Thứ Hai, 20 tháng 2, 2017

901. Tôi đồng cảm với Đội tuyển bóng đá Long An!

Nếu người ta hay người dân đã không tin hay khinh 'trọng tài' rồi, thì ta sẽ đòi hỏi ở họ cái gì?

Đầu buổi sáng hôm nay, có vụ Đội tuyển bóng đá Long An - 'vụ kỳ quái nhất tuần' - cả thế giới đều biết!... Từ đó, dưới một góc nhìn khác, tôi nghĩ: trọng tài là gì, theo nghĩa rộng?
Và đây cũng là một bài viết rất ngắn của tôi.


1

Tối hôm qua, giờ ăn cơm, khi xem thời sự VTV1, thấy rõ ràng ràng là trọng tài Nguyễn Trọng Thư đã cố tình xử cho Đội tuyển bóng đá Long An thua TP. HCM - từ (những) quả penalty vô lý: Thủ môn Long An giận bỏ ra khỏi cầu môn không thèm bắt bóng, 'cả đội tuyển Long An đều đứng yên, mặc trọng tài muốn làm gì thì làm', cả nhà tôi đều tức. Còn tôi, sau mấy giây suy nghĩ, liền nói:

- Đội tuyển Long An làm đúng rồi, cố gắng đá (học hành, làm việc) cho cố cả đời, rồi kết qủa là bị thằng cha nào đó cho về con số không, thậm chí số âm, hỏi thử ai mà không tức cho được; nếu là anh, anh cũng làm vậy (!). 

Sư tử nói:

- Đem thằng trọng tài đó ra mà xử bắn đi thì... thế giới mới có công bằng (!).
'Nếu trọng tài là người quyết định trận đấu thì ông vào sân đá một mình luôn đi, để 11 cầu thủ ở nhà 'nhậu' sướng hơn!', tôi còn nghĩ bụng.
*
Uống cà phê xong, về nhà, đọc mấy trang web như vnexpress và dantri..., tôi mới biết ngoài việc HLV Long An phát biểu thẳng: 'Năng lực của anh ta không yếu, nhưng anh ta có vấn đề về tư tưởng. Quả phạt đền thứ 2 rõ ràng là tình huống va chạm bình thường, vậy mà anh ta thổi phạt đền. Quả phạt đền thứ nhất mà chúng tôi phải chịu cũng chẳng có gì rõ ràng... Trọng tài Thư có vấn đề về tư tưởng' (dantri.vn); sau đó Chủ tịch CLB Long An là Võ Thành Nhiệm có lời xin lỗi: 'Cách phản ứng của chúng tôi đã làm... mang lại tai tiếng cho bóng đá VN' (Thủ môn Minh Nhựt bị đuổi!); còn Chủ tịch CLB TP HCM Lê Công Vinh cũng ngỏ lời: 'Tôi xấu hổ vì CLB TP HCM cố ghi bàn dù cầu thủ Long An đứng im':
- Đúng, dù trận đó có thắng 5-2 thì CLB TP HCM cũng chả vẻ vang gì!
*
Còn dưới đây là một bài viết rất đáng quan tâm:
'Tôi cũng nhớ vài sự cố do ông Thư gây ra và không nghĩ ông này là một trọng tài giỏi. Nhưng điều tôi không biết là những ân oán có thể có giữa Long An và nhiều đội bóng khác với ông Thư. Nhưng tình huống đấy và chỉ riêng tình huống đấy thôi, không phải là một quả penalty trắng trợn. Cầu thủ Long An đứng ở thế yếu phía sau cầu thủ Tp HCM, khi bóng tới đã có tác động không hề vô tình 'một cái sang vai có chủ ý vừa đủ nhẹ để đối phương hẫng đà'. Ông Thư chỉ tay vào chấm phạt. Nhiều người không làm như ông. Đó là tiếng còi quá nhạy cảm vào lúc đó, thổi còi thì sẽ rắc rối hơn là không. Ông Thư nghĩ gì trong đầu tôi không biết. Nhưng dường như tất cả những người khác trên sân đều biết cả...' (BTV VTV Quốc Khánh, vietnamnet.vn)

Thứ Bảy, 18 tháng 2, 2017

900. Văn hóa của Lão Đạnh (Truyện ngắn)

Lão nghĩ lão chỉ là một 'lão Đạnh làm-thịt-chó' tầm thường như lão 'Ngư ông và biển cả' của tay Hemingway thôi...

Lão hay phân biệt 2 loại: 'lão Đạnh' viết thường và 'Lão Đạnh' viết hoa, lão Đạnh khi lão làm nghề... chó, còn Lão Đạnh khi lão làm nghề 'cẩu' - tức là 'cẩu quan', phần nào vì cái bọn này thường có cái ‘văn hóa’ bắt dân xóm lão hô 'muốn nằm' đến sái cổ, rồi hết tung hô 'vĩ đại' đến 'viva', mấy cái thứ 'vãi đị' đó ở làng lão ai mà cần! (họ cần vải lụa Mỹ A* cơ!...), choán thấy mồ! Và dưới đây là câu chuyện…

1
Tối hôm nọ, lão đi vòng cái Gò Quan Âm, bám theo con đường quanh co, ẩn mình bên dưới mấy hàng keo Cuba...
Số là lão mới ghé nhà ông giáo giúp làm thịt con chó... Vợ chồng ông giáo phạch hai tấm phản kế bên ra thành hình chữ V - hé khoảng 5cm; lão ngồi lên trên, trong tay cầm sẵn một cái ống tre có cái thòng lọng thò qua khe phản; bà giáo lấy cơm cá thịt ngon ra và 'chậc chậc chậc...' lưỡi liên tục; con chó trung thành nghe chủ gọi liền chui vào dưới tấm phản để ăn:
-'Ẳng ẳng ẳng...', thế là lão siết dây thòng lọng lại, con chó nằm tòn teng trong vòng dây chờ lọt vào bao tử người, mà không cần phải trải qua quá trình 'sinh, lão, bệnh, tử'!
*
Nói vậy chứ ông bà chủ cũng ác - chó nhà mừ, mà gieo ác thì gặt ác, lão tin! - chứ mấy cái thứ 'ở hiền gặp lành' thì lão không tin lắm, vì cả đời lão đã chứng kiến vô số lần người 'lành' bị bọn 'ác' xử ác đầy rẫy trong xã hội rồi!...
Lão nhớ lại trong truyện 'Cô gái đồ long' (Từ Khánh Phụng dịch), Chu Nguyên Chương là tay làm điều cực ác, nên bị tuyệt tử tuyệt tôn, hậu duệ cuối cùng của y cũng phải bị thảm tử*...; chưa kể đến tay cùng hung cực ác Tần Doanh Chính, bị trời phạt, chết 2227 năm rồi mà đến con... tinh trùng cũng không còn lại cho hậu thế!..., cho nên:
- Mấy tay tham những quyền lực ngày nay nên lấy đó làm bài học kinh nghiệm xương máu!
*
Sau khi làm thịt con chó, ngoài việc được thưởng một cái đùi chó và 2 'đồng Ngô Đình Diệm', lão được ngồi lại tí để mần 2 xị rượu đế, thứ rượu gạo khoảng 30 độ cồn được bán đại trà ở trong làng, thế là lão xỉn ngoắc cần câu!...
Lão đi đến đâu thì chó sủa đến đó, nói chung là đi từ đầu làng đến cuối làng chó đều sủa, chắc là vì mấy chục năm làm nghề chó nên người lão lúc nào cũng toát lên cái mùi chó, hơn nữa, chó cũng linh lắm!: chúng biết ai là người chuyên hại chúng!...
Thế mà lão xỉn đã sáu, bảy mươi năm!

Thứ Năm, 16 tháng 2, 2017

899. Nếu tôi chết, tôi sẽ cười rất to...

khi gặp tui Tây, tôi luôn mạnh dạn nói 'I am Vietnamese!' (tôi là người Việt Nam đây) và cười rất to, vì tôi... luôn tự tin vào mình, vào dân tộc mình, đặc biệt là vào cái đẹp tuyệt vời của đất nước mình!

Rất buồn cười là khi tôi viết đề bài mà có chữ 'chết' thì số lượng tham gia bình chỉ còn... có một nửa!, ha..ha..., chả lẽ 'sống' lại hay hơn sao!
Mấy hôm nay tự nhiên lại bị ốm nặng, chả biết tại sao; ông bác sĩ quân đội của tôi (tôi lười đi bệnh viện/cơ quan nhà nước lắm, nên tự thiết lập một tuyến phòng thủ 'độc lập' để bảo vệ cho mình khi gặp trắc trở) bảo là 'do phản ứng mạnh với thay đổi thời tiết, cứ uống nhiều nước chanh/cam vào!', còn tôi cho đó là điều bình thường: để cơ thể thích nghi với môi trường sống, còn con người mà không ốm mới là điều bất thường, vì khi bị ốm nặng thì có thể đi luôn!, hi...


Ôi, tôi viết bài gì cũng có chọn lọc, thường lựa những chủ đề... không nhỏ (cười), ví dụ như:
VN là một trong những nước đẹp nhất thế giới - thuộc loại 'top-ten', chỉ có điều là ta đã không biết cách quảng bá và phát huy nó thôi, cụ thể là ai đó đã... chọn 'thép' chứ không chọn 'cá'! - mà tôi hơi băn khoăn là mấy cái Formosa hay Tôn Cà Ná... gì đó 10 năm nữa liệu có kiếm được tỉ đô nào hay không!, nhưng chắc chắn là nghe tin rằng ngành du lịch Thái Lan trong 9 tháng đầu năm 2016 (mặc dù có bất ổn về thượng tầng chính trị) đã kiếm sơ sơ được 70 tỉ USD, Hàn cũng vậy!, Singapore, Nhật, UAE, Malaysia, Indonesia, Đài Loan... cũng không kém, trong đó lượng khách du lịch Singapore năm vừa rồi tăng 7,7% và doanh thu tăng 13,9% (tăng trên 26,1 triệu lượt khách, theo bản tin VTV3!), chưa kể đến 'Cuộc thi Hoa hậu lạc đà' (Miss Camel) của thế giới Ả Rập tổ chức bên sa mạc ở Abu Dhabi với giải nhất là 15 triệu đô - gấp 53 lần giải 'Hoa hậu hoàn vũ' của ông Donald Trump, chỉ có 280.000 USD!...:
-Một trong những ý tôi muốn nói là muốn đất nước phát triển thì hãy ưu tiên chọn Du lịch Việt, viết tắt là 'Việt Travel' - chứ không phải cái 'cục đại' gì gì đó mà thấy rất nhiều facebooker không 'phái' cho lắm! - nhưng phải tuyệt đối có uy tín!

Vừa rồi tôi qua Hàn Quốc...
Có điểm du lịch 'Tảng đá đầu rồng', có một cái tảng đá nhỏ cỡ 200m
2!, được phun tí bụi trắng, chiếu đèn sáng chóa vào đêm, thêm vào tí truyền thuyết là con rồng từ dưới biển chui lên, chỉ ló có phần đầu, mà hễ ai mà có tâm 'sáng' thì mới nhận ra được cái đầu rồng, còn có tâm 'tối' thì thôi; thế mà họ quảng cáo sao đó mà gần như cả thế giới đến xem, và ai cũng nói là đều thấy cái đầu rồng - vì họ có cái tâm 'sáng'!, còn tôi thì chỉ thấy đó là một cái tảng đá chả ra cái hình thù gì, thậm chí ở VN còn có hàng trăm, hàng ngàn tảng đá giống đầu rồng hơn thế'!, vì tôi có cái tâm... 'tối', ha..ha..ha...
Có 'Đỉnh mặt trời mọc Seongsan' (Seongsan Sunrise Peak)
 là một ngọn núi nhỏ, có miệng núi lửa được hình thành cách đây khoảng 5000 năm..., thế mà họ - trong cuộc bình bầu vừa qua - đã (cùng với Hạ Long của ta) được bầu là 'Kỳ quan thế giới'!; ngọn núi này chỉ nhỏ như ngọn núi 'lửa' Cư M'Gar (ở Daklak), cái núi Lở (ở Đại Lộc, Quảng Nam), núi Châu Thới (ở Thủ Đức, Sài Gòn), đường lên ngọn Hải Đăng/núi Nhỏ (ở Vũng Tàu)... chỉ chạy lên dốc cỡ 1-2km, nếu là đường bằng thì chạy bộ cỡ trên 5' là hết, tức là chưa bằng cái gót chân so với các ngọn núi ở VN!... Sau này tôi mới biết là hướng dẫn viên nói nhầm, chỉ có đảo Jeju* - chứ không phải ngọn núi Seongsan - mới là một trong '7 Kỳ quan thế giới mới'*.
Có 'Thác/Hồ nước Cheonjeyeon' nhỏ xíu xìu xiu, nhỏ hơn cái thác Prenn hay thác Cam Ly (Đà Lạt), mà không chỉ gọi mấy cái thác ở VN như thác Dray Sáp, thác Krông Bông, hồ Lắk (Daklak), hồ Đại Lải (Vĩnh Phúc), Biển Hồ (Pleiku), chưa kể ở Tràng An hay Phong Nha... là ông nội, mà phải gọi bằng ông cố nội!
Có cà phê, nếu được như 'cà phê nước xái hai' của VN thì còn may, đằng này nó được đánh giá là ngon chỉ bằng... 'nước xái mười' ở VN!, nhưng giá thì đắt gấp 12 lần! (lưu ý rằng người Hàn không chọn uống cà phê đậm và ngọt, có lẽ vì họ không cho rằng caffein, gluco, hay bia rượu... là có lợi cho sức khỏe!)...

Đá qua chuyện bóng chuyền nữ tí, mà cũng ít nhiều liên quan đến nội dung bài viết này...
Không phân biệt lề phải hay lề trái, chính trị chính triếc gì đó, mà hễ cứ thấy người Việt được vinh danh thì tôi rất sướng!; thật vậy, không quan tâm lắm đến việc người có thích tôi hay không, nhưng là người đa sầu đa cảm, thấy người hạnh phúc thì tôi cũng hạnh phúc...
Tối qua và tối nay xem Giải bóng chuyền nữ (đang tổ chức tại Bắc Ninh), tôi mới xem được có 4 đội thi đấu: Đại học Nam Kinh (TQ), Malaysia, Thông tin Liên Việt Post Bank và Tiến Nông Thanh Hóa; hai đội đầu yếu, nên không nói; đội Thông Tin tối nay (15/2) gồm toàn các 'hảo thủ' của đội tuyển VN như Bùi Thị Ngà, Nguyễn Linh Chi, Trần Thị Thảo, Phạm Thị Yến, Đỗ Thị Minh, Âu Hồng Nhung... lại thua 1-3 trước đội Thanh Hóa - hầu như là... vô danh tiểu tốt đối với tôi, mà lại chơi rất tốt cả 3 tuyến: công, thủ và đánh chặn, có Đinh Thị Trà Giang, đặc biệt là Bùi Thị Nga rất là xuất sắc!
Ngoài ra, nhìn kỹ đội Nam Kinh và đội Malaysia thì tôi thấy người Malai giống người Việt nhiều hơn, hèn chi mấy nhà nghiên cứu nói dân Việt mình phần lớn là có gốc Malai! (xem bài 'Lâm Ấp ta', đường dẫn bên dưới); thấy ông HLV người TQ giống người Hàn (vì dân Tàu và Hàn ít nhiều có nguồn gốc từ Mông Cổ), còn ông HLV người Malai trông chẳng giống ai, hi...

Tôi đang ốm, mệt, nên không thể viết nhiều...
Đi... chơi khá nhiều nơi trên thế giới, thấy người ta chả thờ 'rồng', trừ mấy ông vua xưa đầu óc 'có vấn đề' ở VN và Tê Cu!; thật vậy, các vua Ả Rập không thèm chơi với rồng, mà cũng chả cần biết rồng là cái quái gì, họ chỉ tôn sùng biểu tượng của sa mạc - con chim ưng mà thôi, người Nhật thì tự cho họ là con cháu của Nữ thần mặt trời, người Hàn thì tôn thờ 'ngũ hành' mà tôi đã thấy các biểu tượng này trên các bức tường thành ở Quảng trường Gwanghwamun (và đã được ứng dụng đầy trong y học, đặc biệt là trong ẩm thực*), tô-tem/vật tổ của người Việt là con chim Lạc mà tôi thấy đầy trên các cái trống đồng (Ngọc Lũ...), chứ không phải cái con mình rồng đầu... vịt, hay con Pikachu... mới đây xuất hiện đầy rẫy trên mạng; chưa kể đến có ông đến thăm VN được rải đầy hoa dưới chân trông giống phong cách của mấy ông vua châu Phi xưa còn sót lại trong phim 'Tìm vợ phương xa'* (Coming to America, mới chiếu đây trên truyền hình cáp VN), hay có ông 'đỉnh cao trí tệ' nào đó bày bàn ghế tủ thờ đầy rồng ở trong nhà:
-Lạy mấy ông bắt chước, chả biết con rồng 'nhập khẩu' là cái con gì mà thờ tùm lum, tôi là người Việt thì tôi chỉ thờ cái gì của Việt Nam thôi!

Ngoài ra, khi gặp tui Tây, tôi luôn mạnh dạn nói 'I am Vietnamese!' (tôi là người Việt Nam đây) và cười rất to, vì tôi... luôn tự tin vào mình, vào dân tộc mình, đặc biệt là vào cái đẹp tuyệt vời của đất nước mình!
Vì thế, nếu tôi chết, tôi cũng sẽ cười rất to!
Tôi có đúng không nhỉ!

(HẾT)
---------  

Chú dẫn:
  1. Bảy kỳ quan thế giới mới: Vịnh Hạ Long (Việt Nam), rừng Amazon (Nam Mỹ), thác nước Iguazu (Argentina, Brazil), đảo Jeju (Hàn Quốc), Komodo (Indonesia), dòng sông ngầm Puerto Princesa (Philippines) và Núi Bàn (Nam Phi) là 7 kỳ quan thiên nhiên mới của thế giới đứng đầu danh sách bầu chọn của New 7 Wonders. (thanhnien.vn)
  2. Du lịch Singapore: Singapore là một quốc đảo nhỏ ở Đông Nam Á, có diện tích 710km2 (Tương đương Đảo Phú Quốc của Việt Nam) và 5,2 triệu dân... Singapore đã không ngững nỗ lực để tạo ra hình ảnh du lịch hấp dẫn du khách với “Singapore đất nước sạch và xanh”; “Sở thú Night Safari hàng đầu thế giới”; “Đài phun nước thịnh vượng nhất thế giới”; “Mecca – thiên đường mua sắm”,… Bảo vệ môi trường được đề cao ở mọi lúc, mọi nơi, trên cơ sở nâng cao dân trí, rèn luyện ý thức nghiêm túc chấp hành pháp luật cho người dân; xử lý nghiêm các trường hợp vi phạm, kể cả người nước ngoài. Năm yếu tố tạo thành công cho du lịch Singapore tóm lược bằng 5 chữ A trong tiếng Anh là: Thắng cảnh (Attractions); Tiếp cận thuận lợi (Accessibility); Tiện nghi (Amenities); Dịch vụ  hỗ trợ (Ancillary services); và Sự điều chỉnh (Adjustment). (baodulich.net.vn)
  3. Đảo Jeju: Được hình thành do sự phun trào của núi lửa trên đảo Jeju cách đây 5.000 năm, núi Seongsan Hàn Quốc bây giờ là một khu công viên với hàng ngàn du khách đến mỗi ngày & đã được UNESCO công nhận là di sản thiên nhiên của thế giới. Đỉnh núi Seongsan nằm phía đông cuối đảo Jeju, có một miệng núi lửa với đường kính 600m và cao 90 m, điểm đặc biệt là có 99 tảng đá bao quanh trong giống như một chiếc vương miệng khổng lồ. (dulichhanquoc.travel)
  4. Đầu tư vào du lịch của VN còn rất hạn chế: Thái Lan và Singapore có tốc độ tăng trưởng mạnh mẽ giai đoạn 2011-2015 (trung bình lần lượt 12%/năm và 10%/năm) thì VN tăng trưởng chậm hơn (trung bình 7%/năm) và Malaysia đã chững lại (trung bình 4%/năm). Indonesia có tốc độ tăng trưởng trung bình cao hơn Việt Nam với 8% trong giai đoạn 2011-2-2015. So với các nước thuộc nhóm dưới, Việt Nam cũng có tốc độ tăng trưởng trung bình thấp hơn so với Philippines (8%), Lào (15%) và Myanmar (51%)... Cơ quan du lịch các nước như Thái Lan, Singapore, Malaysia đều đầu tư khoảng hơn 100 triệu đô la/năm cho hoạt động của cơ quan du lịch quốc gia với chức năng chính là xúc tiến quảng bá du lịch, đồng thời có mạng lưới văn phòng đại diện rộng khắp tại các thị trường du lịch trọng điểm.  So với các nước trong khu vực, đầu tư cho hoạt động xúc tiến quảng bá du lịch Việt Nam hiện còn rất khiêm tốn với mức trung bình khoảng 2 triệu USD/năm, chỉ bằng khoảng 2,9% của Thái Lan, 2,5% của Singapore, 1,9% của Malaysia. (baocongthuong.com.vn)
  5. Hàn Quốc ứng dụng 'ngũ hành' vào trong ẩm thực: Ngũ vị tương ứng sở hữu ngũ hành: Mộc tương ứng với vị chua, Hỏa tương ứng mang vị đắng, Thổ tương ứng với vị ngọt, Kim tương ứng có vị cay, Thủy tương ứng mang vị mặn. trường hợp đem những vị này quy theo học thuyết “Âm-dương” thì vị chua, đắng, mặn thuộc tính âm, còn vị ngọt, cay thuộc tính dương. lúc chế biến món ăn người Hàn Quốc đặc biệt chú trọng tới mối quan hệ biện chứng âm dương, đó là sự tổng hòa của các yếu tố: kết hợp âm dương trong thức ăn, bảo đảm sự bình quân âm dương trong cơ thể và bảo đảm sự cân bằng âm dương giữa con người và môi trường ngẫu nhiên. (hanoilab.com)
  6. 'Lâm Ấp ta...' (Nguồn gốc của người Việt), xem thêm: http://nhagomlabang.blogspot.com/2017/01/894-lam-ap-tau-va-lam-ap-ta-truyen-ngan.html 
  7. Phim 'Tìm vợ phương xa' (Coming to America), xem tại: http://bomtan.org/phim-tim-vo-phuong-xa-11148.html

Thứ Bảy, 11 tháng 2, 2017

898. Chiết học (Truyện ngắn)

Image result for lộn xộn lễ hội tại Phú Thọ'Họ rú lên man dại, ghì đầu nhau xuống bùn, nhiều người bị dính đòn, ngất, nằm bất tỉnh trên bờ ruộng. Cơn điên loạn sẽ tiếp tục diễn ra ở những lễ hội khác'...

Chiều về mỏi mắt lòng đơn lạnh
Mở cổng ra ngoài kiếm nắng xuân
Nắng chiều sắp lặn qua bên núi
Thuốc sầu mấy điếu khói bay quanh

Cách đây khoảng 30 năm, tôi được ông Hiệu trưởng và anh Tổ trưởng Bộ môn ML giao cho giảng môn ‘Chiết học’… Với tôi, dù được phân công giảng bất cứ cái gì, khác với một số thầy giáo khác là thường ‘chích chòe’ về những ‘hiện tượng’ hay ‘dựa hơi vĩ nhân’ - cũng bình thường thôi, tôi lại luôn miên man nghĩ về các khái niệm cơ bản…
Lưu ý rằng chuyện này tôi viết không có ‘lề phải’ hay ‘lề trái’ gì hết, mà chỉ có ‘lề thực’.

1
Phút đầu tiên vào lớp, hầu như toàn là bộ đội - cũng bình thường thôi, ở VN mà, nói chung là họ ít nhiều cũng được học triết học ML trong quân đội trước khi vào trường, tôi mới hỏi:
- Triết là gì?
Cả lớp ngơ ngác im lặng. Tương tự cho câu ‘Kinh tế là gì?’…
Ôi thôi thôi, mệt lắm, đọc hết tài liệu của Nga, Tàu, Tây, Ấn…; rồi từ điển Háng-Vịt, tôi thấy người ta nhắc đến chữ ‘minh triết’, sách Tây thì nói đến ‘tình yêu sự thông thái’ (philosophia, ghép từ hai từ philos = tình yêu và sophia = sự thông thái, tiếng Hy Lạp), mấy thầy Vật lý thì nói là trong từ ‘chiết suất’ gì gì đó…; ngoài ra có người nói nó từ chữ ‘đạo’* của Lão Tử mà ra, có người lại cho bất cứ cái triết lý nào, vd như
- ‘cục cứt có hai đầu, đầu to và đầu nhỏ’; ‘bủm nào cũng thúi, bủm to thì thúi ít, bủm nhỏ thì thúi nhiều’…
cũng đều là triết học!, nên tôi nói đùa là nếu như vậy thì ta có đến 90 triệu triết gia!, ha..ha…; nói chung là rối loạn cái con cào cào!…
Hai mươi lăm năm sau (nhân dịp dự lễ 25 năm thành lập trường), tôi có gặp lại một số… học trò cũ, mà nếu có hỏi lại ‘triết là gì’ thì miệng họ cũng bứ bự bừ bư… thôi, hihi…
Đến đây sẽ ắt có người hỏi, tôi xin nói là ‘triết’ thì dành cho các nhà giả học, giả sư, nhà tra-giết, nhà muốn-nằm, nhà tung-hê-vĩ-đại, nhà tủ-lạnh-vãi-đị, các ngài đại giáo sư-đa tiến sĩ, các ngài thích-lên-ti-vi, kể cả các nhà cho-chó-ăn-chè…, còn tôi chỉ là một kẻ tầm thường, chỉ nói ‘chiết’, nên không cần phải trả lời, hehe…

Thứ Tư, 8 tháng 2, 2017

897. Bát Canh Hẹ - Người tình im lặng (Truyện ngắn)


nhất là thân hình của nàng nghệ nhân trong vở diễn Nanta Show mà đàn ông Việt ai xem cũng đều chép miệng ‘chậc..chậc..chậc…

Về lại xứ ta, mến xứ Hàn
Nhớ tươi xinh ấy, sáng bâng khuâng
Người đâu văn hóa tầm thế giới!
Vô chốn Việt ‘thường’, anh nhớ… em

Trong một giấc mơ xa, tôi đã đến một chốn sương mù lạnh ngắt…, dưới cái nhiệt độ âm 3 độ C làm nước trong cái hồ lớn phía trước đóng băng gần hết, may lắm còn vài con cá chép đen (!) có khả năng chịu lạnh vẫn còn lảng vảng bơi lội trong một góc rất hẹp nào đó mà nước chưa đóng băng…
Nàng im lặng đứng bên cạnh tôi, thoạt trông rất trẻ như gái 18, hoặc cao lắm là ‘hăm mấy’, có người khẳng định là 38, tôi không tin!, nhưng sau này có nhiều bằng chứng là nhờ hàng ngày luôn ăn ‘sâm Triều Tiên’ làm nàng trẻ đi hơn 20 tuổi!… Với dáng người hơi thấp - cỡ một mét sáu, nàng tiến đến gật đầu nhẹ chào tôi, nhưng tôi không để ý lắm:
- Hi! Em là Bát Canh Hê*.
- Em tên là ‘Bát Canh Hẹ’ à? A nhong ha xe yo!
Sau đó tôi mới biết nàng là… Tổng thống Hàn quốc Bát Canh Hê* (mà tiếng Háng-Vịt gọi là Phác Cận Huệ, ha..ha…), và cũng kể từ đó, tôi có cách gọi ‘a… Nhông hả, xê dô!’ để nhớ từ ‘chào bạn’ trong tiếng Hàn… Và xin bắt đầu câu chuyện.

1
Tôi đang đứng trước The ‘Blue House’ - Dinh tổng thống Hàn Quốc, bên cạnh Tòa lâu đài Hoàng gia Kyong Bok* và Bảo tàng Văn hóa truyền thống quốc gia… Xa xa là một căn nhà dài màu xanh da trời cộng với màu xanh lá cây nổi lên sau một ngọn núi nhỏ với rải rác những tảng đá màu trắng mà bên phải có vài tảng nhìn giống như những quả trứng, và đàng sau ngọn núi này là một bầu trời xám xịt; nghe đồn theo phong thủy là ngọn núi này... phóng ra một tia kiếm đầy sát khí mà làm cho nền chính trị của Hàn Quốc bị xẻ đôi!, cụ thể là làm cho các vị vua Đại Hàn trước đây, hay lãnh đạo Hàn Quốc sau này hầu như chả có ai được yên vị đến hết nhiệm kỳ, cụ thể hơn là trước đây Tổng thống Pác Chung Hy, cha nàng, bị Giám đốc Cục tình báo bắn chết, còn nay nàng đang bị quốc hội tạm cách chức để điều tra, chưa kể đến vụ ‘364 viên Viagra trong hộc bàn’…, và đang đối mặt với những cuộc biểu tình nghe nói là có đến 700.000 người vào tối thứ Bảy và Chủ nhật vừa rồi!, tức tối ngày 4 và 5/2/2017...
*
Tại Quảng trường Gwanghwamun, bên cạnh lực lượng an ninh dày đặc - khoảng vài ngàn lính, cứ 20-30 mét là có một nhóm 1-2 người, khoác áo rét dày trịch đứng nghiêm chỉnh - đang theo dõi để bảo vệ… tôi (cười), nàng mặc một cái áo lông màu trắng sữa với cái viền tròn trên cổ bằng lông trắng bóc - hình như là lông ngỗng hay lông cáo!, mặt trắng lạnh như trét phấn, khuôn mặt nhìn ngang thì hơi phẳng, hai mắt một mí hơi xếch nằm ngang…, mà có người nói là:
- ‘Mắt xếch lên là người bắc Trung Quốc, mắt xếch ngang (căng ngang) là người Việt Nam’!,
còn ngực thì hơi khiêm tốn sau cái áo ấm, chân mẩy, mông tròn…, mà có người nói là:
- ‘Nhìn phụ nữ Hàn Quốc thì nhìn mông, nhìn phụ nữ Việt Nam thì nhìn ngực, vì ngực phụ nữ Hàn bé như trái… quýt - do nở phần mông nên không xong phần ngực!, còn ngực phụ nữ VN thì to như trái bưởi Năm Roi’ (!).

Nhưng… Đàng sau vẻ khá lạnh lùng băng giá, mù sương như Tiểu Long Nữ, với nụ cười phớt nhẹ, thậm chí đôi khi với khuôn mặt rất tươi, ẩn chứa bên trong một quả tim hy sinh và nhiệt tình, nàng lại dần dần toát ra một vẻ ấm cúng chưa từng có…
*
Nàng vừa chỉ chỏ các dãy thuộc cụm cung điện bên trái nơi làm việc của nàng, vừa kể cho tôi các câu chuyện về việc người Nhật đã từng chiếm Đại Hàn - với hành động rất… dã man: ‘giết sạch, đốt sạch, phá sạch’ vào thời đoạn 1910-1945, mà tất cả các công trình văn hóa của người Hàn đều bị phá sạch - nay đã được trùng hưng theo thiết kế cũ với cái chính điện vẫn còn dấu tích của các đội ngũ ‘thập nhị phẩm’! (khác với hệ ‘cửu phẩm’ bên TQ) đang đứng triều bái hoàng đế, hầu hết phụ nữ Hàn đều bị bắt làm nô lệ tình dục (mà nay người Nhật phải liên tục xin lỗi!), chưa kể đến vụ vị ‘hoàng hậu (cuối cùng) đã bị một nhóm thích khách Nhật ám sát ngay trước cung của bà (!) cách đây 120 năm*…, may thay, những cuốn sách quý chứa trong ‘Tàng kinh các’ lại được chôn giấu dưới mặt đất nên vẫn còn và do đó đã góp phần rất lớn cho việc xây dựng lịch sử Hàn Quốc hiện đại!...

Chủ Nhật, 29 tháng 1, 2017

896. Tôi nghĩ về chữ Tết (Chuyện Tết)

LTS: Tôi bận đi… phượt vài ngày, nên trả lời lời bình có chậm trễ, mong các blogger thông cảm!
---------
Thôi thôi, xin kiếu mấy ông, không có KUÀI LÈ hay KU AI LÈ gì hết, mà chỉ có TẾT VIỆT NAM thôi!


‘Táo quân’ - háo hức mong giờ chiếu
Sáng dậy, loanh quanh chúc Tết người
Chiều về thơ thẩn mơ hương tím
Em!, chuyện ta-Tàu, vẫn thế sao!

1
Chiều hôm qua - mồng một, ngoài một… tiểu đội, còn có 2 cặp vợ chồng ghé nhà chúc Tết, tôi có nói với họ:
-Nhìn cái Tết này mình có nghĩ… là nên dồn Tết ta vào Tết Tây để ‘ăn’ một lúc luôn thể…; sáng mồng một Tết, tôi thấy người ta đi chùa quá trời, kẹt xe quá trời, nên nếu dồn Tết ta vào Tết Tây thì có cả Chúa, cả Phật, cả ta, cả Tây: ta đang sống vào ‘thời @’ mừ!…
‘Người ta nói cái Tết là dịp để ‘đoàn tụ’, nhưng vợ chồng tui và ông gặp nhau đều đều, nếu cần thì ‘ới’ một tiếng là gặp ở quán cà phê hay quán nhậu ngay!, có gì muốn ‘đoàn tụ’ thì đoàn tụ ở đây, chuyện gì mà đến ngày mồng một mới đoàn tụ!’, cặp vợ chồng giám đốc nói.
‘Còn cả nhà tui với ông mới ngồi nhậu với nhau chiều… hôm qua!, hôm nay lại gặp nhau để ngồi… cắn hạt dưa à!’, cặp vợ chồng nhà kế bên nói…
*
Nói chung là nghe tôi định đề xuất ý này lên… Tổng thống Việt Nam, họ đều cười, và nói:
‘Cái Tết ‘đoàn tụ’ ngày xưa là rất quan trọng vì người nhà đi xa làm ăn sinh sống, do khoảng cách địa lý hay kinh tế khó khăn, mà hiếm có dịp về, nhưng bây giờ phương tiện tàu xe hiện đại, nhanh chóng, muốn đoàn tụ thì mấy hồi!’;
‘Tối nay, có 2 vợ chồng đứa cháu, một cặp ở Sài Gòn, một cặp ở Hải Phòng bay về đây ăn Tết một cái rẹt, hết có trên dưới một tiếng đồng hồ chứ mấy!’;
‘Hôm nay, có 2 cú gọi điện hỏi thăm, con ông bác ở Singapore không về được, con ông chú ở Thái Lan cũng không về được, ai cho nghỉ học!, nghỉ họ đuổi liền!, vì Tết của mình chứ có phải Tết của họ đâu!’.
‘Bà Phạm Chi Lan đề nghị ‘nên dồn Tết ta vào Tết Tây’, nghe nói ông Võ Tòng Xuân cũng vậy!…, cũng nghe nói có vài tay giang hồ mạng ‘ném đá’ mấy ông/bà này quá trời, đó chỉ là ý kiến cá nhân thôi mà!’…
*
-‘Ôi, Tết này mấy nhà máy lớn, cơ sở công nghiệp sản xuất dây chuyền hay sản xuất đại trà của nước ngoài mới mệt!, vì công nhân nghỉ cả nửa tháng: Tết của mình chứ có phải của họ đâu!... Và chỉ có Việt Nam với Tàu* mới có cùng cái Tết âm lịch như vậy thôi!’, anh chàng chạy xe ta-xi nói.
‘Anh chàng này ngó thế mà… thông thái’, nên tôi chấm câu này là câu phát biểu hay nhất đầu năm mới!

Thứ Năm, 26 tháng 1, 2017

895. Tôi không quan tâm (Chuyện Tết)

CHÚC CÁC BLOGGER NĂM MỚI VUI, KHỎE VÀ CÓ TÌNH YÊU... MỚI!

LTS: Bài này tôi viết theo yêu cầu của một blogger (tôi đã hứa thì tôi làm), và chỉ viết ngăn ngắn thôi. Ngoài ra, vì Tết nhứt, không có thì giờ, nên một số bài thơ mà tôi tặng cho các blogger từ ngày 25/11/2016 đến 25/1/2017, tôi sẽ dần dần đăng trong phần lời bình dưới bài này. Thân mến.
---------

Những câu thơ nhỏ, đêm ai... thở
Mơ đắng trần gian, đảo đảo hồn
Mặt trăng trắng lạ, ai thèm… muốn
Mưa xuống trần ai, ai ngất ngây

Tôi ngó vậy mà rất bận, hầu như không có thì giờ để mở máy vi tính (chơi blog, facebook), vì thế, tôi làm mấy xâu chìa khóa, giao cho mỗi bà hàng xóm một xâu, 
để mấy bả có việc gì thì mở cửa vào nhà tôi xử lý công chuyện hộ... Lưu ý rằng tôi không có... đụng chạm gì đến họ hết, mặc dù tôi cũng là người bằng da bằng thịt, và lại rất thích 'chìn', tại sao?, trả lời đơn giản, tại vì tôi không hề đụng chạm đến họ.
*
Đầu tối hôm nay, một bà góa qua nhậu món tiết canh lòng lợn với tôi... Lúc đó trên ti-vi đang chiếu một vị lãnh đạo nào đó đang chăm chú nhìn vào một tờ giấy đọc một bài diễn văn hùng hồn gì gì đó!, tôi không để ý... Nhưng để xem tình cảm của người dân điển hình này (giới 'im lặng') yêu, ghét lãnh đạo như thế nào, tôi mới hỏi:
-Chị có thích ông này không?
-'Tôi không quan tâm', chị không thèm nhìn lên cái ti-vi, và trả lời.
-Tại sao?
-Thì ổng không quan tâm đến tôi thì tôi không quan tâm đến ổng...
Câu 'ổng không quan tâm đến tôi thì tôi không quan tâm đến ổng' tối nay được tôi chấm là một trong những câu hay nhất của năm!

Dưới đây tôi sẽ lần lượt kể, từ gần đến xa...

1
Ôi, chiều nay phải tham gia làm món 'dồi miền Bắc', vừa làm vừa thở dài, trước đó lại phải chạy đôn chạy đáo đi mua sắm một số đồ linh tinh để chuẩn bị bay qua ăn Tết bên... Mẽo (nghe nói bên đó 'nạnh nắm'), nên nhức mỏi hết cả người, tôi liền nằm úp xuống giường để... thở.
Số là trưa nay, ông giám đốc có mua một con heo mọi khoảng 11kg (móc hàm); có lẽ nhà ổng ăn không hết nên chạy xe ô-tô đến vứt cho nhà tôi nửa con:
-Nam mô a di thò phò, thiện tại!, thiện tại!, làm sao bần tăng ăn cho hết!
Lúc đó tôi đang chạy đến nghĩa trang để thắp hương mộ ông già, về nhà đã thấy một... bà góa khác đang ở sau vườn nhà tôi, thở hổn ha hổn hển, lấy hết sức dồn 'nhân' vào trong cái phèo dài cả mét!
Ôi, làm món dồi miền Bắc quả là rất phức tạp, tôi có tham gia làm vài lần rồi, nhưng quên... Không biết cái bà này vào bếp nhà tôi từ lúc nào mà cái chậu 'nhân' đã sẵn sàng! Dĩ nhiên là bả phải băm vụn tim, gan, phèo, phổi, sụn...,  băm hành tỏi, rang và giả đậu phụng, thêm tiêu, bột ngọt gì gì đó, rồi trộn đều với huyết heo... (Tôi) giúp bả lộn ngược cái phèo lại (bên trong ra bên ngoài), bả bỏ cái phễu lọt vào cái lỗ phèo bên trên, rồi bốc bỏ 'nhân' vào lòng cái phễu, rồi lấy chiếc đũa chọt chọt chọt, vừa chọt vừa nặn - cho nhân chạy đều khắp khúc dồi, rồi lấy dây chỉ buộc chặt hai đầu lại... Rồi bả bỏ mấy khúc dồi cong vòng vòng, tính ra cả 7-8m, vào một cái nồi to (có thể nấu 5 lon gạo)!, híc..híc... Rồi bả đun lửa liu riu cỡ 60 độ - để nó khỏi bị 'bục', thỉnh thoảng lấy cây kim chọt vào - để nước máu ra bớt, cho dồi nó chắc...
Nhìn thấy cái thau đỏ máu, máu chảy ròng ròng xuống cánh tay bả, hay rớt vào thau, rớt xuống sàn nhà..., tôi vừa làm vừa thở dài, trong lòng 'nam mô' liên tục, mặc dầu tôi không theo đạo Phật:
-Ôi, chỉ có một mình tôi ăn, giỏi lắm thì mời bả ở lại ăn chung, mà tôi chỉ ăn ngoại giao có tí xíu à, thế mà bả mần món 'heo mẹt'* làm đến 10 người ăn đến... 3 ngày cũng không hết!...
Đó là do tôi không thông minh lắm, chứ bả thì lanh lắm... Nhấc cái điện thoại Nokia lên, bả gọi í a í ới, tí nữa thì có hết ông giám đốc, ông làm rẫy, đến bà chủ quán cà phê, bà thợ may... qua nhà tôi để... nhận phần, cứ 30' phút là có người vào, mà cuối chiều nay tôi phải tiếp khách ná thở, chỉ riêng cái thao tác đi ra vào mở cổng thì cũng bằng khoảng cách của một vận động viên chạy bộ đường dài Olympic*, híc..híc...; nhưng cái đống thịt heo còn lại chất đầy tủ lạnh làm tôi thấy rất phiền!...

Thứ Bảy, 21 tháng 1, 2017

894. Lâm Ấp Tàu và Lâm Ấp ta… (Truyện ngắn)

Vào 1000 năm TCN, sứ nước Việt Thường ở Quảng Bình (hay Huế) đi bộ, thỉnh thoảng có cỡi… lừa, cắp nách con chim trĩ trắng đến tặng Chu Thành Vương ở cách xa 4000km, mà con chim trĩ đó vẫn còn sống nhăn răng và…  nhảy Hip Hop cho thiên triều xem!!!, ha..ha..ha…

Anh Hai à,
Ngồi quán cà phê, nhớ lại những tuyên truyền của bọn hướng dẫn viên du lịch Tàu hoạt động ‘lậu’ ở nước ta mới đây, như: ‘VN trước kia là đất của Tàu, nổi loạn giành độc lập’ hay ‘chỗ nào có cây thốt nốt là đất của Campuchia…’, rõ ràng là có ý đồ xấu, và bọn lạ đó cũng không ngờ rằng những nơi có Tháp Chàm hay ‘Linga’… lại là (có phần) đất của người Việt xưa!
Nhân đọc được bài ‘Lâm Ấp liên minh Lạc Việt nổi dậy đánh đô hộ Trung Hoa’* của nhà nghiên cứu Nguyễn Văn Diễn, em mới có dịp ôn lại thời Tàu đô hộ (cười): …Kế bên quận Nhật Nam xưa là Lâm Ấp từ Quảng Bình đến Huế (từ 221TCN), qua khỏi đèo Hải Vân là Chăm Pa (hay Hồ Tôn*, từ năm 192) và xa hơn nữa là Chiêm Thành (cùng tồn tại) - đã hình thành một dãy dài dọc ven biển VN của các nước trên theo thời gian, kéo dài từ Quảng Bình đến Bình Thuận ngày nay, và em thấy rằng lịch sử ‘Việt’ này có rất nhiều chi tiết về các sự kiện quân sự, chính trị, văn hóa..., dù không chính xác lắm, nhưng:
- Đủ để viết thành những cuốn sách như ‘Đông Chu liệt quốc’ hay ‘Hoàng Lê nhất thống chí’… để con cháu ta có cơ hội tìm hiểu rõ thêm về cội nguồn ‘độc lập về ý thức hệ’ của tiền nhân ta: tiếc thay!
Và dưới đây là câu chuyện.

1
Nôm na, dân Lâm Ấp ‘tại chỗ’ thuộc nền văn hóa Sa Huỳnh*, ‘nước’ này tồn tại hơn 1000 năm, từ 221 TCN đến năm 808, có tiền-tổ tiên chủ yếu là Malay, rồi Cao Miên, Chiêm Thành, Việt…, thậm chí là Mông Cổ (đến từ châu Phi từ 150.000 năm trước, tài liệu đã dẫn), nên có phần là nói tiếng 'lai' Malay, và họ cũng chính là ‘một trong những’ tổ tiên của người Việt ngày nay!
*
Tại sao Lâm Ấp? Theo sử sách Tàu thì: Do ‘năm 221TCN, Tần Thủy Hoàng xua quân xâm lăng các nước Việt phương Nam (sông Dương Tử!). Nước Việt Thường bị đánh bại, quý tộc Việt Thường ở ‘kinh đô Lâm Ấp’ (?) bèn đưa dòng họ và quân đội theo đường biển chạy về phương Nam và đổ bộ lên vùng đất sau này gọi là Quảng Bình, Quảng Trị, Thừa Thiên thuộc nước Âu Lạc của vua Thục An Dương Vương và tị nạn ở đó; (vì thế) họ thân thương gọi vùng đất mới này là (Tân) Việt Thường, là Lâm Ấp'…
Tại sao Tượng Lâm? Tương tự. Do khoảng 260 năm sau!, ‘đời Hán đổi (Lâm Ấp VN) làm huyện Tượng Lâm thuộc quận Nhật Nam’ (giáp giới với quận Cửu Chân), và sau đó chính thức thành lập nước Lâm Ấp vào khoảng năm 192, có kinh đô là ‘Khu Túc’ ở Huế (Quảng Bình!, theo wikipedia)..., rồi đến Vương quốc Chăm Pa hay ‘Hoàn vương quốc’ vào nửa đầu thế kỷ thứ 7 (tài liệu đã dẫn), trong đó Hoàn vương là ‘vua của các vua’, theo GS Lương Ninh (bachkhoatrithuc.vn)...
Tại sao Việt Thường? Tương tự. Nếu không nhầm, do nó là tên một bộ lạc/dân tộc xuất xứ ở khu hồ Phiên Dương và hồ Động Đình - giáp giới nước Tần!, rõ ràng qua câu chuyện họ cử sứ ‘đi bộ’ đến dâng chim trĩ trắng cho Chu Thành Vương vào tk 11 TCN… Tên Việt Thường này được nhập khẩu vào VN (xem trên), và vì cộng đồng Tàu này hòa nhập với cộng đồng Văn Lang, rồi Âu Lạc tại chỗ qua nhiều đời, nên người dân quen gọi là (dân/nước) Việt Thường!, vd như trong câu ‘Tháng năm ngày tết Đoan Dương. Là ngày giỗ mẹ Việt Thường Văn Lang’!
Nhưng… 'Các nhà nghiên cứu hiện nay dẫn các ý kiến của H. Maspero, Vũ Phạm Khải, Tá Bá Nghĩa Minh, thống nhất phản bác ý kiến trên và khẳng định: Tượng Quận mới được Tần Thủy Hoàng mở trong cuộc chiến tranh Việt-Tần ở phía nam TQ, trong đó quân Tần mới chỉ tiến tới Quảng Tây’ (wikipedia), do đó:
- Các ghi chép của các sử gia Tàu thời phong kiến là… rất méo mó, vì 'nâng cần', vì xem dân Việt là dân ‘Man’ (man di mọi rợ), và chủ yếu là, vì ‘tư tưởng Đai Hán’ - muốn dân ta bị đồng hóa!
*
Ngược lại với sử Tàu, theo một số sử gia ta (hay Pháp) thì ‘Nguồn gốc của từ Lâm Ấp là phiên âm của từ ‘dừa’ (tiếng Chăm cổ gọi là ‘Li-u’)! Thế kỷ thứ 5-6, nước Lâm Ấp đối diện với nước Phù Nam
. Đời sau, người Chăm Pa có 2 nhà vua là Narikera Vamsa - bộ lạc Dừa và Kramka Vamsa - bộ lạc Cau. Tiếng Chăm cổ gọi ‘dừa’ là Li-u, ‘cau’ là Pu-nang; tiếng Mã Lai hiện đại cũng gọi ‘cau’ là Pi-nang. Giả thuyết này có thể chứng minh được mối quan hệ giữa hai nhà vua Dừa và Cau…; còn Tượng Lâm là địa danh ở ta, có nghĩa là ‘rừng voi’… Sau khi vua Khu Liên* qua đời, chữ Phạn trở thành chữ viết chính thức của các triều vương. Các bia ký tìm được trong giai đoạn này đều khắc bằng chữ Phạn. Quốc thư trao đổi của Lâm Ấp với Trung Hoa thời đó được viết bằng chữ Phạn thay vì chữ Hán. Thời cuối Lâm Ấp (thời Chăm Pa/Tiền Chiêm Thành), văn hóa Ấn Độ trở thành văn hóa chính của vương quốc. Ấn Độ giáo và Phật giáo bắt đầu được truyền bá’... (wikipedia)
‘Người Chàm được sử sách Tàu bắt đầu mô tả thời Đông Hán năm 102 SCN… Và theo các tài liệu của người Tàu, niên đại chính thức của sự thành lập vương quốc của người Chàm (cộng người Lâm Ấp và Tàu tị nạn) là vào năm 192, cố đô là Chà Bàn (Đồ Bàn) ở Bình Định… Chúng tôi đã dẫn chứng những tài liệu của sử gia Phạm Cao Dương và một số học giả khác ghi lại từ các sách sử Trung Hoa nói về các cuộc chiến tranh giữa Trung Hoa và Lâm Ấp đồng thời chỉ ra những phần quan trọng để xác minh rằng Lâm Ấp không phải là Chàm (mặc dù có rải rác vài bộ lạc Chàm), mà:
- Lâm Ấp là một dòng dân rất gần với Việt tộc’.  (tl đã dẫn)
Ngoài ra, họ Phạm là họ chủ yếu của người Lâm Ấp, mà blogger Yueshangshi cho rằng: ‘Theo ngữ âm, họ Phạm của Lâm Ấp là từ phiên âm của từ ‘Phom’ trong tiếng Khmer cổ, nghĩa là ông chủ, thủ lĩnh hay ‘tộc trưởng’ (lichsuvn.net)…
Khá có lý!
*
Tóm lai, cũng vì sự trùng tên của mốt số đại danh, à quên, địa danh vào thời Tàu đô hộ, mà một số sử gia nhầm lẫn mà cho rằng tên của nước ta là Việt Thường, nhưng nó lại ở tuốt tận bên Tượng Quận, phía nam sông Dương Tử (Trường giang) bên Tàu!!!, và cách Tượng Lâm bên ta ‘trên’ 2967 + 550 = 3517km*:
- Vào 1000 năm TCN, sứ nước Việt Thường ở Quảng Bình (hay Huế) đi bộ, thỉnh thoảng có cỡi… lừa, cắp nách con chim trĩ trắng đến tặng Chu Thành Vương ở cách xa 4000km, mà con chim trĩ đó vẫn còn sống nhăn răng và…  nhảy Hip Hop cho thiên triều xem!!!, ha..ha..ha…

Thứ Tư, 18 tháng 1, 2017

893. Dưới một phần trăm cho... Tê Cu (Truyện ngắn)

Thân em đơn lạnh trên nền tối
Cong dáng thần tiên đã đã thèm
Đâu ngờ Bỗng Điên đà dậy bão
Say sóng triền miên, đau đớn em!

Cháu chín tuổi ơi,

-A lô, cháu đấy à. (Vâng). Cho chú gặp mẹ ‘Núi rừng Anu’ tí!
-Tôi là ‘Núi rừng Anu’ đây!
…Buồn cười là có lần, cách đây mấy năm, chú có gọi điện thoại cho một blogger, hình như là cô ấy mắc cỡ sao ấy mà cho con gái ra nói chuyện với chú và truyền đạt ‘chỉ đạo’ của cổ!; cho nên lần sau gọi ra… đỉnh Fansipan, nghe giọng nói của một fbker giống như giọng của cô bé, chú mới gọi nàng này bằng cái nick là ‘cô bé chín tuổi ‘, ha..ha…
Còn sao gọi ‘Tê Cu’? Số là nhà văn Lỗ Tấn có một nhân vật mà chú rất thích dùng là AQ, đọc là ‘A Quy’ hay ‘A Cu’ - chú chọn cách hai…, cũng như thầy/cô giáo nói ‘cho một tứ giác Em Anh Pê Quy (MNPQ)’ chứ không phải Mờ Nờ Pờ Quờ!... Và A Cu ‘ra đời’ vào năm 1922, tạm nói là cùng thời với… ‘cu ba’ của Bảo Đại - vì lúc đó ông mới là ‘cậu bé 9 tuổi’ à, hi…; đó là A Cu ‘thời Bảo Đại’, chứ còn thời ‘hại điện’ này lại sinh ra anh chàng Tê Cu, hi…
Và ngẫu hứng, tôi nói:
-Cháu biết hôn? Trong toán cấp một, khi người ta cho cái gì đó, ví dụ ‘1% của X’, mà nếu muốn biết số đó là bao nhiêu thì cháu lấy số X bớt đi hai con số 0 (hay lùi đi hai dấu phẩy…), làm tương tự cho một phần ngàn…
Và dưới đây là câu chuyện mà tôi chém gió với ‘cô bé 9 tuổi’ - nhưng không phải 9 tuổi - qua điện thoại về chủ đề ‘dưới một phần trăm cho Tê Cu’…

1
Chú chém gió về các loại ‘tặc’ tí nghen…
Tối qua trên ti-vi, chú thấy VTV1 dùng từ ‘than thổ phỉ’, rồi đọc trên mạng mới biết là nói về các ‘Godfather’ (Lão Đại) của xã hội đen về than ở Quảng Ninh*… Ôi, đã nghe mỏi tai cẩu tặc, dâm tặc, đạo tặc, lâm tặc, hải tặc… rồi!; sao nay trên… thế giới lại mọc lên như nấm lắm thứ ‘tặc’ thế!, nào là ‘ăn mặc hở hang’ tặc, bằng giả tặc, bia rượu tặc, ‘Bỗng Điên’ tặc, cà phê tặc, cá chết tặc, cát tặc, chó tặc, ‘dáo dác’ tặc, ‘đái bậy’ tặc, đâm chém tặc, ‘độc’ tặc/‘fọoc-ma-ra’ tặc, hàng giả tặc, ‘hóng hớt’ tặc, kẹt xe tặc, ‘lấn chiếm lòng lề đường’ tặc, lễ hội tặc, ‘màu mè’ tặc, mãi lộ tặc, mèo tặc, mít tặc, muối tặc, ‘ngàn tỉ’ tặc, ‘nổ/chảnh’ tặc, ‘ô nhiễm môi trường’ tặc, phá rừng tặc, tham nhũng tặc, ‘tham quyền cố vị’ tặc, than tặc (làm than thổ phỉ), ‘thành phố biến thành sông’ tặc, thép tặc, ‘thương lái Tàu’ tặc, ‘thực phẩm không an toàn’ tặc, tiêu tặc, ‘tiến sĩ giấy’ tặc, xả thải tặc, vàng tặc, vú sữa tặc…; đó là chưa kể GATO tặc, NATO tặc, SELFIE tặc, TROLL tặc (ghen ăn tức ở, chém gió, chụp ảnh tự sướng, dìm hàng), hay các thứ tặc khác như ‘mánh mung, chôm, chỉa, chọt, lươn, cọ’ của mấy tay chợ trời hay ‘Diệu thủ thư sinh’ mà dân Sài Gòn hay nói… Bởi vậy, để mô tả mạnh sự kiện tiến hóa… quái dị này, người Tàu đã mang sang để… giáo dục dân ta với bộ phim:
-‘Xác chết loạn giang hồ’* (xem đường dẫn bên dưới), ha..ha…
*
Rồi tôi nói thực tế hơn… ‘Ôi, mới đây nghe ở xứ rùa X có vụ ‘Hà Nội ô nhiễm không khí gấp đôi Sài Gòn’*, ‘Kẹt xe từ trên trời đến dưới đất’ mà có phần liên quan đến vụ ‘cháy chợ Nha Trang’ (không có lối để xe cứu hỏa vào)…; còn nghe nói đêm giao thừa năm con gà này sẽ có ‘Táo quân 2017’ đó, trong đó, người ta sẽ ‘trạng quỳnh’ câu ‘Chọn cá hay chọn thép’ của tên Chu Xuân Phàm Tục, mà ông bà ta có nói: ‘Con cóc là cậu ông trời. Hễ ai đánh nó là trời đánh cho’, nay có người nói:
-Con cá biểu hiện ông trời
Hễ ai giết nó thì xử ‘chín đời’ hắn nuôn!’
Tức là Bao Thanh Thiên sẽ ‘tru di cửu tộc’ bọn chúng bằng... ‘cẩu đầu đao’ nuôn, ha..ha…

Chủ Nhật, 15 tháng 1, 2017

892. Sân khấu cuộc đời (Truyện ngắn)

Tại sao các ngươi vẫn còn phân biệt đối xử, vẫn còn dựng lên cái ‘sân khấu cuộc đời’ đầy chết chóc này trước mắt ta!


Qua ‘nhà’ em gái xem bài mới
Lại thấy rơi rơi mấy giọt chờ
Chiều về, mong đắng ngẩn ngơ
Xa xa thơm dáng, anh lơ mơ... chiều

Bạn thân mến,
Từ chiều hôm qua, trời đổ mưa, ‘người ta thường nói là cõi đời 'ô trọc', nên ta nằm trằn trọc là... đúng rồi!’ mình đã nhắn cho bạn trên ‘phây’... Hôm nay trời âm u, mưa dai, buồn không đi chơi đâu được, nên mình sẽ kể cho bạn nghe về chuyện ‘sân khấu cuộc đời’, ‘hai đứa con của Mạc Ngôn’ và ‘hai đứa con sinh đôi Mỹ-Trung Quốc’, rồi ‘đau khổ tuyệt vời’…

1
Là người sống qua buổi giao thời giữa hai chế độ, trong đó mình đã từng làm bí thư Đoàn nho nhỏ - của lực lượng TNXP, trực tiếp hay gián tiếp phụ trách sơ sơ có… 4000 đoàn viên thôi (cười), mà tình cảm của mình đối với họ vẫn còn nguyên xi, cụ thể là khoảng 10 năm trước, mình có dịp trở về thăm bến xưa; và đây là hồi ký*:
‘Tôi đã từng là… cán bộ đoàn, thiệt đó: Hồi ở TNXP, qua mấy cuộc biểu diễn văn nghệ, tôi có quen một cô gái tên là Hồng Nhạn, và sau này, mỗi lần thấy chim hồng nhạn là tôi lại nhớ đến cô ấy, mấy mươi năm sau, tôi có dịp quay lai ‘chiến trường’ xưa, Hồng Nhạn đã gọi một số nữ TNXP quen biết đến và chiêu đãi tôi món ‘kỳ đà bảy món’ ngon… nhất thế gian, hihi..., vâng, tôi nhớ các bạn hồi TNXP của tôi lắm’,
thế mà sau này mình có đọc mấy bài của Dương Thu Hương, thấy cô TROLL ‘bạn’ của mình, mình cảm thấy không hài lòng lắm!…; sau đó lại đọc sơ mấy trang đầu của cuốn ‘Bên thắng cuộc’ của Huy Đức thì mình liền gấp sách lại, bởi không có gì lạ!, và bởi mình chính là ‘người trong cuộc’!, thậm chí còn trải nghiệm nhiều hơn!
*
Mấy năm sau vào đại học, mình không chịu giữ chức vụ nào nữa cả… Một hôm, anh bí thư Đoàn ‘lớn’ của trường (chưa chắc đã ‘lớn’ hơn mình, hi…) tham gia biểu diễn văn nghệ - một loại vũ đạo cá nhân, không lời…. Từ cuối sân khấu nhìn lên:
-Chợt phát hiện ra cái thế giới… chính trị lòe loẹt, phù phiếm và đầy tính giả tạo này mà mình đã từng làm, mình bỗng cảm thấy… buồn nôn!
Trong một đêm lửa trại, mình có chọc cô bí thư Đoàn trường (cơ sở) bằng cách ra hát tặng cổ bài ‘Ra giêng anh cưới em’ (nhạc Lư Nhất Vũ & Lê Giang)…, chắc bây giờ cổ vẫn còn nhớ về cái kỷ niệm này!
Anh bí thư cũng tốt! (một trong số này mới đây nghe nói được bổ nhiệm làm Giám đốc Đại học Quốc gia SG gì đó), sau đó gởi giấy mời mình đi học để kết nạp…, nhưng tiếc thay mình đã không còn quan tâm đến cái ‘sân khấu cuộc đời’ này nữa…
Ra trường, anh có bước ra từ văn phòng Đoàn để chào tạm biệt mình, nhưng có lẽ lúc đó phần nào 
 quá thất vọng do không được vào dạy triết ở trường NAQ TW (vì không có hộ khẩu TP), nên mình đã tảng lờ, và có lúc nghĩ lại, mình cảm thấy khá ân hận…
Nói tóm lại là do cuộc đời bôn ba phiêu bạt khắp trong nước (và nước ngoài) nên mình may mắn trở thành người ‘vô hình’ mà được đi xuyên thấu qua hầu hết các tổ chức lớn nhỏ và do đó nặng tình cảm, nên mình không có thiên vị ‘lề trái’, ‘lề phải’, hay ‘Việt nội’, ‘Việt ngoại’… gì hết, mà chỉ có cái gì làm mình ‘rung động’ thì mình 'thík'…