Thứ Năm, 27 tháng 6, 2013

393. Anh bỗng nhớ lại

Em thân yêu, sáng nay anh thức dậy:
*
Anh bỗng nhớ lại, nhớ nhất,
cái ông có cái mũi hoằm hoằm như mũi cắt,
2 mắt long lên sòng sọc,
thái độ như 1 con cọp đang móc xác con mồi,
trườn tới và phùng mang trợn má, nói:
-Cái lão tiến sĩ đó là ngu, không biết gì…
Vì tôi là trí thức nên tôi biết nhiều lắm,
nên những gì tôi nói là phải đúng.
*
Anh bỗng nhớ lại, tại một hội trường,
có một ông nọ cầm cái micro
rồi bất ngờ phát biểu cảm tưởng:
-Những người trí thức như chúng ta đây…
*
Anh bỗng nhớ lại, có một ông bạn già
khi đang uống trà,
thình lình ổng mặt đỏ tía tia và nói:
-Cha mẹ tau đã hy sinh xương máu,
nên đất này là của tau
(còn ổng thì lang thang đi ‘bà tám’ suốt ngày!).
*
Anh bỗng nhớ lại, có một người nhậu hơi say,
ngồi sau lưng anh, trên chiếc xe máy
anh ấy nhận xét về mấy người khác như sau:
-Ông A thì không biết gì hết,
ông B thì cái mặt nghệch như ngỗng ỉa
ông C thì mồm mép tía lia
thằng D thì không có gì sâu sắc…
*
Anh bỗng nhớ lại, có một anh chàng, quê xa lắc
bên ngoài trông có vẻ hiền lành, chất phác,
tác phong thì chậm chạp, nhưng khi nổi máu điên lên
thì nói về bản thân, nói rất nhanh:
-Tôi cũng là cao thủ…
ta là thánh bút…
ta siêu hơn cả phật, chúa, thánh thần…
*
Anh bỗng nhớ lại, có một anh chàng,
không bao giờ nghe anh ấy nhắc đến bà con, anh em, cha mẹ
tình yêu, hàng xóm, bạn bè,
quán cà phê, con thú nhỏ sau hè, 
hoa lá sau vườn, hay sông núi quê hương…,
nhưng anh ta lại triết lý được, một cách… phi thường,
nhanh như Tề Thiên Đại Thánh dùng phép Cân Đẩu Vân:
-Làm thế nào để trở thành vĩ nhân…
*
Anh bỗng nhớ lại chuyện hỏi 1 người Anh:
‘anh nghĩ gì về Thủ tướng Tony Blair?’,
anh ta nói:
-Chúng tôi lo làm khoa học, hay làm ăn
nên không rảnh để bình về lãnh tụ,
nếu phải trả lời cho anh vui,
thì tôi xin nói rằng:
tôi không thích lắm cái bà Thatcher.
*
Rồi anh tự hỏi tại sao lại có người
nhẹ nhàng cười và nói:
Chúng tôi lo làm khoa học,
nên không có nhiều thì giờ để bộc bạch hết cái tôi.
Rồi anh nhớ đến anh chàng Cù Trọng Xoay
Đã lấy mất cái từ mà anh vẫn dùng hàng ngày
là anh... chỉ tốt nghiệp cái ‘trường đại học bôn ba’
*
Rồi anh ‘gom’ được lời bình của một sư thái:
‘Nếu không cho ai đó tự xưng là vĩ đại,
thì người đó sẽ khổ khổ đau đau'.
Cuối cùng, anh cứ nhớ mãi câu:
‘Tôi là số một trong hột xí ngầu’
Vì thế, anh chả biết nói thế nào.
mà chỉ có thể nói ngọt ngào: anh nhớ em tôi.
*
Em ơi:
Em đứng trên đồi gió
Nhìn đôi thiên nga bay
Dáng em tim tím đó
Ai thương nhớ tháng ngày...

Thứ Tư, 26 tháng 6, 2013

392. ‘Cháu có quyền nói’ và các nền tảng triết lý của nhân loại

“Ba cũng đôi khi đề cập đến Phật, Chúa, vài đấng khác - đến các vĩ nhân và những người bình thường cả giàu có lẫn nghèo khổ - không phải vì ba có tín ngưỡng, mà vì ba nghĩ là một con người của thời đại phải hiểu, đánh giá và áp dụng tốt những chân lý mà loài người đã tạo ra và phải cảm nhận tốt những gì đang xảy ra chung quanh mình”.
(Thư gủi con trai-NGLB)

Bài viết này gồm có:
1. Mở đầu
2. Lời của bác
3. Lời của ba
4. Lời của chú ruột
5. Lời của chú họ
6. Lời của bác, ba và các chú. Các nền tảng triết lý của nhân loại
7. Về các bạn. Kết luận.
1. Mở đầu
Trước khi đi vào nội dung chính ‘Cháu có quyền nói’, LB xin phép được tâm sự một tí nghen. Trước thế giới blog, LB vô cùng cẩn trọng, hay nói nhẹ hơn, cẩn trọng đến mức cao nhất. Đặc biệt, về lĩnh vực chính trị và tôn giáo thì LB không tham gia. Dĩ nhiên là cả đời hoạt động trong các cơ quan nhà nước, LB có gặp/kết bạn với khá nhiều chính trị gia, thương gia, thầy giáo… và LB cũng có vài lần ngồi mạn đàm vài tiếng đồng hồ (khi trời mưa) với các nhà sư/cha nhà thờ, nhưng LB không mấy khi nhắc đến họ.
Tuy nhiên, đối với bác, ba và chú mình, thì mình nhắc đến liên tục. Mình xin bắt đầu câu chuyện về bác, ba, 2 ông chú của mình, rồi các quan điểm sau đó. Và mình cũng hy vọng rằng những tâm sự ở đây sẽ có chút chút hữu ích cho các blogger.

2. Lời của bác
Bà nội mình theo đạo Phật, nhưng sau đó con cháu theo đạo Lương (= thờ cúng ông bà)… Bác mình là nhà văn, nhà thơ, võ sư… cấp tỉnh/quân khu thời đó (lúc đó mình còn là học sinh nên không quan tâm chi tiết)…
Trước khi chết, bác mình có tâm sự rằng:
-Ở đời có việc diệt dục là ảo tưởng nhất, vì con người không thể nào mà diệt được dục.
Rồi ông chết, tuy nhiên, mình vẫn nhớ mãi câu nói quan trọng này.

3. Lời của ba
Chú bác mình phong ba mình là ‘Độc cô lão quái’. Ông ‘cứng đầu’ đến nỗi không thờ ông nào (trừ ông bà tổ tiên), nhưng sẵn sàng hàn huyên với bất cứ ai: nhà sư, cha nhà thờ, chính trị gia, ‘hai lúa’... Ông sống như một người vô thần và chỉ tuân theo lý tính, vì thế mà ông không đau khổ, nhưng cô độc vì bị phụ nữ xa lánh.
Ông có soạn các giáo trình về tất cả các môn học cho học sinh lớp 5 (kể cả bằng thơ lục bát). Ông chủ trương làm việc đúng giờ, đặc biệt là không bao giờ hao phí 1 hột ngọc của trời (= gạo). Khi mình xa ông mấy năm vì đi học đại học, ông gọi mình lại và căn dặn kỹ càng rằng:
-Con lấy cô gái nào cũng được, to bằng cái thùng phi cũng được, miễn sao là khỏe mạnh.
Nhưng cả đời, mình thích em nào có dáng/khuôn mặt tươi giống như nữ Thủ tướng Thái Lan, hề.. hề…, đại khái là như vậy. Tuy nhiên, mình vẫn luôn luôn ghi nhớ những lời ba dạy.

4. Lời của chú ruột
Ông là một thầy giáo, nhà văn, nhà thơ cấp tỉnh/quân khu thời đó, tài hoa bao gồm cầm-kỳ-thi-họa. Ông hướng dẫn cháu rất kiên trì, nhờ đó mà hiện nay, những kỹ năng/kiến thức cơ bản mà mình có được là từ ông chú này. Sau năm 1975, tại Sài Gòn, ông đã từng đến chỗ mình ở cả tháng và nói rất nhiều về… Kim Dung. Ông để lại một câu nói rất ấn tượng:
-Tất cả cuộc đời của chú là vì con.
Ông có 20 bài thơ được đăng trong ‘Tuyển tập thơ Đường Việt Nam đương đại’!, vì thế mà trước khi chết, mình thấy trong cặp mắt ông lóe lên một niềm hạnh phúc khó tả.

5. Lời của chú họ
Ông chú họ trẻ tuổi hơn ông chú ruột, nhưng trước đây lại là một chính trị gia có địa vị trong xã hội... và còn là nhà bình luận xã hội nổi tiếng trên mạng, đặc biệt là ông quen biết rất nhiều nhà văn/thơ, nhà báo, nhà nghiên cứu... lão thành trong nước.
Hôm trước, mình có khen ông X là ‘giỏi’ nhất VN, hì…, chú mình hơi ngớ người ra một tí, nhưng chỉ giây lát sau đó, ông trấn tĩnh và nói
-Đúng, cháu có quyền nói, đó là suy nghĩ cá nhân của cháu, suy nghĩ riêng của cháu.
Mình rất cám ơn lời động viên đó, và đó là lý do là mình nhận xét bất cứ cái gì cũng hết sức độc lập.

6. Bác, ba và các chú. 
Các nền tảng triết lý của nhân loại.

Mình không biết là ai có ảnh hưởng đến mình nhiều nhất, nhưng mình luôn nhớ về bác, ba, và các chú của mình.
Trong đời, mình chỉ biết có một điều, đó là hiện thực (= cuộc sống sinh động). Mình hay suy nghĩ, nhìn thực tại và cảm nhận nó. Do đó, nếu ai nói có vĩ nhân A là cực kỳ, có sách B là hết ý… thì mình không quan tâm, vì ông A hay sách B không phải là… hiện thực.
Và với lời động viên của ông chú là hãy mạnh dạn có ý riêng của mình, không phụ thuộc vào sách vở và lấy hiện thực làm chân lý, LB mới tạm phân loại ‘Các nền tảng triết lý của nhân loại’ dưới đây để cho mình dễ tiếp cận các vấn đề xảy ra trong đời thường mà thôi1.Triết lý Hi-La cổ đại, 2.Triết lý phương Tây, 3.Triết lý Hồi giáo, 4.Triết lý Ấn Độ, và 5.Triết lý Tàu (xem đường dẫn bên dưới).

7. Về các bạn. Kết luận.
Mình quan niệm trí tuệ là sự kế thừa, không phải là của riêng ai cả. Vì thế, có lần mình nói blog này là blog của mọi người. Thật vậy, các bạn có thể dễ dàng thấy là mình đã tổng hợp ý kiến/tư tưởng của hơn 1000 blogger vào trong blog này, ví dụ như của Đom Đóm, Miêu Nữ, Đoàn Huyên, Tiến sĩ kỳ lạ, Hồ Điệp, D.Nobita, Trần Hồ Dũng, Cuồng Từ, DKT, RP, Bình Địa Mộc, HNL, Phu Đoan, Trần Minh Châu, Lộc Vừng, Gốc Mai… (mình không thể kể nhiều, vì nếu như thế thì cái entry này sẽ bị tiêu tán đường, hì…).
Mình cũng cảm nhận là trong số các blogger, có khoảng 70% thích mình và 30% không thích mình. Việc thích hay không thích là chuyện giữa cá nhân và cá nhân (mình hầu như không quan hệ với xã hội bên ngoài, nên nếu có ai đó ghét mình thì thiết nghĩ đó là một việc không cần thiết), nhưng về mặt trí tuệ lại là một điều hoàn toàn khác: những hình ảnh tốt đẹp của các bạn vẫn mãi lưu trong ký ức mình... HẾT.
--------------------
Phần tham khảo:
A. Thư gửi con trai
Con à, có những đêm, ngủ một mình trong khách sạn, ba thường nghĩ đến con, vì đi làm ăn xa, ba phải ngủ một nơi, con ngủ một nơi, ba rất lấy làm lo lắng, ba chỉ lo lắng cho con thôi. 
Con có hỏi ba là ba chưa viết về con, có chứ, ba có viết lồng ghép trong các bài đấy chứ, khi nào rãnh đọc kỹ con sẽ thấy. Khuya hôm nay, trong khách sạn, thức dậy sớm, ba giật mình không thấy có con bên cạnh, ba lo quá.
…Ba rất thích khi GS Cù Trọng Xoay nói về ‘Trường đại học bôn ba’, ông ấy nói trước và giành mất cụm từ đó của ba rồi phải không con, vì đọc những bài của ba viết thì con sẽ hiểu là trước nay ba bị học trường đại học nào và vì sao như vậy!
Nay con đã lớn, đã là một sinh viên, nhưng ba vẫn luôn thấy trong mắt ba, con vẫn là một cậu bé ‘nhỏ xíu xìu xiu’ mà ba đã dắt con chập chững những bước đi đầu tiên, con vẫn là một cậu bé 4 tuổi của ba ngày nào, trắng trẻo dễ thương với cặp mắt tròn xoe, hồn nhiên và trong vắt, vì thế nhiều lúc thấy con, ba chào ‘cu đấy à’, ‘con lớn rồi à’, ‘con to chứ chưa lớn’, ..., ba vẫn ‘nựng’ con như nựng con nít đấy.
Ba sống cuộc đời bôn tẩu giang hồ, khi miền Bắc, khi miền Trung, khi miền Nam, có khi nước ngoài. Đôi khi ba nói đó là do số phận, làm ăn mà, chả lẽ ba không muốn làm ở gần nhà để sáng chiều được nhìn con ngồi học, buổi tối lén ngắm nhìn con ngủ, ngắm nhìn con lớn và khôn lên từng ngày, cùng xem ti vi và bình luận với con, cùng con ngồi chung xe máy đi lại làm việc gì đó để ba được ôm con thật chặt, được nhiều lúc đùa giỡn vu vơ với con hay cãi nhau tí tẹo, cùng với con tâm sự với mấy con cá, mấy cây hoa, …,  ba cũng muốn hạnh phúc bên con lắm chứ.
Con của ba cũng ngoan lắm chứ bộ, học giỏi nè, biết đi chợ nấu ăn ngon nè, biết giặc đồ ủi đồ nè, biết quan tâm đến ba mẹ bà con bạn bè nè, … Ba cũng biết con còn chủ quan, đãng trí quên cái này cái nọ, biết tiết kiệm nhưng vẫn còn thích xài tiền nhiều, nhưng những cái đó ngày ngày sẽ được hoàn thiện phải không con.
Có những lúc con sưng mặt lên hay sẳng giọng với ba mẹ, lúc con bình tĩnh, ba có khuyên con là ‘hãy kiên nhẫn, im lặng khi người lớn nổi nóng hay có gì xúc phạm đến con, hãy lựa lúc thuận lợi để bày tỏ cảm nghĩ của mình’. Lúc không được bình tĩnh, con có thể đối xử với người lớn như vậy, nhưng khi ra đời thì thiệt hại lắm con à, chính ba cũng có lúc đã từng bị thê thảm vì điều đó, phải biết kiên nhẫn con ạ, ba cũng đang rèn luyện cải thiện dần đây nè… Có lúc ba nói đùa ‘con bực mình, không biết đỗ lỗi cho ai, nên lấy ba làm mục tiêu để đổ lỗi’, con sướng quá à!
Con có biết tại sao ba yêu những con cá bơi lội trong hồ, con có biết tại sao trước khi đi công tác, ba thường nói thầm với mấy con cá là ‘ở nhà chơi vui vẻ nghe con, ngoan nhé, đừng buồn nhé’ hay khi về nhà ba nói với mấy con cá là ‘ở nhà có vui không con, đói không con, tha lỗi cho ba nhé’, rồi ba lấy thức ăn bỏ cho cá ăn - đó vì ba nghĩ đến con.
Con có biết tại sao ba hay ngắm mấy cấy hoa, ngắm chúng lớn lên từng ngày, thấy cây héo, ba lo lắng tưới nước, khi cây hoa lớn thêm một tấc, khi cây hoa bò lên tận cái lan can, ba thấy trong lòng hạnh phúc và ấm cúng - đó là vì ba nghĩ đến con.
Đáng lẽ bài này ba có ý định nói với đứa con của ba mà thôi. Nhưng mới gần đây, có người bạn mãi băn khoăn với ba về 3 chữ ‘lòng yêu nước’, nhân tiện cảm xúc, ba kết hợp vào đây, không lẽ ba phải viết thành 2 bài riêng biệt!
Con có biết tại sao ba yêu Ban Mê Thuột không, vì nơi đó là nơi hội tụ những tinh hoa của trời đất mà con đã được sinh ra và khôn lớn, vì nơi đó con được chạy nhảy tung tăng trong những rẫy cà phê, ngắm những rừng cao su ngút ngàn, ngắm những mặt hồ gợn sóng, ngắm những đàn ong bay chăm chỉ đi lấy mật, ngắm nhìn những chiếc máy bay lên xuống với ít nhiều hồi hộp, vì nơi đó con được giao tiếp và trò chuyện với những người nông dân vất vả ngày đêm, ...
Ba cũng yêu Ban Mê vì nơi đó có ông nội con trong lòng đất, có bà nội/bà ngoại vất vả của con, vì nơi đó con sẽ có những kỷ niệm không thể nào quên về những cánh đồng cỏ sau nhà, những cậu bé cô bé chơi với con thời thơ ấu và những con chó trung thành luôn luôn chạy ra quấn quýt chào đón khi con đi xa về mà nay đã chết, vì nơi đó đã cho con hoa thơm quả ngọt mà đến nay con vẫn còn được hưởng, vì nơi đó đã sản sinh ra tình yêu của con, …, và cuối cùng vì nơi đó đã từng có nước mắt của ba mẹ vì con.
Con biết không, có một người bạn chúc ba trở thành một triết gia và đóng góp nhiều cho đất nước. Triết gia thì ba không dám. Còn đóng góp cho đất nước thì ba biết phải làm gì, nhưng điều này chỉ có thể ‘nói thầm’ với con thôi, vì con chưa hề có thái độ hài lòng hay bất mãn với xã hội, con còn vô tư lắm, con tuổi còn nhỏ chỉ biết học hành, chăm sóc bản thân, hỗ trợ việc nhà và đi chơi, ba hiểu điều đó.
Có nhiều thứ ‘tình’ lắm trong thơ văn nhạc của nước ta, ba không tiện viết bài này cho thật dài, con sẽ tham khảo trong các bài viết khác của ba nhé. Mới đây, con vừa tóm tắt lịch sử Việt Nam trên cơ sở so sánh với lịch sử Trung Quốc, ba có nhìn thấy. Hồi nhỏ, con biết Kim Dung là do tự nhiên thôi, Kim Dung có lòng yêu nước, thông cảm với người nghèo khổ và với nỗi đau của cả thiên hạ, ba không lầm đâu, ba đã cho con xem tất cả những thể hiện của Kim Dung hay Cổ Long khi con mới vừa có ý thức, nhiều lúc ba thấy nước mắt con chảy ràn rụa, con đã có chút cảm nhận được về thân phận con người khi còn bé phải không con, ba đã viết bài 'Phi - Kim Dung và tình yêu' mà sau này khi ra đời nhiều hơn con sẽ đọc.
…Con có biết tại sao ba nhắc đến ‘Tiêu Phong và Trường Sa - Hoàng Sa’ không? Chắc con chưa ý thức được chuyện nầy đâu, một cách gián tiếp, ba muốn những nhà lãnh đạo Trung Quốc và Việt Nam có cách giải quyết vấn đề ‘biển Đông’ mà trong đó nền văn hóa anh-em-lịch-sử Việt - Trung phải đươc tôn trọng, và tình hữu nghị giữa 2 dân tộc phải được ‘hữu nghị’ hơn bất cứ 2 dân tộc nào trên thế giới, mơ ước của ba có phải là một hoài vọng trước khi ba qua đời không con?
Dĩ nhiên, ba biết con không bao giờ hỏi ‘ba có phải là người yêu nước không ba?’, thế hệ của các con có thể nói là thế hệ của công nghệ thông tin, của game và, trong một chừng mực nào đó, là thế hệ của hưởng thụ trong lúc đó không thiếu gì kẻ phải vất vả kiếm ăn từng ngày, nên các con vô tình không quan tâm đến điều đó. Ba cũng chưa bao giờ có cơ hội được trả lời câu hỏi đó. Nhưng có một điều chắc chắn là ba được học rất nhiều điều dưới chế độ này từ khi ba còn tuổi thanh niên, làm sao ba quên được! Ba cũng biết một số bạn ‘Cali ’ không trải qua như vậy, ba không có cảm giác ngược với họ, nhưng ba thiết nghĩ là ‘trên đời này chỉ có duy nhất một nước Việt Nam mà thôi, tại sao ta cứ ôm sự khác biệt hoài mãi thế’.
Thêm nữa, ba quan niệm, một con người phải có ít nhất 3 tính chất, đó là ‘khiêm tốn, tiết kiệm và không tha hóa’. Tại sao ba không đề cập đến 2 chữ ‘yêu nước’, vì theo ba yêu nước, ít nhất, là sự đồng cảm trong tim của mình và chịu trách nhiệm với thịnh suy của đất nước và do đó thể hiện bằng hành động chứ không phải bằng lời nói; nói nôm na, làm như người Nhật sắp hàng, không chen lấn, lần lượt chờ tới phiên mình để nhận khẩu phần ngay sau khi bị động đất sóng thần, hay học tốt đối với tuổi các con, là yêu nước vậy. Ba cũng rất it khi nhắc đến từ tha hóa, khái niệm này còn quá xa lạ đối với con, một thanh niên hiện nay, ba cũng như những người cha người mẹ khác, là người chứ không phải là thánh, ba cũng biết thế nào là tha hóa, và ba có lý trí đủ mạnh để dừng lại đúng lúc.
Ba biết con cũng có quan tâm một tí về vụ ông “Nguyên Vũ’ mà hai ba con hay đùa nhau là ‘ba đã trở thành vĩ nhân rồi đó’ hay ‘con đã trở thành vĩ nhân rồi đó’. Ba cũng biết con không hề quan tâm hay hỏi ba về vụ ông ‘Hà Vũ’, ba khất con, để một ngày nào đó ba tìm hiểu thật đầy đủ, rồi ba sẽ tâm sự cho con nghe, ... Có một buổi nọ, con đã gián tiếp giúp ba một câu kết luận ‘Muốn diệt dục cũng là một cái dục nữa và là cái dục to nhất trong tất cả các loại dục’, con đã ảnh hưởng ba và có tiến bộ về triết học rồi phải không con? 
Ba cũng đôi khi đề cập đến Phật, Chúa, vài đấng khác - đến các vĩ nhân và những người bình thường cả giàu có lẫn nghèo khổ - không phải vì ba có tín ngưỡng, mà vì ba nghĩ là một con người của thời đại phải hiểu, đánh giá và áp dụng tốt những chân lý mà loài người đã tạo ra và phải cảm nhận tốt những gì đang xảy ra chung quanh mình.
Con đã khôn lớn, con cũng có tình yêu của riêng con, ba không ngăn cấm, là một sinh viên, con nên biết học tập là chuyện số một, con lớn rồi nên sẽ biết cân nhắc thế nào là kết hợp hài hòa giữa việc học tập, quan tâm đến gia đình/cha mẹ và tình yêu nam nữ, …
Ba cũng thú thật, ba là con người của tình yêu, ba luôn luôn có khát vọng tình yêu của một chàng thanh niên đầy ngớ ngẩn, ba cũng biết rung động mãnh liệt với những bóng hồng xa xôi, nhiều phụ nữ lắng nghe ba tâm sự trong blog mà có lúc họ thổn thức khóc hay cười tức bụng mà ít nhất ba đã tặng cho cô ấy ‘mười thang thuốc bổ’ đấy con à.
Ba có nói ‘ba không phải là muốn con lúc nào cũng phải học giỏi, mà chỉ muốn con học từ khá đến giỏi thôi’, vì học thì không chỉ học tại trường, học ở trường chỉ một, còn học ở đời phải gấp trăm gấp ngàn lần con à.
Ba cũng thú thật là ba không muốn làm giàu, ba không từ chối là ba cũng cần tiền, nhưng tiền đối với ba được hiểu theo một nghĩa khác, tiền đủ xài cho mình, cho mối quan hệ xã hội và giúp đỡ người khác lúc cần thiết thôi con à, tiền biết thế nào là thỏa mãn? Ba cũng không chê trách những người giàu/những tỉ phú, những người muốn làm giàu hoặc học làm giàu, ok, nhưng nếu họ suy nghĩ được như ông Steve Jobs ‘Cái chết là sáng tạo vĩ đại nhất của cuộc sống’ thì ba cũng mãn nguyện lắm rồi.
Con nhớ góp ý cho những bài ba viết nhé. Con có biết vì sao dạo này ba viết nhiều thế không, vì ba sợ không còn có nhiều cơ hội để viết nữa, nhưng dù ở thế giới nào, ba cũng sẽ luôn ở bên con. Ba biết là ba sẽ đi vào những đám mây, những tâm sự trong ‘bút ký ý niệm’ này là tài sản nho nhỏ mà ba để lại cho con, con hãy trân trọng giữ nó nhé.
B. Các nền tảng triết lý của nhân loại
(Các bạn đừng quá quan tâm đến chi tiết. Trước đây, để đánh giá về Lã Bất Vi và mối tình của Lã Bất Vi-Triệu Cơ, mình phải đối chiếu với các triết lý cơ bản, thế thôi).
Có các nền tảng triết lý cơ bản sau:
1.Triết lý Hi-La cổ đại
Triết lý Hi-La cổ đại đã được nhắc nhiều trong bài viết về Thần Dớt (entry 215), Cleopatra (entry 220), hay Triết lý cổ điển (entry 197.5)... Triết lý này là hạt nhân của Triết lý phương Tây và Mỹ La-tinh mà người ta nói rằng ‘không có lo-gic học và khoa học cơ bản của Hi-La cổ đại thì không có nền văn minh cơ giới ngày nay’. Đặc biệt là với triết lý này, tình yêu rất thoáng và rất lãng mạn nhưng không có hư vô tính như triết lý Tàu và thực dụng tính như triết lý châu Âu hay châu Mỹ. 
2.Triết lý phương Tây
Triết lý phương Tây (châu Âu, kể cả Nga) và Mỹ La-tinh sau này được phát triển từ lo-gic học (luận lý học) cổ điển, đặc trưng ở ‘Phép biện chứng’ từ Hegel, Marx, Lê-nin… Một phần khác được ‘biến chất’ thành triết lý về thân phận con người, triết lý hư vô hay chủ nghĩa cá nhân cực đoan ở Nietzche, Sartre, Heidegger, hay Jack London, Marquez, O. Henry, Hemingway (có người gọi là triết lý siêu thực hay chủ nghĩa hiện thực huyền ảo…, nhất ở ở Mỹ La-tinh, xem entry 197.3). Về tình yêu, các triết lý này đều lãng mạn hóa tình yêu, nhưng tình yêu đẹp là phải ‘tử’!, họ đề cao kiểu ‘tình chỉ đẹp khi còn dang dở’ như ở Shakespeare, Ai-ma-tốp, Tanizaki…, hình như trong thế giới phương Tây hiện đại, tình yêu được xem như là một công cụ hơn là một cứu cánh!, hay mới đây triết lý này còn ảnh hưởng vào triết lý Tàu (cả 3 người yêu của Khang Hi là Nghi Phi, Tát Dung Nhi và Tát Linh Nhi đều chết!).
3.Triết lý Hồi giáo (và Thiên chúa giáo sau này),
Triết lý Thiên chúa giáo thì thoáng hơn nhiều, tuy nhiên mình sẽ không đề cập đến nhiều trong blog này. Còn triết lý Hồi giáo có cạnh tranh với triết lý Hi-La cổ đại, nay người ta vẫn giành nhau ai là người có những phát kiến khoa học cơ bản trước công nguyên (TCN). Triết lý này có ảnh hưởng ít nhiều đến Trung Quốc, nhất là vào thời Đường, Tống, Nguyên, Minh, khi mà ‘con đường tơ lụa’ hình thành nối liền các quốc gia Hồi giáo với Trung Quốc. Mình có sống chung với một người Hồi giáo trong 2 năm và tiếp xúc với một số người Hồi giáo từ Iraq, Malaysia…, họ rất ghét người Mỹ!, họ vẫn yêu say đắm, có thể ‘vượt rào’ (trừ phụ nữ), nhưng tình yêu của họ khép kín trong vòng lễ giáo rất nghiêm khắc, trong đó đàn ông có đặc quyền có nhiều vợ nhưng vai trò của phụ nữ còn nhiều giới hạn, có thể thấy phụ nữ vẫn phải ăn mặc quần áo dài, trùm mặt trong các trận đấu bóng chuyền hay bóng đá quốc tế…
4.Triết lý Ấn Độ
Triết lý Ấn Độ vô cùng sâu sắc (nhất là Phật học), những ý niệm như ‘vô thường’ hay ‘nhất thể’ đã thống trị tư tưởng của khoảng 1/3 nhân loại trong hơn hai ngàn năm nay, tuy nhiên, mình khó có thể nói gì nhiều về triết lý này, việc tìm hiểu là quyền của các blogger. Về tình yêu, các đại đức/thượng tọa thường viết sách hay đăng đàn nói về chuyện này. Tuy nhiên, mình có cảm nhận là là tình yêu nam-nữ và âm nhạc hình như là 2 loại ‘cấm giới’ của đạo Phật. Có thể xem xét trong toàn bộ truyện của hai nhà văn lớn Trung Quốc là Kim Dung và Cổ Long, trong mấy ngàn năm của chùa Thiếu Lâm, có thể có một số rất ít nhà sư ‘vượt rào’ và phạm vào sắc giới, nhưng tuyệt nhiên không có nhà sư nào biết đánh đàn, cụ thể là trong các tác phẩm của ‘nhà sư’ Phạm Công Thiện, hai chữ tình yêu và âm nhạc không hề xuất hiện…
5.Triết lý Tàu.
Triết lý Tàu vô cùng sâu sắc, có thể nói là đạt giải nhất về phiêu diêu tính và hư vô tính, nhưng mình không nói nhiều về triết lý này, vì thế giới là vô cùng rộng lớn. Triết lý Tàu (hay Hàn Quốc, Nhật bản, Thái Lan…) rất mạnh dạn khi đề cập đến chuyện tình yêu nam nữ, có lẽ vì thế mà phim Tàu chiếm ưu thế trên các kênh truyền hình VN. Khác với thế giới phương Tây, người Tàu đặc biệt thần thánh hóa tình yêu, thậm chí quá lãng mạn hay siêu lãng mạn qua các câu chuyện tình của Dương Quá-Tiểu Long Nữ, Trương Vô Kỵ-Triệu Minh, Lệnh Hồ Xung-Doanh Doanh, Hứa Văn Cường-Trình Trình (trong phim ‘Bến Thượng Hải’)…


Thứ Ba, 25 tháng 6, 2013

391. Tình khúc âm dương

Em thân yêu, chiều nay anh xin nói thật.
*
Tình khúc âm dương đối với thế giới động vật
được gọi nôm na là tình dục đực cái,
một cách gọi bình thường,
mà chữ dục ở đây không nói lên điều gì xấu,
ví dụ đối với loài cá, ta có cá trống và cá mái.
*
Và em thử nghĩ xem sao,
nếu không có tình khúc âm dương
thì sẽ không có loài người,
vậy lấy ở đâu ra ma quỷ, hay thần thánh?,
thì Thiên Đế (*) cũng đành buồn chịu
vì hạ giới không có mỹ nhân,
thì Ngọc Hoàng cũng không có Hằng Nga
để mà bổ nhiệm làm chúa tể cung Quảng Hằng (*).
*
thì ai sẽ là nhà khoa học, nhà thơ, blogger, binh lính?,
thì đâu có mối tình giữa Dương Quá và em Tiểu Long Nữ xinh xinh,
thì lấy đâu ra thầy cô giáo và học sinh,
thì anh đâu có quen các thiên thần bé nhỏ,
và cũng không có máy vi tính hay giấy bút
để mà làm thơ tình ngọt xớt cho em cưng!
*
Có phải chỉ duy nhất tình khúc âm dương
là sản sinh ra thất tình lục dục?
Sự hào nhoáng xuất phát từ tính phù phiếm của thế tục
chứ tình khúc âm dương không hề rạo rực!
Tham nhũng xuất phát từ tính vô đạo đức
chứ tình khúc âm dương không hề rung động!
Chiến tranh xuất phát từ tham vọng,
chứ tình khúc âm dương không có dám… lôi thôi!
*
Và tại sao ‘vô dục’ là có… tội?
Vì vừa rồi, có một sinh viên nói:
‘ham muốn diệt dục là một loại dục lớn nhất trong tất cả các loại dục’,
Ủa, đó không phải là lòng tham sao?
Ủa, nếu tất cả các cặp nam nữ đừng có yêu đương nữa,
thì coi thử cái gì sẽ xảy ra?
Ủa, nếu tất cả đàn bà trên thế gian này đều biến mất đi,
thì sẽ biết các 'yêu nữ' (*) đó có giá trị biết dường nào?...
*
Và anh xin nói tí nữa nha.
Nếu khoa học, thơ văn, cặp cá,
hay máy vi tính, ti-vi, điện thoại…
là không có tội,
thì, hiển nhiên, ‘ông thủy tổ’ sản sinh ra chúng
là tình khúc âm dương cũng không có lỗi đó, em thương!
*
Và nếu tình khúc âm dương
là không xuất phát từ tham vọng,
là phi thị dục huyễn ngã,
là bất khả can thiệp,
là một quy luật bất khả biến,
và nếu quan điểm của Tôn Ngộ Không (*) là sai,
thì tình dục đực cái là tự nhiên.
*
Vì thế, bản thân tình khúc âm dương tuyên bố liền,
chữ dục theo nghĩa này là không có tội
mà đôi khi,
theo một nha sĩ ở Cali,
‘vô dục’ không phải là vô tội,
mà là… vô số tội đó, em ơi!
*
Và anh xin nói tí xíu nữa thôi.
Nếu không có tình khúc âm dương
thì không có rau quả, chim chóc, hải sản, thú rừng…
rồi các nhà hàng có còn tồn tại hay không?,
thì ai sẽ nhảy hip-hop, pop-ping, đánh cầu lông hay đá bóng,
thì ai sẽ lái máy bay? ai sẽ sáng xỉn chiều say?
và cuối cùng, ai sẽ là kẻ giỏi nhất trong mấy người ngu?
*
Rồi dễ hiểu hơn, anh tự nhủ:
Nếu không có tình khúc âm dương
thì ai sẽ làm thơ nhớ nhớ thương thương,
thì ai sẽ chở em đi uống cà phê, rồi ăn bún riêu,
ai sẽ mua me dốt (*) cho em măm măm sáng chiều?
và còn gì đâu nữa, mà ngày ngày
anh cũng nghe ngọt ngào hai chữ ‘phải hôn’…

(*) Ghi chú:
-Thiên Đế: thần Dớt (Zeus)
-cung Quảng Hằng: mặt trăng
-yêu nữ: từ dùng của Tôn Ngộ Không (trong ‘Tây du ký’)
-me dốt: một loại me rất chín, hay me Thái

Thứ Hai, 24 tháng 6, 2013

390. Tiến trình tư duy trong việc sử dụng sách

"…Lê Quý Đôn, Phạm Công Thiện... 
lúc nhỏ là thần đồng, còn ta:
-không phải là thần đồng
-học lý thuyết thì vô cùng lâu
-không có trí nhớ tốt
LB 
bị mất trí nhớ nên rút kinh nghiệm từ trường đời mà 
nghĩ ra 1 cách có thể... không cần những thứ trên, hì..., 
LB đã áp dụng và thấy là ok, thiệt".
(NGLB - trả lời bạn Violet)
Bài viết này gồm có: 
1. Một số câu chuyện có liên quan, 
2. Tại sao và tại sao?, 
3. Các ví dụ thực hành, 
4. Kết quả của người không có phương pháp đọc sách, 
5. Sử dụng sách/tư liệu và phương pháp ngự trị, và, 
6. Tóm tắt tiến trình tư duy
Trong entry trước - ‘Sự vĩ đại trong cái tầm thường!’, LB có hứa sẽ nói về phương pháp tư duy, nay đã có cơ hội, hì.. hì.... Lưu ý rằng: trọng tâm của bài viết là ở phần 2, 5 và 6, còn từ 'sách' mà LB dùng ở đây bao gồm báo chí và tất cả các tư liệu trên mạng (vd: Google), và những chỗ mà LB có dấu (!) là chỉ để tham khảo thôi đó nghen.

1. Các câu chuyện có liên quan

1.1 Có thể đọc và hiểu được 15 trang tư liệu trong 1 phút!
Vào đầu những năm 1980, LB có một người bạn thân là Châu, 22 tuổi. Cuối buổi chiều nọ, anh ta ghé nhà mình thì trên bàn có để một cuốn sách của Phạm Công Thiện nói về khoảng 20 triết gia trên thế giới, dày hơn 200 trang. Trong khi chờ đợi mình ăn cơm tối (khoảng 15 phút), anh ta ngồi xem lướt lướt, rồi chúng mình đến nhà một ông GSTS. Trong khi thầy đang nói về triết, anh ta đã dẫn chứng rất nhiều câu trong cuốn sách đó, thậm chí nhớ câu đó nói về ai?, nằm ở trang nào?... Tóm lại, 15 phút đọc hơn 200 trang, tức là trung bình 1 phút, anh ta đọc, thuộc nhiều câu và hiểu được 15 trang sách triết học! Với 1 bộ óc xuất sắc như vậy, thế mà nay anh ta lại không trở thành một tài năng, híc.. híc…

1.2 Người đa tài hiếm có!
Hôm qua trên bờ sông Sài Gòn, mình có được nghe nhắc đến một ông chú họ (mà từ nhỏ đến lớn mình chưa thấy mặt), nay ở bên Cali. Ông có thể xem là người đa tài hiếm có, về Không thủ đạo: nhất thế giới, về hội họa: đài BBC chấm bức tranh của ổng là 1 trong 10 bức tranh nổi tiếng thế giới vào năm 1978, về bắn súng: giải nhất quân khu (trước kia), về thơ: rất độc đáo, về đẹp trai: 'xem xem' Lý Tiểu Long… Thế mà, nay mình nghe tin là ổng đang sống trong một căn nhà nhỏ trong một ngõ hẻm ở quận Cam (California), cô đơn, lập dị và rất ít tiếp xúc...

1.3 Có thể đọc và hiểu cơ bản vài chục tư liệu trong vòng vài tiếng đồng hồ!
Cũng tại bờ sông Sài Gòn, LB có gặp 1 người tên là Niệm, anh ta có thể đọc 1 cuốn sách dày 200 trang trong vòng 10 phút, hiểu cơ bản , rồi có thể viết ngay được 1 bài báo/entry. Ngoài ra, trừ sách chuyên môn, trong vòng vài tiếng đồng hồ, anh ta có thể đọc qua vài chục tư liệu về Phạm Công Thiện (Bùi Giáng, Nguyễn Hiến Lê, Nguyễn Duy Cần, Krish-namurti, Hemingway, Hồ Thích, Kim Dung…, kể cả Kinh Dịch, Thiền…) rồi anh ta cũng… hiểu cơ bản và sử dụng suốt đời!
 
1.4 Người đọc được 10.000 cuốn sách
Qua đọc sách, LB cũng biết về Karl Marx (1818-1883), trong đời ông đã đọc hơn 10.000 cuốn sách và hiểu hết (còn việc vận dụng vào lĩnh vực nào là tùy theo sở thích của mỗi người). Tương tự, ta có nhà thơ Goethe (Đức), nhà văn/thơ Shakepeare (Anh), nhà triết học Voltaire (Pháp), nhà nghiên cứu Khổng Tử, Kỷ Hiểu Lam (Tàu), Lê Quý Đôn, Phạm Công Thiện (Việt Nam)… là những ‘bộ bách khoa toàn thư sống’ mà mỗi người có thể đọc 10.000 cuốn sách trong đời và ‘dư sức qua cầu’…

2. Tại sao và tại sao?
Mặc dù chỉ là 1 chiếc lá bàng, nhưng qua qúa nhiều cay đắng từ trường đại học bôn ba dài hạn, trong bài này, với một phương pháp tiếp cận khác, LB hy vọng sẽ chỉ ra:
Tại sao người ta đọc sách/tư liệu, chỉ tốn rất ít thời gian mà có thể hiểu và dùng cả đời?
Tại sao một bộ óc thông minh tuyệt đỉnh/đa tài lại không thể trở thành một nhân tài?
Tại sao mà 1 người trong một thời gian ngắn mà có thể xử lý cả chục cuốn sách hay cả trăm tư liệu?
Tại sao 1 người có thể đọc được rất nhiều sách/tư liệu trong đời?
Tại sao 1 người đọc nhiều sách/tư liệu có thể bị mắc chứng bệnh tâm thần hoang tưởng?

3. Các ví dụ thực hành

Ví dụ 1: LB đưa 1 trang tư liệu cho 1 người bạn đọc, và ghi chép như sau:
-mới đọc dòng chữ đầu, anh ta đã ngẩng đầu lên (nhiều lần) hỏi LB liền
-thấy có 1 từ hay hay, anh ta lập tức bình luận (nhiều lần) liền
-thấy có hình em nào xinh xinh, anh ta chú ý liền
-thấy cái gì liên quan đến cá nhân anh ta, anh ta để ý liền
-thấy chỗ nào có lỗi đánh máy nhầm/viết sai 1 tí, anh ta bắt lỗi liền
-thấy cái gi mà anh ta có biết chút chút, anh ta khoe khoang liền
-có ai ngoài cổng là anh ta nhìn ra liền
-có ai gọi điện thoại là anh ta xử lý liền
-rồi, trong 30 phút, anh ta đứng lên ngồi xuống (nhiều lần) liền liền

Ví dụ 2: LB ngồi quan sát 1 người đang xử lý tư liệu, và ghi chép như sau:
-không tập trung đi thẳng vào tư liệu đang đọc mà nói rằng: tôi biết cái khác/ông khác ‘hay’ hơn nè!
-chú ý chỗ nào ‘hay’ để ngày mai ra quán cà phê/quán nhậu mà khoe với mấy đứa choai choai hay bạn bè
-đọc hết các tư liệu rồi copy và dán lấy dán để hàng trăm câu của danh nhân vào mấy trang Word
-rồi không hiểu cái nào là đầu, cái nào là đuôi, cái nào nhập vào chỗ nào
-rồi ngồi mày mò xử lý cả trăm dòng copy đó hết… 2-3 tháng
-rồi sẽ cho ra đời 1 entry dài… 100 trang, có thể chen vào đó những đoạn ‘thần bí’, phiêu phiêu lãng lãng, mà đa số blogger chả hiểu anh ta nói cái giề!
-thường, sách nói cái gì thì anh ta cũng tin cái nấy, cái gì cũng thấy hay
-thường, 'cao nhân' nào viết thì anh ta cũng thấy ghê gớm, ví dụ thấy ông Bùi Giáng biết nhiều ghê!
-mượn mấy cuốn sách đó về phô-tô rồi ôm nó mà ‘ngâm cứu’… cả đời, híc.. híc…
-thậm chí, để 1 cuốn sách nào đó trước mặt trong 5-10 năm, nhưng chưa đọc chữ nào! ...

4. Kết quả của người không có phương pháp đọc sách

Anh ta (hay nàng) đọc rất lâu mà, có thể vì ôm khư như ‘cái tôi’ của mình, hoặc vì anh ta chỉ đọc lướt lướt, mà hầu như anh ta không hiểu đàng sau trang đó/sách đó muốn nói cái gì, hoặc vì anh ta cái gì cũng đọc nên cái gì cũng không ‘độc’... Với phương pháp đọc sách như vậy, cả đời, có thể, anh ta đọc nhiều sách nhưng chưa thực sự hiểu kỹ 1 cuốn sách/tư liệu nào.
Và có thể do vô tình xem thường người khác, hoặc đặc biệt là, do chủ quan không nhìn vào cuộc sống vĩ đại đang diễn ra trước mắt, mà:
-hoặc là anh ta bị một động lực vô hình thôi thúc phải ra ngoài để bày tỏ/viết là anh ta biết cái này cái nọ, triết lý của anh ta là siêu việt thế này thế nọ, hay vĩ nhân A, B, C… nói thế này thế nọ, càng nhiều người biết anh ta càng tốt, để bù vào sự không hiểu đến nơi đến chốn của mình
-hoặc là tài năng của anh dần dần bị phai mờ/thui chột, và không sớm thì muộn, tài năng đó sẽ bị rơi vào hố thẳm khôn cùng của hư vô
Suy cho cùng là anh ta bị bệnh tưởng (tưởng ta đây là tài ba, là cao thủ hay cao nhân) mà là một thứ bệnh nhẹ, có thể chữa được, hay bị bệnh tâm thần hoang tưởng/bệnh vĩ cuồng mà là một thứ bệnh rất khó chữa, hay hết ‘thuốc’ chữa.

(Tất nhiên là ở đời có rất nhiều người không cần phải đọc sách/tư liệu gì nhiều, vì lượng thông tin mà họ thu nhận được trong thực tế là đủ xài, nên ta không nói ở đây).

5. Sử dụng sách/tư liệu và phương pháp ngự trị
 
Đọc sách/tư liệu trên mạng:
1. chú ý vào những chương chính.
2. xoáy sâu vào đoạn chính/dòng chính cần đọc.
3. cố gắng hiểu ý, hạn chế việc quá sa vào tư liệu/lý thuyết (trừ trường hợp cần thiết), lợi dụng cụ Google để tiết kiệm thời gian đi tìm sách (mà có thể làm tốn thời gian gấp 100-1000 lần).
4. nếu phát hiện chỗ nào hay thì hãy bình tĩnh, vì còn có rất nhiều chỗ hay hơn mà ta sẽ tổng hợp khi đọc xong...

Tập trung tư tưởng tối đa:
5. không đọc sách/tư liệu thì thôi, mà đã đọc thì cố gắng đọc dứt điểm càng sớm càng tốt.
6. ta đang đọc chứ không phải để xem hình mỹ nhân (hay cái ông đẹp trai), không phải để thường xuyên liếc vào cái ti-vi.
7. ta đang đọc chứ không phải để liếc nhìn ai/em nào (chàng nào) đang đứng trước cổng.
8. ta đang đọc chứ không phải để làm 'bà tám', để gọi điện thoại (vd tán gái, hay ngược lại)...

Xử lý:
9. thống kê chỗ nào chưa hiểu và từ từ tìm hiểu sau.
10. chỉ chép những câu thật sự cần thiết và lập tức đánh dấu/chép đường dẫn bên dưới để sau đó dễ dàng tìm lại là nó ở chỗ nào.
11. phân loại các dòng tư liệu đã chọn lọc, cái nào thuộc quá khứ, hiện tại, tương lai? cái nào thuộc trong nước, ngoài nước? cái nào là tư tưởng, tư liệu tham khảo?...

Hướng vào mục tiêu chính:
12. ta đọc sách/tư liệu là không phải để tìm ra ‘cái tôi’ trong đó, hay để khoe khoang.
13. ta đọc để hiểu ý/lấy 'lỏi' của cuốn sách/tư liệu, để đi tìm chân lý...
14. tập trung vào sự đơn giản/chất lượng, vì nói dài + nói dai = nói dại.
15. hủy bớt những thông tin râu ria, càng nhiều càng tốt (đãi cát tìm vàng), mà không phục vụ cho mục đích đang học/đang viết...

Xác định rõ lập trường:
16. danh nhân không phải là cái gì ghê gớm lắm, cũng có 2 tai, 2 mắt và 1 cái miệng, hì..., không ai bắt ta phải sùng bái/nô lệ tư tưởng của danh nhân, và danh nhân cũng có thể… sai!
17. đọc xong rồi thì đốt đi, hay vứt ngay vào thùng rác, hì..., ý nói là ta không còn phải chạy theo hay làm nô lệ sách/tư liệu nữa, vì lúc đó các tư tưởng đọc được đã biến thành máu thịt/sự sáng tạo của ta rồi...

Hội tụ hóa tài năng:
18. đọc xong cuốn sách/tư liệu, không phụ thuộc vào tác giả/‘vĩ nhân’, hãy dũng cảm viết là: ‘tôi nói rằng’, dù ít, dù chưa đúng lắm, rồi suốt đời, ta vừa cải thiện, vừa mở rộng và sâu các ý đó (xem Đỗ Long Vân, đường dẫn bên dưới).
19. lao theo quá nhiều mục tiêu linh tinh sẽ làm phân kỳ hóa tài năng của mình (thành kẻ hiểu mơ hồ).
20. hãy chọn mục tiêu chính ngay từ bây giờ và theo đuổi cả đời để tài năng của mình được hội tụ vào 1 tiêu điểm nhất định (thành nhân tài!)...

6 Tóm tắt tiến trình tư duy
Đọc sách/tư liệu -> Tập trung tư tưởng tối đa -> Xử lý -> Hướng vào mục tiêu chính -> Xác định rõ lập trường -> Hội tụ hóa tài năng

Vì yêu cuộc sống nên ta hãy nhìn thẳng vào mắt người yêu của ta là cuộc sống, như là đề xuất thứ 21:
-Người khổng lồ 'hơn' là người đứng trên vai những người khổng lồ khác, vì thế hãy biết ‘gom’ trí tuệ của những người khác.
-Tình yêu thực thụ có khả năng làm giảm mạnh sự hoang tưởng/ám ảnh của hư vô.
-Cãi nhau là hướng đi ngược lại với trí tuệ.
-Sự đơn giản là chân lý tối cao của mọi chân lý.
-Sự háo danh/sự phù phiếm của thế tục là kẻ thù của chân lý.
-Cuộc sống là cuốn sách vĩ đại nhất, hãy nhìn vào chính cuộc sống mà khiêm tốn học hỏi, ít nói, tĩnh lặng, từ từ suy nghiệm, và do đó, ta có thể tìm thấy chân lý trong đó ... 
Chiều nay khát nước thèm dưa hấu
Cánh phượng xa xa đỏ đỏ màu
Áo em trắng trắng, con đường trắng
Bẫy phải tình anh, cảm cảm hoài
(NGLB)
Và anh Nick Vujicic có nói ‘kẻ khuyết tật là kẻ đánh mất niềm tin’, vì thế, bằng cách hội tụ hóa tài năng của mình, ta không phải là người khuyết tật vì ta có niềm tin rằng ta sẽ không bị ngự trị bởi trí tuệ... HẾT.

LTS: Trong 21 đề xuất trên, các blogger thấy thích những đề xuất nào? 
Bạn Nguyễn Xuân Khanh, Mùa Thu Vàng và Lê Mai Thúy chọn 1 hoặc toàn bộ của đề xuất thứ 21...
----------------
Các entry có liên quan:
Sự vĩ đại trong cái tầm thường!: http://nhagomlabang.blogspot.com/2013/06/381-ba-oi-vi-nhan.html