Thứ Ba, 30 tháng 12, 2014

627. ‘Ngài vô thường’ và 5 thảm họa tai nạn hàng không nghiêm trọng nhất thế giới năm 2014


Dưới đây và sau này, tôi sẽ dùng từ ‘Ngài vô thường’ chứ không dùng từ ‘thượng đế’ nữa, theo cách hiểu của tôi. Ngoài ra, ‘vô thường’ là từ Hán-Việt, mà trong bối cảnh dị ứng với vấn đề ‘Biển Đông’, rộng hơn, là với ‘quyền lực mềm’, tôi sẽ hạn chế việc dùng từ Hán-Việt, nếu có thể, tuy nhiên, tôi cũng không quá cố chấp hay 'tự ái rởm'.

5 thảm họa tai nạn hàng không nghiêm trọng nhất thế giới năm 2014
-28/12/2014: Máy bay QZ 8501 của AirAsia biến mất khi đang thực hiện hành trình từ Indonesia tới Singapore. Bộ trưởng Giao thông Indonesia, ông Hadi Mustofa cho biết chiếc máy bay mang số hiệu QZ 8501 chở theo 162 hành khách và phi hành đoàn đã mất liên lạc với trạm kiểm soát không lưu Jakarta vào hồi 6h17' sáng ngày hôm nay (28/12) theo giờ địa phương. Ông Hadi Mustofa cũng cho biết trước khi mất liên lạc, chiếc máy bay đã yêu cầu được chuyển hướng và bay theo lộ trình khác. Hiện, công tác tìm kiếm chiếc máy bay mất tích đang được diễn ra với sự giúp đỡ của nhiều quốc gia như Australia, Malaysia, Singapore.

Thứ Hai, 29 tháng 12, 2014

626. 'Thượng đế' thật là kỳ diệu!

 

Ngày ấy tôi qua đỉnh vu sơn
Chiều ngát tà dương, ngạt nắng vờn
Thấy em áo trắng tươi cười gió
Bỗng rộn hồn tôi, nắng giận hờn

Tôi cứ nghĩ miên man là nên dùng từ ‘cuộc sống’, ‘cuộc đời’, ‘thế giới’, ‘vũ trụ’, ‘tạo hóa’ hay ‘thượng đế’, nhưng thôi, tôi dùng từ ‘thượng đế’ vậy, đúng như ‘nguyên mẫu’ mà tôi dùng tối hôm qua, khi đang xem phim và chợt nảy ra ý định viết bài này.
Chắc có nhiều bạn đọc các entry của tôi, từ đầu chí cuối, có người nói tôi ‘mê bóng hồng’, có người nói tôi ‘viết về triết lý’, có người nói tôi ‘viết về chuyện chính trị, tôn giáo’, thậm chí có thể nói là tôi… trung lập, không, không phải vậy đâu, tôi… điên gì mà viết về chuyện chính trị, tôn giáo, tôi chỉ NGẮM CUỘC ĐỜI và viết ra mà thôi, cụ thể là 99% những gì mà tôi viết ra đều có thật, tôi chủ trương tôn thờ thần ‘sự thật’, nhưng tôi không thể viết đúng hoàn toàn sự thật được, vì ở đời không có cái gì là tuyệt đối đúng, cũng như không có cái gì là tuyệt đối sai.
Viết đến đây, tôi cũng xin cám ơn cụ ‘Google’ mà đã giúp cho tôi rất nhiều tư liệu trong tất cả các entry, mà chỉ riêng trong entry này, cụ đã giúp cho tôi khoảng vài chục tư liệu - cụ quả là ‘người làm thay đổi thế giới’, nếu không, tôi sẽ không biết là vai Đinh Đinh Đang Đang là do Chu Lợi đóng, đặc biệt là vai ‘Nữ thám tử xinh đẹp’ là do Ha Neul Kim đóng…

Thứ Bảy, 27 tháng 12, 2014

625. Bất khả tri?


Thức thao, thao thức làm gì
Trọc trằn, trằn trọc, nơi này thế gian
Sống cho vui, phút địa đàng
Có không, không có, chẳng màng tử sinh

Tôi định viết bài này là ‘Có bao nhiêu loại triết học?’, nhưng trước đó, tôi đã nghĩ tới tiêu đề ‘bất khả tri’ - là ý chính của bài, còn việc có bao nhiêu loại triết học thì không quan trọng, như các bạn sẽ xem dưới đây. Và do một quan điểm riêng, tôi không thích việc dùng từ Hán-Việt một cách cố ý, trừ trường hợp mà từ đó là quen thuộc/phổ biến, ví dụ như cụm từ ‘bất khả tri’ (agnostic/agnosticism, xem chú thích bên dưới) có nghĩa là ‘không thể biết’, vì nó đã trở thành một thuật ngữ phổ biến trong triết học và các khoa học có liên quan. Ngoài ra, có một blogger bảo rằng tôi ‘không tự sáng tạo ra… triết học, mà vẫn còn trích dẫn’, tôi mới trả lời rằng: 'Việc đứng trên vai những người khổng lồ khác với việc trích dẫn tư liệu'.
Bài viết này nhằm để tự học và để trao đổi với một số sinh viên/bạn bè, mà nếu may mắn được bạn nào chiếu cố thì xin ‘welcome’, trong đó, bằng cách dựa vào một ‘chuẩn’ rồi so sánh/đối chiếu với những cái khác, tôi sẽ chỉ ra rằng các loại ‘bất khá tri’ mà chúng ta đang 'mơ huyền', chỉ là một, và rằng sự khác biệt chi tiết chỉ tổ gây ra tranh luận, và rộng hơn, gây ra chiến tranh cho nhân loại mà thôi.

Thứ Tư, 24 tháng 12, 2014

624. Hồi ký: Tôi dám viết về đề tài văn chương

Nguyên tiêu đề nháp của bài này là: ‘Tôi không dám phê bình văn học’.
Sau khi viết xong bản nháp, tôi mới đưa cho một bạn gái xem để góp ý…, và sau khi đọc xong với vài trao đổi qua lại mấy chuyện… vụn vặt, cuối cùng cô ấy khuyên tôi là:
-Anh không nên viết bất cứ đề tài nào về văn chương/phê bình văn học… Anh NTS giỏi về phê bình văn học đến thế, đã viết cách đây 10 năm rồi, mà còn dừng lại, không rõ vì chán hay... cạn kiệt ‘nội lực’!
Ha.. ha.. ha…

Thứ Bảy, 20 tháng 12, 2014

623. Không có cái gì không phải là đạo (VÔ PHI THỊ ĐẠO)

Bóng nàng ven biển, trông trăng ảo
Đôi cánh thiên nga, rủ sống còn
Tình trong cõi thực hay cõi mộng
Vẫn mắt mơ màng, vẫn cứ... yêu
 
Cách đây mấy hôm, có một bạn gái nói với tôi là ‘vô phi thị đạo’ - mà đã được nhắc đến trong blog ngvanan (xem đường dẫn bên dưới), tôi mới nhướng… tai ra hỏi ‘vô phi hay vô vi?’, ‘vô phi’ (nàng trả lời), rồi chúng tôi, mỗi người giải thích theo một nghĩa…
Hình như việc tôi hiểu về cụm từ ‘vô phi thị đạo’ (không có cái gì không phải là đạo) - mà không phụ thuộc vào ngôn từ/trí tuệ - là không... sai, và cũng có nhiều người nghĩ như vậy: ‘Không có gì không là đạo!’ (blog ngvanan), hay ‘Thế ông chỉ cho ta xem cái gì không phải là đạo?’ (blog coinguonhanhphuc)...

Thứ Ba, 16 tháng 12, 2014

622. Chùm thơ ‘Tôi là bọt sóng’

LTS: Bạn Lung Linh có góp ý rằng tôi nên đăng từng bài một, cho dễ bình, nhưng đây là các bài… thơ mà tôi làm lai rai trong cả… tháng, nếu đăng từng bài thì sẽ ‘tốn’ rất nhiều entry, nên tôi cứ dồn vào một vậy, để viết các entry khác. Thân.
Tôi là bọt sóng
Sóng vỗ vào ra chốn phù vân
Mấy mươi năm, tranh đấu nhọc nhằn
Dòng sông, ta đứng nhìn bọt sóng
Nó giống đời ta, có phải chăng!
*
Nhạn bay soai soải trên sông trắng
Bóng khuất trường giang, dáng mập mờ
Ngóng theo bóng nhạn, hồn ươm khổ
Mai mốt đi rồi, ta hết đau!
*
Tôi là gió hay tôi là mây
Tôi chính là bọt sóng đây này
Hôm nay tôi ngắm dòng sông rộng
Mai mốt sông còn, tôi ở đâu?

Thứ Năm, 11 tháng 12, 2014

621. Việt Nam và triết lý bóng đá (Tính xấu của người Việt - phần 5)

 
"Không chỉ mùa bóng đá này, mà hầu như các mùa bóng đá khác xưa nay, không chỉ bóng đá, mà những lĩnh vực khác, cuối cùng người Việt đều làm cho chính bản thân họ thất vọng, hình như có một lý do bí ẩn nào đó, mà các nhà nghiên cứu chưa nghiên cứu tường tận"

Tôi đã nhìn chảo lửa trên Sân vận động Mỹ Đình, đã nhỉn thấy hàng chục ngàn cánh tay với 2 chữ 'VIỆT NAM' rực lửa trên màn hình cùng với hàng triệu triệu trái tim 'yêu nước' và đoàn kết của người Việt, tôi đã ứa nước mắt...
NHƯNG...
Kết quả là: Việt Nam thua Malaysia 2-4, và khát vọng của mấy chục triệu người Việt 'YÊU NƯỚC' òa vỡ tan...
Tôi đang nghe bình luận liên tục trên kênh VTV6 (BLV Thanh Tú), 9.01 PM, 11/12/2014...

Thứ Bảy, 6 tháng 12, 2014

620. Thư gửi... ‘thế giới bên kia’

  
Câu hỏi:
Chú ơi! Chú cho rằng thế giới này là ảo và chúng ta là những con robot thì thế giới thực thực chất nằm ở đâu? Phải chăng là ở một nơi nào đó, ngoài trái đất này? Hay như quan điểm của Thiên chúa giáo, cuộc đời của chúng ta bây giờ chỉ là một bước dạo đầu để chuẩn bị cho một cuộc sống thực ở thế giới bên kia? Như vậy có thế giới bên kia không? (blogger Bút Chì, Facebook)

Thứ Ba, 2 tháng 12, 2014

619. Đám cưới ở Việt Nam (Tính xấu của người Việt - phần 4)

Tôi… vừa bị một chuyến đi đám cưới xuyên Việt, hết 8 ngày (từ 24/11 đến 1/12/2014), qua khoảng 8 tỉnh, từ Sài Gòn qua Đồng Nai, Lâm Đồng (Bảo Lộc), Đắc Nông, Đắc Lắc (Ban Mê Thuột), rồi Hải Phòng, Nam Định, Thái Bình…, lý do là ngày nay, biên độ địa lý 'yêu đương' của đôi lứa đã trải rộng ra khắp mọi miền của đất nước (kể cả nước ngoài) - người Ban Mê có thể yêu người ở tận Cà Mau hay Hải Phòng..., mà trong đó, tôi như một người vô hình đi xuyên qua thế nhân, để làm một quan sát viên!
Lịch trong 8 ngày như sau:
-Ngày 1: sáng rượu bia, chiều bia rượu
-Ngày 2: sáng bia rượu, chiều rượu bia
-Ngày 3: sáng rượu bia, chiều bia rượu
-Ngày 4: sáng bia rượu, chiều rượu bia,
và cứ thế, cứ thế, cho đến hết ngày thứ 8, như vậy, tôi có... sơ sơ từ 16-24 cuộc 'ăn nhậu', và nếu được, sẽ có rất nhiều đệ tử của lưu linh sẵn sàng 'chơi' luôn... 365 ngày!

Thứ Ba, 25 tháng 11, 2014

618. Bạn 'Nặc danh' chúc mừng SN NGLB

 
Hình chúc mừng SN của bạn Phuong Nga, Facebook

Mình quên mất ngày SN của mình, chiều nay thằng cu hỏi 'Ba có quà gì cho ngày SN của ba chưa?', mình mới sực nhớ lại và trả lời 'Có cơm gà rồi', rồi 'Sư tử' hỏi 'Ba sẽ có chè, chè gì?, mình nói 'Chè đậu đen', thế mà bây giờ vẫn... chưa ăn, vì trả lời chúc mừng SN quíu cả tay (cười).

...Mình không có thời giờ để 'vô tình' viết bài SN cho mình, may thay, một bạn 'nặc danh' đã nhắc lại khá nhiều, nay, xin đăng lời bình của bạn ấy như là bài viết giùm nhân ngày SN của mình vậy.

Chủ Nhật, 23 tháng 11, 2014

617. Thượng đế vẫn còn... sống!

LTS: Rất khó để đặt tên cho bài viết này, nên tôi tạm đặt tên như vậy (tôi nghịch lắm). Ngoài ra, trong bài viết, tôi dùng từ phật/chúa/thượng đế (không viết hoa, vì chúng chỉ là các khái niệm chung), và quan điểm của bài viết có vẻ duy tâm, nhưng nó lại rất... duy vật, và rồi, duy tâm hay duy vật không quan trọng.

Sóng biển vào ra chốn phù vân
Mấy mươi năm, tranh đấu nhọc nhằn
Dòng sông, ta đứng nhìn bọt sóng
Nó giống đời ta, có phải chăng!
*
Tôi là gió hay tôi là mây
Tôi chính là bọt sóng đây này
Hôm nay tôi ngắm dòng sông rộng
Mai mốt sông còn, tôi ở đâu?

Dạo này, tôi hay ngắm dòng sông, và còn ngắm từng sự vật như: những cảnh đời, những người qua lại, các loại cây lớn nhỏ, hoa lục bình, hoa lan, con mèo, con chó, con cá, con kiến, thậm chí là hạt bụi…, và tôi thấy là CHUNG QUANH TA CÓ MỘT CÁI GÌ ĐÓ RẤT LÀ BÍ ẨN.
Tôi không có tham vọng thành Phật, bởi vì tôi không thể thoát khỏi thất tình lục dục, tôi cũng không có thể như Chúa, bởi vì tôi không thể có đủ đức hy sinh và tâm hồn bác ái, và tôi cũng không thể ngồi bên… thượng đế bởi vì ngài không trực tiếp cho tôi biết bất cứ cái gì về ngài cả, mặc dù chắc chắn là ngài có thật, nên tôi chỉ cố tìm ra cái bí ẩn của cuộc sống.

Thứ Bảy, 22 tháng 11, 2014

616. Xin trả thế nhân này cho thế nhân

Sáng nay tôi thức dậy, nhìn vào tấm kính, bỗng tôi thấy một đôi mắt buồn, người có đôi mắt đó là ai, vâng, chính là tôi... 

Tôi đã gặp rất nhiều chuyện, vô số chuyện, mà tôi không quy kết cái nào là… nhất.

Tôi đã viết được vài trăm entry, trong đó có một số entry bị giấu, tôi sẽ bung ra tất cả, bởi vì tôi không có gì để mất, và bởi vì tôi đã… thay đổi.

Và nếu được đăng một bài thơ, tôi sẽ đăng bài này:

Gom nắng sáng nay, trời không nắng!

Gió lành lạnh thổi, muốn đi đâu
Thôi để chiều nay trời ấm lại
Ta phố vòng quanh, em biết sao!
*
Tôi đếm tình em trong tiếng xưa

Còn thoáng trong tôi những bóng kiều
Đường cong, cầu dốc tôi còn nhớ
Bỗng thấy chiều nay trong cô liêu
*
Dáng cong ai đó thiên thần gợi

Màu tím thiên thai trộn ráng trời
Thi nhân ngơ ngẩn hồn chao đảo
Chim tuốt trời mây, ai ngẩn ngơ!
*
Tháng tư chưa đến, mơ em đến

Em nói rằng 'anh, quả đất tròn'
Bờ Tây xa lắc anh còn ngóng
Bờ Đông gió lộng, tim bỗng đau

Tôi chợt hiểu, tôi đã không phải là tôi, mà là những cái mà tôi đã thổ lộ trong những dòng thơ trên.

Thú thật, tôi đã không biết làm thơ (nhưng nay có... biết chút chút), mà tôi thường làm chùm 4 câu, ở trên là 16 câu, có nghĩa là tôi đã tặng cho 4 người, đã lâu rồi, tôi không nhớ...

Tôi nhớ một nàng mà tôi chưa từng gặp và chưa từng biết mặt, với 4 câu mà tôi đã tặng nàng, mà một người bạn của tôi rất thích:

‘Vắng em thu tàn lối bơ vơ'

Rừng thu xao xác bóng ai chờ
Cây thu hoang dại dài vươn cổ
Lá thu hờ hững rơi trong mơ

Tôi đã gặp một bà con, mấy năm liền, để hy vọng có một việc làm chút chút cuối đời. Và nhiều lần, hình như anh ấy rất nhiệt tình giúp đỡ (!), nhưng cứ vặn vẹo ‘why’ thế này rồi ‘why’ thế khác…, cuối cùng thì kết quả là một con số ‘0’.

Tôi đã gặp một ‘nhà dân chủ’, nhưng ông ta luôn đỏi hỏi phải làm ngay cái của ông ta muốn, tôi có cảm nhận là chỉ có cái gì của ông ta làm, làm giống như ông ta, hay làm theo ý của ông ta mới là đúng!;

...Vì thế các ý tưởng khác không có đất sống, và đã có nhiều lần tôi bị stress, nên tôi rất... thất vọng: có lúc dân chủ, nhưng cũng coi chừng 'ngụy-dân-chủ', hên xui, mà có không ít lần tôi đã nói: 'có khả năng dân chủ là mẹ của độc tài'!

Và tôi đã từng lẩm bẩm: Hãy tha thứ!

Tôi còn nghĩ là máu thì phải chảy, đàn ông thì phải sinh hoạt với đàn bà (hay ngược lại), đó là ‘bản chất’ của tạo hóa, mà người đó có thể là phật, là đấng giác ngộ - mà làm ngược lại chưa chắc đã là đúng - với tư cách là một con người bình thường.

Xưa nay tôi xem phim, đủ loại phim, phim tình ái cũng có, tôi mới thấy sao ‘thượng đế’ cấu trúc sự vật hoàn mỹ như vậy!, tôi không thể làm được, mà nếu có làm thì thành… quái thai, nên tôi… phục tùng ngài, vô điều kiện, tôi nghĩ rằng, trong trường hợp này, chắc chắn là tôi đã… đúng.

Vâng, ngài đã cho tôi những giá trị hoàn hảo và tuyệt mỹ, nên nếu tôi muốn quá… sức của ngài thì ngài sẽ bỏ… trốn, với ý nghĩa là ngài không thể cấp cho tôi sự không hoàn hảo hay không tuyệt mỹ được.

Vẫn miên man trên những nẻo đường đầy tính người, tôi vẫn bị thu hút mãnh liệt bởi những bóng hồng, mặc dù biết nó là hư ảo, mặc dù đã từng biết rất nhiều lần là nó chả có gì.

Có dịp đi chơi dọc theo bờ sông, tôi thấy một con cá sắp chết và mãi theo nó khi thấy bị bị dòng nước tha hồ cuốn đi, rồi đi ngược lại, tôi thấy một con cá chết, rồi nhiều con cá chết nổi lềnh bềnh trên mặt nước, tôi bỗng nhớ lời nhạc của ai đó: 'Con cá trôi nằm chết bên bờ hồ'.

Tôi ngắm nhìn dòng sông, nó quyện hòa đủ thứ - của chính dòng sông, của con người vứt vào đó, và ẩn tàng cả thượng đế, rồi tôi nhìn cái đống hỗn độn đó, tôi thấy một 'hạt bụi', tôi biết là nó vô cùng bé, trôi nổi, và sẽ biến mất nhanh chóng, nó chính là 'tôi', là mọi người.

Tôi chợt nghĩ, sách Kim Dung là một bộ… kinh thánh, mà, kẻ thích thì chưa chắc, nhưng kẻ không thích thì dứt khoát không thể nào là đấng giác ngộ, một dân tộc mà đưa tinh thần Kim Dung ra ‘ngoài vòng pháp luật’ thì không thể nào có hòa bình.

Tôi chợt nghĩ kẻ hay khoe là ‘tôi biết về phật, thiền, chúa, thượng đế’ thì đó là những kẻ không biết gì về các ngài, hay nói một cách khác, đó là những… con quỷ sa-tăng, bởi vì các ngài không hề nằm trong sách hay trong… mồm của con người.

Tôi chợt ngộ ra, ta mới là kẻ sinh ra mọi thứ, kể cả… thần thánh, bởi vì chúng  phản ánh vào ta và bởi ta, hư ảo, mà nếu ta chết đi, chúng sẽ không còn nữa, quy cho cùng, không phải là lỗ đen, mà chính ta mới là kẻ sinh ra... vũ trụ!

Tôi nhớ lại, đã có lần tôi là một thầy giáo 'quèn', rồi tôi lên làm ở cấp tỉnh, cấp trung ương..., mà lương tôi đã có lần tăng lên nhiều lần, rồi tôi trở về vườn làm... phó thường dân.

Tại sao người ta đưa tôi lên nhỉ, à, vì người ta có mưu đồ cá nhân, một cách tự nhiên... Tóm lại, chính trị là gì nhỉ, là mưu đồ cá nhân, là mưu đồ của nhóm.

Và làm chính trị cũng là một thuộc tính của con người, ai cũng muốn 'tôi' hơn người khác, trên tất cả các đấu trường, chả lẽ bạn không muốn mình hơn người khác, đó là lẽ tự nhiên thôi, nên dường như tất cả đều là vô tội!


Chiều hôm qua, tôi có suy nghĩ về con kiến và con người. Con người thấy cái ly vì họ đang uống cà phê (chẳng hạn), nhưng con kiến đang ngửi thấy mùi đường mà kéo tới chứ không biết cái ly là cái gì. Vậy theo nghĩa triết học, hay nhìn bằng 'tâm nhãn', thì không có cái gì là hiện hữu, vì nó được sinh ra từ cảm giác của từng chủ thể.

Tôi đã đọc được câu: 'Khoảng không là bản chất của vũ trụ/Trống rỗng là bản chất của không gian/Thinh lặng là bản chất của thời gian/Và khi có tâm không, ta về với tự tính của mình'.

Vậy tôi là cái gì? Tôi là con người hay là con kiến? Tôi thường nhận tôi là con kiến, bởi vì tôi thường nghĩ, tôi không là cái gì cả, và bởi vì thế gian này thực chất không có cái gì cả.

Tôi không quan tâm đến... cuộc đời này nữa, tôi đã quyết định như vậy rồi, và tôi không thể phản bội tôi.

(HẾT)

Thứ Bảy, 15 tháng 11, 2014

614. Theo ai? (Tính xấu của người Việt - phần 2)

 Vạt nắng hoàng hôn
Rơi trên những phiến đá mòn
Một đoá hoa sứ trắng
Ta cứ ngỡ là đóa bằng lăng tím
Nhưng có thể
Đó là một đóa hoa - vô danh
Còn bí ẩn
Mà ta chưa hỏi tên, hay đã... quên tên rồi
Đóa hoa nào là... em!
Hay hồn ta, đang... ngủ vùi trong phiến đá
Mơ màng...
Trong phần 1 - viết rồi những chưa hết chuyện!, tôi đã nói là: 'Dân Việt này không theo ai cả!'Và trong bài này, tôi có bổ sung thêm một số ý, nhưng trọng tâm vẫn là tư vấn cho ai đó là ta nên ‘theo ai?’, hihi…

‘Người khôn luôn nghi ngờ’

Tôi đã nói rằng tôi có đọc sơ qua một số tư liệu từ Phan Bội Châu, Phan Chu Trinh, Đặng Lê Nguyên Vũ, Trần Ngọc Thêm, (Thư của) ‘Cô gái Nhật’, nhưng tôi mới xem thêm của Trần Đĩnh, Nguyễn Trung, Trần Hùng John, Saumietvuon, thậm chí là từ Socrate, Charles Bukowski… Tôi xin bổ sung để bạn đọc tham khảo:

Thứ Tư, 12 tháng 11, 2014

613. Tính xấu của người Việt (phần 1)

Bái Đính chiều nay sương tới trời
Lữ khách u buồn, núi chơi vơi
Hãy cho ta với tâm hồn thoáng
Lỡ chốn trần gian, nặng thói đời


PHẦN 1
Thư gửi anh bạn già


Trong các bài trước, tôi đã viết tiêu đề này kèm theo chữ ‘hihi’… và nói là ‘để làm lành!’, nhưng tại sao tôi phải viết vậy, viết là viết. Tôi không nhất thiết phải nói là trong quá khứ người ta không dám viết về tính xấu của người Việt, mà ngay trong tuần này, tôi thấy... 99% số người trong bàn nhậu đều chém gió ôm sồm là người Việt xấu chỗ này, xấu chỗ kia (trừ mình!), nhưng chả có ai (dám) viết ra; và 99% trong số các entry cũng không đề cập đến việc này (trừ blog saumietvuon... mà tôi sẽ tham khảo dưới đây), có lẽ vì họ không quan tâm, ngại bị ném đá, nhưng nếu có thì họ cũng chỉ nói… sơ sơ thôi!
Tóm lại, bài này tôi sẽ nói, bằng cách ghi nhận một số ý từ bài 'Rửa sạch quá khứ' (NGLB), 'Tự trào dân tộc' (saumietvuon), 'Việt Nam - Nhà giàu và những đứa con chưa ngoan' (Thanh Niên online), và từ khẩu hiệu dân quyền: 'khai dân khí, chấn dân trí, hậu dân sinh' (Phan Chu Trinh), trong đó, tôi sẽ đưa ra các ví dụ điển hình và ấn tượng nhất (đối với tôi), đặc biệt là khái niệm 'dân khí' và 'hào khí Đông A'...

Thứ Ba, 11 tháng 11, 2014

612. Chùm thơ ‘Ta đâu còn nữa’

Ta đâu còn nữa
Ngày lại ngày
Từng bước, từng bước
Ta đi trên những phiến đá xưa
Như con đường dẫn đến thiên đường… hư ảo
Người lảo đảo, nặng nề
Với những bộn bề trần thế
Mắt mênh mông sầu não
Nắng phả trên đầu, nắng phả trên chân
Hai cây thông nhỏ
Nghiêng mình như những con rồng… giao nhau
Bỗng một cánh bướm vàng bay… thấp thoáng
Có lúc ta cảm thấy
Như loài chim thiên di
Bay mòn mỏi cả đời
Đậu bên dòng sông phẳng lặng
Ngắm những đám lục bình lờ lững trôi
Ôi, hình như
Ta sắp ra đi rồi
Đâu còn nữa... em ơi!

Thứ Hai, 10 tháng 11, 2014

611. Rửa sạch quá khứ...

 Chiều nay sắp có mưa rơi
Nắng vàng gặm cỏ, mây mờ nấp cây
Chiều lưu chút nắng say say
Lá im im ngủ, cá là là bơi

'Rửa sạch quá khứ’ là cụm từ xuất phát từ miệng của một phụ nữ ở một bộ lạc ở Nam Phi. Để các bạn đọc tiện theo dõi, tôi tạm giới thiệu các nội dung mà mình sẽ viết như sau:
-Cụm từ ‘rửa sạch quá khứ’ có nghĩa là gì?
-Bối cảnh của cụm từ này
-‘Tri tân, ôn cố’, tại sao không ‘ôn cố, tri tân’?
-Tính… xấu của người Việt
-Sự phát triển của nước ta: chuyện sâu và bướm
-Không có hy vọng!

Thứ Sáu, 31 tháng 10, 2014

609. Không bao giờ có... chân lý!

LTS: Bài viết đang được chỉnh sửa.
Lối nay tôi ngắm cây rừng
Cây im im bóng tôi ngần ngại tôi
Ve kêu hè đến đây rồi
Tiếng ve rụng xuống kêu sầu giữa khuya
 Đi xem biểu diễn cá heo, quân nhân chiếm 99% số lượng khán giả: Chân lý của người Bắc Triều Tiên? (ảnh: bolapquechoa)
Tôi theo tôi, hihi…

Chân lý là gì? Là không có chân lý nào cả.

Nói như thế ắt hẳn có bạn sẽ cho là không… đúng. Nhưng các bạn hãy nghĩ thử xem, nếu có chân lý thì đối với những người da đỏ ở bên Mỹ: ai sẽ trả lại chân lý cho họ?, những người Chàm (Chăm) ở VN: ai sẽ trả lại chân lý cho họ?, những người Nội Mông, Tân Cương (người Duy Ngô Nhĩ…), Tây Tạng, Hồng Kông… ở bên Tàu: ai sẽ trả lại chân lý cho họ? Đặc biệt là đối với chính quyền Ucraine, phe ly khai và Nga, đâu là chân lý?, hay trong số Hàn Quốc, Bắc Triều Tiên và Trung Quốc (xem đường dẫn bên dưới), đâu là chân lý?...

Thứ Sáu, 24 tháng 10, 2014

608. Chúng tôi nói rằng...

 
Bấy lâu nay, tôi ít ra quán cà phê mà ở nhà uống cà phê NEX của Việt Nam, vì nó có vị beo béo rất ngon: cả nhà tôi đều thích uống loại cà phê này. Nhưng sáng nay hơi… lười, tôi ra quán cà phê. Tại đó, tôi mượn được một tờ báo Thanh Niên (22/10/2014), đọc qua, tôi thấy 'excited' (bị kích động), hihi…
Để cập nhật gấp vào máy vi tính (để không mất thông tin, để các blogger tham khảo, và để có tư liệu xài về sau), chiều nay, tôi chạy xe máy ra đường, nhưng lại mua được báo Tuổi Trẻ trước, rồi chạy tiếp 3-4km nữa, tôi mới mua được tờ báo Thanh Niên: mừng quá!
Tờ báo đã dành 2 trang (4 và 5) để tường thuật về cuộc họp Quốc hội kỳ này, trong đó tôi để ý 3 vấn đề chính: 1) tình hình bảo vệ chủ quyền của VN tại biển Đông, 2) công tác phòng chống tham nhũng, 3) cải thiện môi trường kinh doanh (nền kinh tế thị trường!)... Đọc thêm tờ báo Tuổi Trẻ và suy nghĩ cả buổi chiều hôm nay, cả đêm nay (mệt quá!), tôi nhận thấy rằng mình không đủ sức (khỏe) để viết hết về 3 vấn đề này cộng với nhiều sự kiện ‘không vừa ý’ trong nước mà 2 tờ báo và trên mạng đã nêu lên, nên, mặc dù có người cho là vấn đề tham nhũng là nghiêm trọng hơn vấn đề biển Đông!, tôi chỉ tập trung vào vấn đề 1 nói trên.

Thứ Hai, 20 tháng 10, 2014

607. Chùm thơ 'Phố núi chiều nay'

 
Phố núi chiều nay
Ngước xem hoa tím, nàng không thấy
Khói thuốc bay qua, mỏi mắt sầu
Dáng xưa ai hẹn, chờ năm tới!
Mưa đến rồi đây, ai có hay!
*
Nhớ người em gái nhỏ xinh xinh
Đã cách xa nhau những tháng ngày
Ngắm… ‘hoa’, tim bỗng như bừng lại
Bước đến nhà em, cửa đóng rồi!
*
Phố núi chiều nay, sương khói bay
Sông em phản chiếu ánh mây trời
Sông anh dâng nước, lục bình tới
Anh có mình anh, đang ngóng ai
*
Hai cây thông nhỏ giao nhau, nắng
Một bóng bồ câu trắng trắng, buồn
Ngóng qua cửa sổ còn khao khát
Dạo bước ngoài sân, nắng đã tàn
*
Phố núi chiều nay, nhớ... biển xưa
Liễu nghiêng, dừa ngã, sóng ươm sầu
Bao năm phiêu bạt, đời đã cuối
Nhớ thuả vàng son, tim nhói đau
*
Về nguồn, trưa mộng, nước mắt rơi
Tỉnh mơ, chiều xuống, dạ rối bời
Người bên kia núi, ta còn cảm!
Lịch sử nốt trầm, ta vẫn mơ!

Chủ Nhật, 19 tháng 10, 2014

606. Cái chết là... sự sống!

Vui chơi cho hết tháng ngày
Hôm sau chả biết còn hay biến rồi
Đời là một cuộc ngược xuôi
Đến khi hết thở là thôi chạy vòng.

Nàng thường nói 'con mèo hạnh phúc hơn con người': tôi đồng ý, hihi... Và có vài lần, chú tôi nói 'con người là một con vật mà không bao giờ chịu nhận mình là con vật': tôi không phản đối, rồi tôi nghĩ là 'con người là (một) con vật đau khổ nhất' - vâng, đây chính là nội dung của bài viết, nhưng tôi lại chọn tiêu đề là 'cái chết là sự sống'...

Thứ Tư, 24 tháng 9, 2014

603. Bóng đè!


Sáng nay thức dậy, làm một ấm chè búp Thái Nguyên và một ly cà phê, tôi bưng ra sau vườn, để chúng trên một chiếc bàn đá, rồi đứng bên cạnh dòng sông, bỗng lòng tôi ngẩn ngơ.

1. Chúng tôi nói chuyện Phật, Chúa, Ala...

Tối hôm qua, chúng tôi đã nói chuyện về Phật, Chúa, Ala, Cao Đài, Hòa Hảo... cho đến khuya.

Sáng nay, nắng vàng tươi đã quàng lên hàng dừa nước xanh đen, phả rực vào hàng rào thép bướng bỉnh, sưởi ấm bờ đất chạy dọc theo hàng rào và sà xuống mấy viên bê tông chưa kịp tỉnh sau cơn mộng lạnh giá về đêm... Tôi đã cảm nhận... được cái mênh mông vô thường của Phật, cái đức tin diệu vợi về 'thượng đế' (hay Ala), cái bóng hình của Chúa lởn vởn trong trí óc, và cái mờ ảo của vài vị thánh đến với tôi từ thế giới trùng trùng duyên khởi!

Chủ Nhật, 14 tháng 9, 2014

601. ‘Đèn cù’ - cuộc rượt theo hư ảo!

Cuộc đời con người quay như cây đèn cù,
hay là ta nhìn cuộc đời như nhìn cây đèn cù quay!,
thực cũng là ảo!, mà ảo cũng là thực!
nhưng quy cho cùng, tất cả đều là ảo!

Tôi có đọc sơ qua cuốn ‘Đèn cù’ của Trần Đĩnh, nó làm tôi cảm hứng viết bài này, tuy nhiên đây không phải là viết về nội dung của cuốn sách, mà nhìn chiếc ‘đèn cù’ dưới góc độ nhân sinh. (Việc đánh giá nó là của người khác, riêng tôi, tôi thích câu này: ‘Tôi nói dân ta hèn là vì như thế này: dân ta anh hùng nhưng sợ từ anh tổ trưởng sợ đi, sợ anh công an, sợ các thứ. Tôi cũng cảm thấy chính mình cũng hèn. Mình sợ nhiều thứ quá. Đấy là một tâm lý rất Việt. Bom đạn không sợ nhưng rất sợ quyền lực. Chính điều đó đẻ ra việc chúng ta khó có dân chủ là vì dân trí thấp. Chúng ta đinh ninh rằng chúng ta anh hùng trước mặt ‘kẻ thù’ nhưng đụng đến chính quyền, đến nhà nước là ta im re hết. Tôi gọi hèn là vì vậy. Tại sao tôi khóc vì tôi cảm giác nhân dân như bố mẹ mình mà mình nói xúc phạm như vậy là mình có lỗi với bố mẹ mình. Bây giờ dần trưởng thành rồi mình cảm thấy không phải như vậy nữa.’ (Trần Đĩnh, nguồn: rfa.org). Tôi thích, nhưng phân tích về câu này thì xin hẹn trong một entry khác). 

Thứ Sáu, 12 tháng 9, 2014

600. Vĩnh biệt Khổng Tử!

  
Tối hôm qua tôi nằm mơ...
Tôi đang nằm trong võng, ở trong nhà. Bỗng có một anh chàng thư sinh, đi xe đạp, ghé lại nhà tôi. Tôi còn nhớ mang máng là trên xe cậu ta có treo một cái lồng, trong đó có một đôi chim cu gáy. Tôi mới bước ra tiếp khách và hỏi ra thì mới biết là cậu ta đến để xin học. Tôi mới hỏi:
-Cháu tên gì?
-Dạ, cháu là Khổng Tử.
Tôi mới nhìn kỹ lại, cậu ta khoảng 26t, dáng dấp rất là... hai lúa (xem chú thích bên dưới), tay chân hơi thô, khuôn mặt nếu ráng nhìn thì trông cũng... tàm tạm, khá thông minh, nhưng có nước da mặt hơi xanh. Với kinh nghiệm của mình, tôi biết đây không phải là... người. 

Thứ Tư, 3 tháng 9, 2014

598b. ‘Thoát Trung’ hay ‘thoát ảo’! - phần 2

Đáng lẽ tôi viết thêm 1-2 đặc điểm nữa (của nước Tàu, xem ở đây), nhưng tôi không có thì giờ, và lại tôi không phải là học giả, mà chỉ là học thực (= học từ hiện thực), hihi, nên thiết nghĩ biết chừng đó là… đủ xài rồi. Ngoài ra, có một nhà nghiên cứu (!) nào đó nói rằng nghe ‘thoát Trung’ hoài chán quá: biết rồi, khổ quá, nói mãi, tôi mới bình rằng:
Nói hoài hai chữ thoát Trung
Sao bằng cả xóm nói không với Tàu

Thứ Năm, 21 tháng 8, 2014

597. Chùm thơ 'giọt sầu vội tan' và Kỷ niệm bạn 'Phan Châu Thanh'

1. Kỷ niệm bạn ‘Phan Châu Thanh’ (Mây lang thang):
Tôi đã có ý định dành 1 entry cho bạn PCT, nhưng thời gian vừa qua, tôi rất ít lên blog, nay có dịp, tôi xin trích lại một số bài thơ của bạn Phan Châu Thanh, trong entry ‘Chuyện nàng rùa và thượng đế’, đường dẫn:
http://nhagomlabang.blogtiengviet.net/2014/07/20/p5604023#more5604023 

Khó vượt khe 
Trên bẩu rõ ràng dưới hổng nghe
Để lồm trang trí phải hông hè
Khi cần xung trận dưa ngâm muối
Lúc xáp la cà gậy hóa que
Người cậy đa tài sinh lắm tật
Kẻ non kỹ thuật bỗng ra hề
Mới hay cuộc sống đầy dâu bể
Tự cổ Anh Hùng khó vượt khe...! (Lời bình số 17)

Tri Hỷ ai người...?
Khi đã nghe xong sự giải bày
Bạn bè thân hữu bấy lâu nay
Có còn thả mộng cùng trăng gió
Hay vẫn ươm tình với nước mây...?
Lãng Tử phiêu bồng luôn khó gặp
Thi Nhân phàm tục cố nhiên đầy
Lóa Bường bất giác thầm kêu khổ 
Tri Hỷ ai người thấu nỗi đây...!!! (Lời bình số 17)

Cái cần teng dzân số
Châm Cứu công phu chiêu thức đầy
Lóa Bường Bâu Boác bẩu rèng hay (Lóa Bường: NGLB)
Ka Ra hổng thấy Ô Kê hỷ
Lõa úng sữa bò chếnh choáng say.
*
Gấu Mẹ đang cơn giận tím người
Toan lồm gỏi Lõa lửa bừng khơi
Không nghe trên bẩu còn lồm phách
Lõa quẹo cần đờn tái nhợt môi.
*
Dẫu biết trần ai lồ bể khổ
Phàm Phu Tục Tử cứ nhào vô
Rằng hông luyện nổi thì lồm nhái
Giỡn mẹc Quới Bờ lẫn Quới Cô.
*
Lõa đánh bài chuồn nhưng lợi vướng
Công phu Gấu Mẹ chẳng phình phường
Bẩu rèng nhốt kỹ nơi gom Lóa
Nằm đó tha hồ thưởng thức hương...! (Lời bình số 20)
--------- 
2. Chùm thơ ‘Giọt sầu vội tan’

Cười ha hả
‘Đừng dọi nữa, khi nóc nhà đã mục' (phauthuatdk)
Tôi quay về, ngày ngắm lục bình trôi
Mặc nhân gian, mặc sự thế rối bời
Có nàng bên, tôi bật cười ha hả

Đóa phù dung
Chạm vào một đóa... phù dung
Đợi ngày, đợi tháng, nàng... mênh mông trời
Bơ kia chín quả dại khờ
Phù dung bên đó, chàng mơ bên này

Giọt sầu vội tan
Hương trời thả gió cuốn đi
Mưa thu giăng lối, miệt mài dáng em
Trên cao tít đỉnh mây mềm
Dáng em hạ xuống, anh thèm nụ thơm
Chiều nay tím thả giận hờn
Nắng đi, nắng ở, nắng mơn giọt sầu
Bao giờ tím ở nơi đâu
Tím xuyên qua nắng, giọt sầu vội... tan

Rộn ràng
Thu mơ chưa đến đã kêu... tàn!
Dòng sông lơ lửng, lục bình sang
Vói tay toan lấy, hoa đi mất
Còn lại bên ta, chỉ một nàng
*
Chiều vắng bên sông, gió nhẹ nhàng
Thấy nàng nho nhỏ, nỗi sầu tan
Cá động bên ao, nhìn em nói

Mưa đến xa xa, thấy… rộn ràng

Thu về ngang ngõ
Thượng đế đến rồi... thượng đế đi
Dòng sông chảy mãi tại chốn này
Lục bình êm ả trôi lờ lửng
Bướm vờn qua cửa, thoáng bay mau
*
Thu về ngang ngõ, thấy thuyền thơ
Ảo bóng hồng xinh, mây phủ mờ
Phải chi chiều xuống, ngồi bên tím
Hai tách cà phê, ai ngẩn ngơ...

Thuyền thơ
Tôi nghe có một nhà thơ
Mua thuyền để tối mà mơ mơ tình
Thuyền buồn dạo khúc loanh quanh
Cà phê sẵn có, nhắn tin đến liền

Tôi đứng bên sông
Tôi đứng bên sông, đau… ngắm cuộc đời
Đám lục bình vẫn sáng ngược chiều xuôi
Dòng sông đi, để mình tôi ở lại
Không có người, sao bỗng gọi: người ơi!
*
Sáng hôm nay, lục bình trôi ngược hướng
Một bóng hồng thấp thoáng, dáng cong vươn
Nàng hỏi tôi: anh vẫn vướng… ái tình?
-Anh không vướng thì còn ai mới vướng!
*
Hai con bướm bay vòng quanh trước ngõ
Chúng hẹn hò trong vũ khúc tình yêu!
Dáng cô liêu, cây dừa nước lặng sầu
Có nắng vàng lao xao qua ngọn cỏ
*
Dòng sông trắng, ôi dòng sông trắng xóa
Mắt nhòa nhòa, mơ tưởng bóng hình ai
Chiều dần xuống, lục bình quay chốn cũ
Bỗng giật mình, ta chỉ có mình ta!
---------
Ghi chú:

Bóng Hồng Quyền (NGLB tặng bạn PCT và Hải Minh)
Bóng hồng da trắng, đào hơ hớ
Chả có trong tay tí 'quyền' nào
Vươn tay, Dương Quá đầu bạc phếu
Nhấc chân, Châu Bá chạy có cờ (Châu Bá: Châu Bá Thông)
*
Nàng đi thoang thoảng mùi hương lạ
Lắc lắc đường cong... thái cực quyền
Tơ tưởng, Lệnh Hồ say nghiêng ngã
Thất tình, Vô Kỵ mê... đảo điên

Người đã đi 1 (NGLB tặng bạn Phan Châu Thanh)
Rượu đầy mấy hủ chưa buồn uống
Karao-ke mấy bản chửa cất lời
Hay đâu người đã về nơi ấy
Bỏ lại người nay bao ngẩn ngơ

Người đã đi 2 (NGLB tặng bạn Phan Châu Thanh)
Hôm qua đùa 'lão Bá Thông'
Chờ lâu vẫn thấy bạn không qua còm
Nghe tin anh Sáu, bàng hoàng (anh Sáu: saumietvuon)
Mới đùa đây đã... lang thang cõi trời.