mọi người bỗng nhiên thức giấc vì có tiếng réo rắt lúc trầm lúc bỗng của cây đàn Mandoline rung lên bài ‘Dạ khúc’: 
Chiều buồn nhẹ xuống đời 
Người tình tìm đến người 
Thấy run run trong chiều phai... 
Vẻ sầu của đóa cười 
Tình bền của lứa đôi 
Thoáng hương trong chiều rơi... 
Chiều nay hát cho xanh câu yêu đời 
Cho người thôi khóc thương ai! 
Cho niềm yêu đến bên tôi! 
Chiều nay lỡ ghé môi trên mi sầu 
Ru người qua chốn thương đau 
Cho làn nước mắt... chìm sâu... 
Dù một ngày đời sẽ vỡ tan rồi 
Người về khuất chân trời 
Nhớ nuôi cho hương một chiều vương vấn đời 
Cuộc tình vĩnh viễn xa vời 
Chỉ còn thương nhớ...mà thôi...
Tình đời tỏa ngát màu 
Chiều nay là lúc đầu 
Nói cho nhau nghe đời sau 
Nhẹ nhàng người đắm sầu 
Kể lể chuyện kiếp nao 
Có ai chia lìa nhau 
Một ngày đó tóc mây đã phai màu 
Có chờ ta oán trách đâu? 
Có vì duyên kiếp không lâu! 
Đời sẽ thấy chúng ta sống không cầu 
Cho tình cứ úa phai mau 
Cho người cứ mãi... phụ nhau... 
Dù một ngày đời sẽ vỡ tan rồi 
Người về khuất chân trời  
Nhớ nuôi cho hương một chiều vương vấn đời 
Cuộc tình vĩnh viễn xa vời 
Chỉ còn thương nhớ... mà thôi... ... 
Bóng tối buồn... không... lời... (Franz Schubert - LV Phạm Duy) 
Tiếng đàn thánh thót, mượt mà, tròn đều, nhè nhẹ rung lên, vang xa qua mấy dãy nhà, mấy ông chồng mắt thì tỉnh ngủ hẳn, nhìn lên trần nhà mơ về một cõi tình xa xăm nào đó trong quá khứ, mấy bà sồn sồn thức dậy, ‘suỵt, đừng làm ồn, để nghe’, cặp mắt của mấy bà mơ màng như đang rơi vào một cõi yêu đương ‘nghệ sĩ’ nào đó ai mà biết.
Có 2 cậu bé, bị ngây ngất vì tiếng đàn, đã vạch hàng rào kẽm gai, chui qua một cái ‘lỗ chó chui’, nằm rạp người sau một bức tường ván có mấy khe hở, chúng giữ nhau im lặng lắng nghe tiếng đàn từ đêm này qua đêm nọ và nghe đến hết cả tuổi đời thanh xuân của chúng.
Hình như hồn nhạc của bản ‘dạ khúc’ đó đã gây bệnh ‘truyền nhiễm’, một cậu bé đã mang tiếng đàn đó đến tận ‘làng đại học’ Thủ Đức, nơi có một cái hồ mà mỗi khi chiều buông dần xuống, có nắng chiều tà nghiêng nghiêng hôn lướt nhẹ trên mặt nước gợn sóng lăn tăn, có mấy cây tràm hoa vàng lả lơi buông hoa xuống mặt hồ, có gió thổi rì rào thật mát, có đây đó vài cặp tình nhân ngồi tình tự hay đi dạo vòng vòng quanh hồ, và trên kia, có những đám mây trắng bàng bạc với những linh hồn hình như đang tâm sự nỗi oan khiên, …
Cậu bé lúc đó cũng đang mơ ước có một tình yêu, hàng đêm, sau khi ăn cơm chiều cho đến tận khuya, cậu đã buồn bã đem đàn ra dạo lên bản ‘dạ khúc’, khi đó nhiều cánh cửa sổ ký túc xá tự nguyện hé mở, có lẽ trong đó có những quả tim đang thổn thức của các nàng tên Lan Chi, Thanh Kiều, Châu Quỳnh Mai, Kim Tiền, … Cậu đã ôm đàn dõi mắt đến tận cuối con đường nhỏ dài chạy hun hút vào bóng đêm thăm thẳm mà khao khát rằng:
Chiều buồn nhẹ xuống đời 
Người tình tìm đến người
Vâng, người tình tìm đến người, nhưng không tìm đến cậu bé, chỉ có cây tràm đang nhỏ từng giọt lệ trên vai cậu, chỉ có ánh trăng vàng rót nhẹ trong tim cậu những lời ân ái đầy hoài vọng, chỉ có cơn bão lòng đã bay đến thổi bạt tâm hồn cậu vào cõi cô đơn vô cùng, cậu bé ơi, cậu chỉ yêu ‘dạ khúc’ mà cậu không yêu một bóng hình cụ thể nào à!
Bây giờ cậu bé đã … lớn lắm rồi, trước khi cậu bé chết, có khi nào nàng đắm sầu, đến vuốt nhẹ lên vai cậu, lên tóc cậu và xoa nhẹ những giọt lệ nóng hổi vừa lăn tròn trên má cậu mà nói rằng ‘anh đừng buồn nhé, có em đến tâm sự với anh nè’:
Nhẹ nhàng người đắm sầu 
Kể lể chuyện kiếp nao 
Có ai chia lìa nhau
Nàng ơi, không lẽ chúng ta sinh ra trên đời này mà chỉ có vỡ tan cuộc tình. Các nàng ơi, các nàng đã vô tình nhẹ bước qua tâm tình của cậu, đã lên xe hoa lấy chồng rồi sinh con đẻ cái, chỉ còn lại cậu bé cô đơn này đang chìm vào ký ức mà dõi theo bóng nàng và thầm nhặt hương nàng còn rơi rớt lại:
Dù một ngày đời sẽ vỡ tan rồi 
Người về khuất chân trời 
Nhớ nuôi cho hương một chiều vương vấn đời 
Cuộc tình vĩnh viễn xa vời 
Chỉ còn thương nhớ...mà thôi...
Cậu bé ơi, cậu bé là người rất đa sầu đa cảm, những ai đã làm cậu rung động thì suốt đời cậu mang mãi những bóng hình tuyệt đẹp đó, những mối tình mà chỉ còn đọng lại đau đớn trong ký ức, mối tình với cô nàng bên cầu Bình Triệu, khuôn mặt mủm mỉm, da trắng, tâm tình với cậu trong khi tay đang ôm một con mèo, mối tình với cô nàng tên Xuân Quỳnh mà đứng từ trên tầng cao ký túc xá nhìn xuống đường Nguyễn Chí Thanh, thấy nàng ngước lên trông đẹp như là nàng ‘Bạch Tuyết’, mối tình với cô nàng tên Xuân Hoa nào đó ở tận Cao Lãnh mà đã là nguồn cảm hứng cho cậu viết bài luận văn triết học đầu tiên, …, chẳng hay các nàng có hạnh phúc không, còn sống hay đã chết, hỡi ‘các thiên thần bé nhỏ’, cậu bé vẫn yêu và vẫn nhớ về các nàng, có giây phút nào các nàng nhớ đến cậu bé đó không?

Thứ Sáu, 13 tháng 1, 2012

153. Có lúc mình mơ ước

Ước gì em đến với anh
Ước gì hai đứa nhập thành một đôi
Ước gì môi dính với môi
Ước gì quên hết cuộc đời khổ đau

Sáng nay mới vừa thức dậy, còn rất sớm, ngồi vào cái máy laptop, mình bỗng nghe tiếng ‘ò í e’, ‘sao trong tháng này, xóm mình có nhiều người chết thế không biết’, ‘một người đã ra đi’, rồi tiếng nhạc ồn ào đủ các loại. Ôi, cái chết là đi vào cõi vô cùng, cô đơn và tĩnh lặng, không biết sao mấy mươi năm nay người ta ‘sáng tạo’ ra cái loại nhạc ồn ào như vậy, không biết ‘người chết có thích như vậy không nữa!’.
Mình hay viết bài theo cảm xúc (cực mạnh), mình không thể viết bừa bãi được, vì các bài viết phải được sống với thời gian, chí ít là khi con cháu chúng ta đọc lại, chúng sẽ biết những người đi trước nghĩ như thế nào.
Thường mình viết, xin lỗi, thì viết rất vĩ mô. Có cái khổ tâm thế này, vì viết từ cảm xúc nên mình viết thật 100%, trong một bài, ví dụ, có khoảng 100 câu, có vài blogger đọc xong là họ cảm nhận được ngay (thậm chí họ cười tức bụng hay khóc cả buổi luôn), nhưng khổ nỗi, có một số ít blogger lại ‘chọc’ vào đúng ngay một câu, làm mình ngại xóa đi mất, đôi khi mình cũng tiếc phải xóa đi những dòng chữ đầy cảm xúc - thực tại như vậy, vì mình không muốn làm mất lòng các blogger (mà mình cũng quá cẩn thận, mình viết đâu cố ý nói về ai đâu mà ngại!), có lẽ mình không thích có một blogger nào đó bình ‘tùm lum’ trong blog của mình làm cho mất vẻ thẩm mỹ của những bài viết về ‘tình yêu’ mà mình vô cùng tôn thờ, ...
Mình có một mơ ước kỳ lạ, đó là mơ ước được chết, ngay từ hồi còn trẻ. Mình có đọc một tư liệu nào đó nói ‘chúa Jesus chết năm 32 tuổi’, lúc đó mình lập tức nghĩ rằng mình sống đến 32 tuổi là quá đủ rồi! Chắc có blogger sẽ nghĩ là mình bi quan, hì..hì.. Các bạn hãy xem suy nghĩ của mình sau đây có thuộc loại bi quan không nhé.
Trước tiên, khi mình nói là mình chưa biết tình yêu là gì, chả có blogger nào tin cả, mình lại ráng nói là mình cũng có ‘chút chút’ tình yêu, thì có blogger lại phản ứng. Các bạn ơi, tình yêu đâu có dễ như ta tưởng, đâu phải một nam và một nữ ‘dính như sam’ mà đã cho đó là tình yêu, vì chưa chắc nó đã được tổng hòa với các loại tình yêu khác mà tất cả chúng hình thành những cơ phận trong một ‘kiếp người’ (cuộc đời là một sự kết nối của các dấu chấm - Steve Jobs).
Một ví dụ cụ thể, cứ cho là mình quen nhiều blogger nữ đi (mình mới mở blog), thế thì dễ gì mà gặp ‘nàng’, mình thì ở SG, còn nàng thì ở tuốt tận HN chẳng hạn, mà dù nàng có ở ngay SG cũng chả gặp được. Mình có nhận được nhiều tin nhắn (trong blog) rằng ‘em là em gái của anh nhé’ và rồi nàng ‘ảo’ ở tít xứ sương mù, Tôn Ngộ Không có ‘ba đầu sáu tay’ thế mà cũng không thể tìm ra được nàng nữa, huống gì là mình. Có một hôm, mình mới vừa buộc miệng nói ‘thiên thần bé nhỏ của anh’ là đã bị có dấu hiệu không hài lòng. Ôi, em xinh, em ngoan, em làm thơ/văn hay, em có nhiều tình cảm, tốt bụng, tình tình dễ thương thì đối với anh, em đã là thiên thần rồi, anh có nói dối đâu, một con người cô đơn như anh mà được một blogger nữ nào có cảm tình thì đó là một động lực để sống, anh không gọi em là ‘thiên thần’ thì gọi em bằng cái gì cơ chứ.
Mình vẫn không chết, mà cứ sống dai như đĩa ấy.
Có lúc mình mơ ước mỗi ngày có một ‘tô, ly, điếu’, nghĩa là mỗi ngày có một tô bún riêu, một ly cà phê và một điếu thuốc, rồi chết cũng được, mình vẫn không chết, mà vài năm sau mình đã có được chế độ ‘tô, ly, điếu’. 
Có lúc mình mơ ước được biết đàn bà là như thế nào, một lần thôi, rồi chết cũng được, mình vẫn không… chết! 
Có lúc mình mơ ước có một sinh vật nhỏ bé, nó khóc ‘oe oe’, ngọ ngoạy đôi chân và đôi tay với các ngón tay hồng hồng nhỏ xíu như cộng hành, mình không những có nó, mà nó còn leo lên gối của mình ‘ị’ nữa đó, mình vẫn không chết, vì mình phải sống để bảo vệ sinh vật này.
Có lúc mình mơ ước chỉ cần có một chiếc xe mà ngửi được ‘mùi khói’ là chết cũng được, mình vẫn không chết!, cái xe ‘Future Neo’ đó đã lọt vào nhà mình và mình phóng ra đường chạy vèo vèo… 
Có lúc mình mơ ước có một căn nhà bằng xi-măng (chứ không nhà gỗ ọp ẹp), 8 năm sau cái vụ ‘ăn trái cấm’, mình đã có một căn nhà bằng xi măng nho nhỏ xinh xinh, mình vẫn không chết! 
Có lúc mình mơ ước có một căn nhà vườn, trong đó có cây ăn trái, có một cái hồ cá, có trồng hoa, có vườn rau, có giàn hoa giấy, mình đã có, mình vẫn không chết! 
Có lúc mình mơ ước có một ít ‘money’ đủ để có thể mời bạn gái uống cà phê, ăn cái gì đó rồi đi hát Karaoke, mình đã làm được (xin lỗi), mình vẫn không chết! 
Có lúc mình mơ ước có một căn nhà có ‘mê’ để ngồi nghe các bản tình ca bất tử’ và viết blog, 13 năm trước, mình đã đi ngang qua Thanh Hóa và thèm nhỏ dãi những căn nhà có ‘mê’ của người Mường, cách đây vài năm, khi định cư tại SG, nhà mình đã có ‘mê’, mình vẫn không chết!
Có lúc mình mơ ước được gặp một tiên nữ, mình đã gặp và nàng đã xem mình hơn là ‘bạn’, dù sao đi nữa, vô cùng cám ơn nàng đã bước qua đời anh, anh vẫn không chết em gái ạ!
Có lúc mình mơ ước được gặp một đại gia để xem y là cái gì mà thiên hạ đồn um sùm như vậy, vâng, các đại gia cũng không khó tính lắm, mình thỉnh thoảng có gặp họ, vui đùa hát hò thoải mái, mình cũng không chết!
Có lúc mình mơ ước có thể viết đủ 30 entry rồi chết, nay đã # 30 entry rồi, mình vẫn không chết!
Có lúc mình mơ ước có được một tình yêu trong thế giới ảo, mình có cảm giác nàng đang ở đâu đó, gần… lắm, mình không thể chết trước khi được gặp nàng!
Có lúc mình mơ ước có một người con gái nào đó ‘thực tại’ nói ‘em yêu anh’ rồi chết cũng được, nghĩ tới đây mình bỗng hãi hùng, vì trong entry trước, mình đã kể chuyện “Bản nhạc ‘chiều tà’ - ông ấy đã chết”, có một ông già 70 tuổi đã trăn trối với mình là ‘bây giờ có cháu ở đây, cháu hãy nghe bác hát bài ‘chiều tà’ lần cuối cùng nhé, bác sẽ mang bài hát này sang thế giới bên kia, mong rằng kiếp sau bác sẽ có người yêu và sẽ hát cho nàng nghe’, đó là một sự thật hoàn toàn các bạn ạ. Nếu ước mơ này không thực hiện được trước khi mình chết thì quả thật là chết một cách oan ức, phải không các bạn.
...Mỗi ngày mình suy nghĩ một chuyện, nói tóm lại mình chả thấy cái gì là bất tử hết, ... dù ta có nhiều tiền cũng không thể mua được tình yêu hay hạnh phúc, chỉ có một điều là khi còn sống thì hãy yêu nhau khi ta có thể, đừng để đến lúc sắp chết thì mới ân hận.

Thứ Năm, 12 tháng 1, 2012

152. Bản nhạc 'chiều tà' - ông ấy đã chết

Khi còn trẻ, vào những ngày Tết, mình hay về vùng nông thôn chơi, nơi có một cái hồ nước xanh vắt chạy vòng vèo, khắp từ nơi có những cặp vợ chồng nông dân hầu như gây lộn suốt ngày, đến nơi có những đêm thanh tịnh đến nỗi mà ta có thể ngắm nhìn những vì sao lấp lánh và ‘tâm sự với chúa Jesus’, đến nơi mà vào vụ thu hoạch, có hàng chục ngàn, hàng trăm ngàn con két, cứ mỗi chiều tà bay ngang qua và kêu lên thảm thiết khóc cho những người đã chết, khóc cho những cuộc đời lam lũ tội nghiệp của những người nông dân dãi nắng dầm sương trồng bắp, đậu phụng, lúa, …, khóc cho cái thân phận con người lúc như lên mây, lúc như rơi xuống bùn sâu vạn kiếp, khóc cho cuộc đời của những thầy cô giáo đêm ngày soạn giáo án - những người đã đi vào lòng đất mà đã để lại cho ta ngày nay có kiến thức để viết blog... 
Lang thang đi vào chợ, mình đã gặp một ông già khoảng 70 tuổi, đeo kính lão, người gầy, hơi nhỏ con, khuôn mặt hao hao giống Trịnh Công Sơn, tên ông ấy là L. Trước 1975, ông ấy làm trưởng trạm kiểm soát không lưu ở sân bay địa phương. Nghe bà con ở đó đồn rằng em ruột của ông ấy tên là Đ., làm lớn lắm, ông Đ. đã có lần ghé thăm nhà ông ấy. Vợ ông ấy là một người rất tử tế, bán thịt heo sáng chiều ngoài chợ. Ông có một bầy con, nhiều lắm, lâu rồi mình không nhớ bao nhiêu đứa nữa. 
Ông ấy biết nhiều thứ tiếng, trong đó có tiếng Anh, Pháp, Nhật và Thái Lan. Mình cũng không biết ông có tài hay không nữa, chỉ biết là ông rất thích đọc sách, vì thế mình đã vận chuyển cả ngàn cuốn sách đến nhà cho ông đọc. 
Có một buổi tối 30 Tết năm nọ, ông ấy qua mời mình sang nhà nhậu chơi. Ông lấy cái khăn mù-soa lau nước mắt, sụt sùi khóc và kể: 
- Cháu ơi, bác tâm sự cho cháu nghe nhé. Bác đã sống nhiều năm ở Pháp, rồi Nhật, Thái Lan, rồi bác lấy vợ và định cư ở đây. Tại Pháp, lúc con thanh niên, bác đã biết bài hát ‘Chiều tà (Sérénata)’ và hát thuộc lòng bằng tiếng Pháp.
- Sau khi lấy vợ, bác không bao giờ còn cảm xúc mà hát hay đánh đàn nữa. Sau 1975, bác không có việc làm vì già rồi, chỉ quanh quẩn ở nhà uống nước trà, đánh cờ tướng và chờ chết. Có lần vợ bác ở chợ về, thấy bác ngồi không làm gì, bà ấy chửi với cái ‘đòn gánh’ trong tay...(!), bác không phản kháng và im lặng chịu đựng. Bà ấy là nông dân, thẳng tính như vậy là bình thường cháu ạ, nhưng điều đó đã giết chết tâm hồn của bác, bác đã suốt đời nén chịu, không một lời than vãn. Không có ai hiểu và thông cảm cho bác, nay nhìn thấy cháu đi ngang qua chợ, bác có linh cảm rằng đây là người duy nhất và là người cuối cùng có thể lắng nghe tâm sự, hiểu và thông cảm cho đoạn cuối đời của bác.
... Theo mình, con người có lúc 'động' thì phải có lúc được 'tĩnh', có ngày thì phải có đêm, ông ấy đã làm 'trưởng trạm không lưu' là sự nghiệp cả đời của ông ấy rồi, 'có lúc mẹ mình chửi và sĩ nhục ba mình là 'tại sao ngồi chơi', ba mình đã trả lời là 'chơi là làm', con người ngoài làm việc ra, còn phải dành thời gian suy nghiệm về bản thân mình và về vũ trụ nữa bạn ạ. Riêng mình, mình đồng cảm với ông già đó.
Ông lại kể tiếp:
- Cháu ạ, bài hát ‘Chiều tà’ này bác không có dip được hát lại, bác mong vô cùng một tình yêu cháu ạ, bác mong có một người yêu để bác hát cho nàng nghe (nói xong ông lại sụt sùi khóc). Bây giờ có cháu ở đây, cháu hãy nghe bác hát lần cuối cùng nhé, bác sẽ mang bài hát này sang thế giới bên kia, mong rằng kiếp sau bác sẽ có người yêu và sẽ hát cho nàng nghe.
Rồi ông hát như sau:
Lắng trầm tiếng chiều ngân
Nhạc dặt dìu ái ân
Người ôi! Nhớ mãi cung đàn
Năm tháng phai tàn
Duyên kiếp vẫn còn lỡ làng 
Đã quên hết sầu chưa
Lời này là tiếng xưa
Quỳ dâng dưới nắng phai mờ
Bên gối ơ thờ
Ôi tiếng tơ tình mong chờ 
Chiều êm êm đưa duyên về người
Đàn triền miên nắn tiếng sầu đời
Người hỡi!
Đến bên tôi nghe lời xao xuyến
Như chuyện thần tiên.
Niềm mơ xưa là đó
Cho ta nâng niu lời ca
Chiều mơ không gian
Hờ hững cõi Thiên Đàng
Thuyền trôi bến sông xa đừng chờ
Xin hãy lắng nghe bao lời thơ chiều tà 
Nhạc chiều của chúng ta
Là câu ân ái muôn đời
Bóng đã xế rồi
Hãy nép trong lòng cõi đời.
Tình Yêu mãi mãi... (Chiều tà – LV Phạm Duy)  
Bài hát đã làm mình chết lịm, một tình yêu rạo rực, khao khát, bùng cháy hiển hiện trong tâm trí mình, nhưng than ôi, nàng ở đâu rồi, nàng có nghe ông hát tặng nàng không, sao suốt đời nàng không ghé lại 'thăm' ông ấy, nghe ông hát một lần, dù chỉ 5 phút thôi, rồi ông mãn nguyện nhắm mắt, cái quan tài bằng gỗ nhỏ sẽ đưa ông ra một vùng đất đỏ, ở đấy ông sẽ cô đơn vĩnh viễn với những cơn mưa dầm mùa đông ngày đêm hầu như không dứt, ở đấy loài giun dế sẽ tấu lên khúc nhạc đại ngàn để an ủi ông trong lòng đất, ở đấy những cơn gió hoang dã khủng khiếp sẽ thổi qua linh hồn ông, ở đấy từng đàn chim két vẫn thường bay ngang qua nhỏ lệ trên nấm mồ của ông, ở đấy ông có thể nhìn xuống sườn dốc nối liền với cái hồ dài như bất tận, nhẹ nhàng và lãng mạn đưa linh hồn ông rong ruổi cõi vô cùng…
Ông nói tiếp:
- Cháu ơi, đời là ‘sinh ký tử quy’, bác sẽ ra đi vào tối mùng ba Tết này cháu ạ, cám ơn cháu đã lắng nghe lời tâm sự của bác, cám ơn cháu rất nhiều, chúc cháu học thật giỏi nhé.
... Theo mình, có nhiều nguyên nhân làm ta không có tình yêu: tính thơ hay tính lãng mạn cao quá mà tìm không ra được đối tác, ta không có điều kiện để theo đuổi tình yêu (khoảng cách địa lý...), sự biến động của lịch sử (từ giàu thành nghèo), có không ít phụ nữ quá nhút nhát, truyền thống 'Khổng Mạnh' đã trói buộc ta, việc không biết nuôi dưỡng tình yêu (lỗi cả hai), ..., nhiều hết không kể xiết bạn ạ.

Cũng mùa hè năm đó, mình đã quay lại cái chợ kia, ông đã ra đi đúng tối mồng ba Tết, chính xác 100% như lời ông ấy đã trăn trối. 
Bác ơi, nghe lời bác, cháu đã tiếp tục rèn luyện đánh đàn Mandoline (chú ruột của cháu đã dạy cháu đánh đàn từ nhỏ), thổi kèn Harmonica và đánh đàn Guitar. Cháu đã mang tiếng đàn đi khắp nơi. Có một đêm, cháu biểu diễn đánh đàn bài 'Chiều tà' trong một cuộc hội thi văn nghệ do 4 trường tổ chức chung là trường Bổ túc công - nông, Đại học tổng hợp, Đại học Sư phạm kỹ thuật và Đại học Nông nghiệp, sáng hôm sau nghe loa phát thanh thông báo, cháu đã đạt giải nhất bác ạ. Sau đó cháu có rất nhiều bạn gái, nhưng lúc đó cháu ngu quá, cháu đã bỏ qua biết bao nhiêu mối tình vì cháu đã mơ ước trở thành một nhà triết học vĩ đại, mãi sau này cháu mới biết đời là ‘sắc sắc - không không’, vĩ đại hay không vĩ đại, tất cả đều vô nghĩa, chỉ có một thứ có nghĩa, đó là ‘nghĩa địa’. Ý thức được điều đó, cháu vô cùng trân trọng tình yêu, ở đời có bao nhiêu cái 10 năm hả bác, nếu khi sống mà ta không yêu nhau thì để chết mới yêu nhau à!
Cháu đã mang quả tim ‘chiều tà’ đó đi khắp Việt Nam, có nhiều lúc dừng lại, cháu chợt kinh hoàng, đời là ‘bóng câu qua cửa sổ’, có nhiều khả năng cháu sẽ không thực hiện được di chúc của bác, vì cháu cũng không may mắn có một ‘bóng hồng’ như lòng mình mơ ước ghé 'thăm', có lẽ cháu phải mang bản nhạc ‘chiều tà’ này sang... thế giới bên kia, bác ạ.