Thứ Tư, 18 tháng 1, 2017

893. Dưới một phần trăm cho... Tê Cu (Truyện ngắn)

Thân em đơn lạnh trên nền tối
Cong dáng thần tiên đã đã thèm
Đâu ngờ Bỗng Điên đà dậy bão
Say sóng triền miên, đau đớn em!

Cháu chín tuổi ơi,

-A lô, cháu đấy à. (Vâng). Cho chú gặp mẹ ‘Núi rừng Anu’ tí!
-Tôi là ‘Núi rừng Anu’ đây!
…Buồn cười là có lần, cách đây mấy năm, chú có gọi điện thoại cho một blogger, hình như là cô ấy mắc cỡ sao ấy mà cho con gái ra nói chuyện với chú và truyền đạt ‘chỉ đạo’ của cổ!; cho nên lần này gọi ra… đỉnh Fansipan, nghe giọng nói của một fbker giống như giọng của cô bé, nên sau này chú gọi nàng này bằng cái nick là ‘cô bé chín tuổi ‘, ha..ha…
Còn sao gọi ‘Tê Cu’? Số là nhà văn Lỗ Tấn có một nhân vật mà chú rất thích dùng là AQ, đọc là ‘A Quy’ hay ‘A Cu’ - chú chọn cách hai…, cũng như thầy/cô giáo nói ‘cho một tứ giác Em Anh Pê Quy (MNPQ)’ chứ không phải Mờ Nờ Pờ Quờ!... Và A Cu ‘ra đời’ vào năm 1922, tạm nói là cùng thời với… ‘cu ba’ của Bảo Đại - vì lúc đó ông mới là ‘cậu bé 9 tuổi’ à, hi…; và đó là A Cu ‘thời Bảo Đại’, chứ còn thời ‘hại điện’ này lại sinh ra anh chàng Tê Cu, hi…
Và ngẫu hứng, tôi nói:
-Cháu biết hôn? Trong toán cấp một, khi người ta cho cái gì đó, ví dụ ‘1% của X’, mà nếu muốn biết số đó là bao nhiêu thì cháu lấy số X bớt đi hai con số 0 (hay lùi đi hai dấu phẩy…), làm tương tự cho một phần ngàn…
Và dưới đây là câu chuyện mà tôi chém gió với ‘cô bé 9 tuổi’ - nhưng không phải 9 tuổi - qua điện thoại về chủ đề ‘dưới một phần trăm cho Tê Cu’…

1
Chú chém gió về các loại ‘tặc’ tí nghen…
Tối qua trên ti-vi, chú thấy VTV1 dùng từ ‘than thổ phỉ’, rồi đọc trên mạng mới biết đó là các ‘Godfather’ (Lão Đại) của xã hội đen về than ở Quảng Ninh*… Ôi, đã nghe mỏi tai cẩu tặc, dâm tặc, đạo tặc, lâm tặc, hải tặc… rồi!; sao nay trên… thế giới lại mọc lên như nấm lắm thứ ‘tặc’ thế!, nào là ‘ăn mặc hở hang’ tặc, bằng giả tặc, bia rượu tặc, ‘Bỗng Điên’ tặc, cà phê tặc, cá chết tặc, cát tặc, chó tặc, ‘dáo dác’ tặc, ‘đái bậy’ tặc, đâm chém tặc, ‘độc’ tặc/‘fọoc-ma-ra’ tặc, hàng giả tặc, ‘hóng hớt’ tặc, kẹt xe tặc, ‘lấn chiếm lòng lề đường’ tặc, lễ hội tặc, ‘màu mè’ tặc, mãi lộ tặc, mèo tặc, mít tặc, muối tặc, ‘ngàn tỉ’ tặc, ‘nổ/chảnh’ tặc, ‘ô nhiễm môi trường’ tặc, phá rừng tặc, tham nhũng tặc, ‘tham quyền cố vị’ tặc, than tặc (than thổ phỉ), ‘thành phố biến thành sông’ tặc, thép tặc, ‘thương lái Tàu’ tặc, ‘thực phẩm không an toàn’ tặc, tiêu tặc, ‘tiến sĩ giấy’ tặc, xả thải tặc, vàng tặc, vú sữa tặc…; đó là chưa kể GATO tặc, NATO tặc, SELFIE tặc, TROLL tặc (ghen ăn tức ở, chém gió, chụp ảnh tự sướng, dìm hàng), hay các thứ tặc khác như ‘mánh mung, chôm, chỉa, chọt, lươn, cọ’ của mấy tay chợ trời hay ‘Diệu thủ thư sinh’ mà dân Sài Gòn hay nói… Bởi vậy, để mô tả mạnh sự kiện tiến hóa… quái dị này, người Tàu đã mang sang để… giáo dục dân ta với bộ phim:
-‘Xác chết loạn giang hồ’* (xem đường dẫn bên dưới), ha..ha…
*
Rồi tôi nói thực tế hơn… ‘Ôi, mới đây nghe ở xứ rùa X có vụ ‘Hà Nội ô nhiễm không khí gấp đôi Sài Gòn’*, ‘Kẹt xe từ trên trời đến dưới đất’ mà có phần liên quan đến vụ ‘cháy chợ Nha Trang’ (không có lối để xe cứu hỏa vào)…; còn nghe nói đêm giao thừa năm con gà này sẽ có ‘Táo quân 2017’ đó, trong đó, người ta sẽ ‘trạng quỳnh’ câu ‘Chọn cá hay chọn thép’ của tên Chu Xuân Phàm Tục, mà ông bà ta có nói: ‘Con cóc là cậu ông trời. Hễ ai đánh nó là trời đánh cho’, nay có người nói:
-Con cá biểu hiện ông trời
Hễ ai giết nó thì xử ‘chín đời’ nó luôn!’
Tức là Bao Thanh Thiên sẽ ‘tru di cửu tộc’ bọn chúng bằng ‘cẩu đầu đao’ luôn, ha..ha…

Chủ Nhật, 15 tháng 1, 2017

892. Sân khấu cuộc đời (Truyện ngắn)

Tại sao các ngươi vẫn còn phân biệt đối xử, vẫn còn dựng lên cái ‘sân khấu cuộc đời’ đầy chết chóc này trước mắt ta!


Qua ‘nhà’ em gái xem bài mới
Lại thấy rơi rơi mấy giọt chờ
Chiều về, mong đắng ngẩn ngơ
Xa xa thơm dáng, anh lơ mơ... chiều

Bạn thân mến,
Từ chiều hôm qua, trời đổ mưa, ‘người ta thường nói là cõi đời 'ô trọc', nên ta nằm trằn trọc là... đúng rồi!’ mình đã nhắn cho bạn trên ‘phây’... Hôm nay trời âm u, mưa dai, buồn không đi chơi đâu được, nên mình sẽ kể cho bạn nghe về chuyện ‘sân khấu cuộc đời’, ‘hai đứa con của Mạc Ngôn’ và ‘hai đứa con sinh đôi Mỹ-Trung Quốc’, rồi ‘đau khổ tuyệt vời’…

1
Là người sống qua buổi giao thời giữa hai chế độ, trong đó mình đã từng làm bí thư Đoàn nho nhỏ - của lực lượng TNXP, trực tiếp hay gián tiếp phụ trách sơ sơ có… 4000 đoàn viên thôi (cười), mà tình cảm của mình đối với họ vẫn còn nguyên xi, cụ thể là khoảng 10 năm trước, mình có dịp trở về thăm bến xưa; và đây là hồi ký*:
‘Tôi đã từng là… cán bộ đoàn, thiệt đó: Hồi ở TNXP, qua mấy cuộc biểu diễn văn nghệ, tôi có quen một cô gái tên là Hồng Nhạn, và sau này, mỗi lần thấy chim hồng nhạn là tôi lại nhớ đến cô ấy, mấy mươi năm sau, tôi có dịp quay lai ‘chiến trường’ xưa, Hồng Nhạn đã gọi một số nữ TNXP quen biết đến và chiêu đãi tôi món ‘kỳ đà bảy món’ ngon… nhất thế gian, hihi..., vâng, tôi nhớ các bạn hồi TNXP của tôi lắm’,
thế mà sau này mình có đọc mấy bài của Dương Thu Hương, thấy cô TROLL ‘bạn’ của mình, mình cảm thấy không hài lòng lắm!…; sau đó lại đọc sơ mấy trang đầu của cuốn ‘Bên thắng cuộc’ của Huy Đức thì mình liền gấp sách lại, bởi không có gì lạ!, và bởi mình chính là ‘người trong cuộc’!, thậm chí còn trải nghiệm nhiều hơn!
*
Mấy năm sau vào đại học, mình không chịu giữ chức vụ nào nữa cả… Một hôm, anh bí thư Đoàn ‘lớn’ của trường (chưa chắc đã ‘lớn’ hơn mình, hi…) tham gia biểu diễn văn nghệ - một loại vũ đạo cá nhân, không lời…. Từ cuối sân khấu nhìn lên:
-Chợt phát hiện ra cái thế giới… chính trị lòe loẹt, phù phiếm và đầy tính giả tạo này mà mình đã từng làm, mình bỗng cảm thấy… buồn nôn!
Trong một đêm lửa trại, mình có chọc cô bí thư Đoàn trường (cơ sở) bằng cách ra hát tặng cổ bài ‘Ra giêng anh cưới em’ (nhạc Lư Nhất Vũ & Lê Giang)…, chắc bây giờ cổ vẫn còn nhớ về cái kỷ niệm này!
Anh bí thư cũng tốt! (một trong số này mới đây nghe nói được bổ nhiệm làm Giám đốc Đại học Quốc gia SG gì đó), sau đó gởi giấy mời mình đi học để kết nạp…, nhưng tiếc thay mình đã không còn quan tâm đến cái ‘sân khấu cuộc đời’ này nữa…
Ra trường, anh có bước ra từ văn phòng Đoàn để chào tạm biệt mình, nhưng có lẽ lúc đó phần nào 
 quá thất vọng do không được vào dạy triết ở trường NAQ TW (vì không có hộ khẩu TP), nên mình đã tảng lờ, và có lúc nghĩ lại, mình cảm thấy khá ân hận…
Nói tóm lại là do cuộc đời bôn ba phiêu bạt khắp trong nước (và nước ngoài) nên mình may mắn trở thành người ‘vô hình’ mà được đi xuyên thấu qua hầu hết các tổ chức lớn nhỏ và do đó nặng tình cảm, nên mình không có thiên vị ‘lề trái’, ‘lề phải’, hay ‘Việt nội’, ‘Việt ngoại’… gì hết, mà chỉ có cái gì làm mình ‘rung động’ thì mình 'thík'…

Thứ Sáu, 13 tháng 1, 2017

891. 'Vô úy thí' và trít họk (Truyện ngắn)

cái này không phải là… triết học thì cũng là ‘trít họk’, cần quái gì mà phải đi tụng ‘Tịch tà kiếm phổ’ của người ta, phải hôn chú?

Phước Hải sáng trời, sương biến đâu
Chàng du khách nhỏ, ngẩn ngơ trời
Rùa vô lượng kiếp, rùa vẫn thế
Ta nghĩ đau đời, ngươi nghĩ sao!

Gã cái bang lại ghé quán cà phê cũ… Ở đó, hắn gặp lại cái ông cư sĩ - mà cách đây 3 tháng - đã nhắc đến từ ‘pháp thí’, nay lại nhắc đến từ ‘vô thí’… Câu chuyện xảy ra từ đây.

1
Trước tiên, ‘cái bang’ là cái gì nhỉ?
Trong các truyện kiếm hiệp Tàu, ‘Cái Bang’ có nghĩa là phái ăn mày, nhưng ý nghĩa của nó đôi khi lại vượt xa hai chữ ‘ăn mày’. Ví dụ như Bang chủ sáng lập ra nó là lão ‘ăn mày’ Hồng Thất Công nhưng lại ‘ăn sướng’ hơn cả hoàng đế (ăn vụng!, trong truyện ‘Anh hùng xạ điêu’). Tuy ăn mặc rách rưới, tồi tàn, nhưng nhân cách ‘uy vũ bất năng khuất’ - ‘không để kẻ khác cao bởi vì ta quỳ xuống’, sẵn sàng trừ gian diệt bạo, và coi thường danh lợi… của lão lại gấp ngàn lần mấy tên cẩu hoàng đế thời… đó!, còn mấy cái thứ Đại Hán, đại đế, đại gia, đại bán nước, đại tham quan hay đại gian… gì gì đó thì cả đời lão không thèm liếc!
Ở bên ta, ăn mày vẫn là ăn mày, bên Tây beggar vẫn là beggar, khác với một tên beggar nào đó bên Dubai có thu nhập 1,6 tỉ/tháng*:
-Bằng lương của một tiến sĩ… thanh liêm ở ta làm mọt kiếp cả đời!
*
Nền văn học Tàu có cái hay là xây dựng hình tượng gì ra hình tượng đó, chả vì thế mà trên blog hay fb, ta thấy các nick name như Đoàn Chính Thuần, Đoàn Dự, Tiêu Phong, Tiểu Long Nữ, Vương Trùng Dương… Ta cũng có các hình tượng như Châu Văn Quềnh!, Chí Phèo/Thị Nở, Thúy Kiều VN, Trạng Quỳnh*..., thế mà ta lại không xây dựng các tượng đài… ngàn tỉ đại diện cho văn hóa Việt, mà lại sơn cái Văn Miếu ở Hà Nội màu trắng bóc trông chẳng giống ai!, lấy hoa nhựa vàng cài vào con rồng dân gian bằng cây cảnh có sẵn ở Hải Phòng - trông giống con Pikachu hay con cá Tràu được bôi trét bằng vàng… dẻo!, thậm chí có ai đó đã từng đòi xây dựng tượng đài thờ ‘Khử Tổng’ ở Vĩnh Phúc, hay thờ Quan Công ở Sóc Trăng… (mà có mấy ông ‘sứ giao’ hay ‘tí suyễn’ được cậy để giải thích, nghe có vẻ có ný, nhưng chả nọt nỗ tai tí lào!), chả lẽ ta xấu hổ về các hình tượng Việt chăng!
Gã nghĩ rằng văn hóa ngàn đời vẫn là văn hóa, văn hóa Việt ngàn năm vẫn là văn hóa Việt, triết lý Việt ngàn năm vẫn là triết lý Việt, lịch sử Việt ngàn năm vẫn là lịch sử Việt! Thiết nghĩ nên xem văn hóa là số một, rồi mới đến chính trị-khoa học kỹ thuật-kinh tế, mà nếu lấy ‘chính trị làm thống soái’, không lấy khoa học kỹ thuật làm nền tảng, thì chỉ tổ sinh ra… trọc phú* mà thôi!… Văn hóa dân tộc thì phải kế thừa và phải bảo tồn tính đặc dị của nó, chứ không phải ‘bắt chước’ hay ‘nam mô’ là được, chả lẽ thay Lý Huỳnh, Trương Khả*, ‘ông Ba Gan’*… bằng Lý Tiểu Long, Lý Liên Kiệt hay Thành Long!, chả lẽ thay Dương Vân Nga, Ỷ Lan phu nhân, Huyền Trân công chúa, Ngọc Hân công chúa hay Nam Phương hoàng hậu bằng Tây Thi, Võ Tắc Thiên, Thái Bình công chúa, Từ Hi thái hậu, Hoàn Châu cách cách! Chả lẽ phải nghiên cứu văn hóa Tàu, tiếng Tàu mới làm rõ văn hóa ta, tiếng ta!, phải nghiên cứu lịch sử Tàu mới làm rõ lịch sử ta!, còn văn hóa Tây hay tiếng Tây, chưa kể đến các nền văn hóa xa gần khác, thì lại… cho chó ăn chè! Và chả lẽ nghiên cứu lẹt xẹt vài cái sử vụn vặt mà có thể trở thành sử gia! - mà các blogger hay gọi là ‘giả sư’!… Tóm lại:
-Chả lẽ lấy cá tra thay bằng cá Tràu mà lại đòi ‘cao’ bằng người!

Thứ Tư, 11 tháng 1, 2017

890. Thượng đế chơi trò chẵn lẻ (Truyện ngắn)

vội tung đồng xu lên… cầu may: ‘mặt trái’ - xui!, ngài bèn kêu lên thất thanh: Trời ơi trời, hép mi!, hép mi!

Khuya trời thức dậy, người vắng bóng
Dạo bước loanh quanh hết mấy vòng
Thiên thần cong dáng đâu không thấy
Chỉ thấy cà phê, thuốc… khói bay

Ngài bỗng bật cười lên khanh khách khi nghĩ ra cái ‘trò chơi chẵn lẻ’… Đó là khi tung đồng xu lên, nếu ra ‘mặt trái’ là xui, đen đủi, nghịch, còn ‘mặt phải’ là hên, may mắn hay thuận (ngài thích dùng từ ‘hên xui’ của dân miền Tây đó mừ!)… Trước tiên, ngài cũng có lời tâm sự rằng dưới đây là ‘thượng đế’ trong đời thường, mà có thể là ‘Thần Zeus’ hay ‘Thiên đế’ trong Thần thoại Hy Lạp, ‘Bua K’lơi’ trong Thần thoại Mường, hoặc ‘Ngọc Hoàng thượng đế’ trong Tây du ký…
Khi nghĩ ra trò chơi này, ngài liền mần một cú thử nghiệm, đó là trong cuộc bầu cử tổng thống Mỹ ngày 8/11/2016 vừa rồi, ngài cho ông Trump là mặt trái (vì cùng vần T!), còn bà Hillary là mặt phải, rồi tung đồng xu lên, chụp, nó ra mặt trái:
-Quả nhiên ông Trump thắng cử, ha..ha..ha…
Tại sao ngài lại dùng từ ‘trái, phải’ bằng tiếng Việt như là ngôn ngữ quốc tế mà không dùng từ ‘left, right’ trong tiếng Anh, hay ‘tả, hữu’ trong Háng-Vịt (mà ngài hổng thít)?, bởi vì ‘nể’ vài người Việt nào đó tự xưng là ‘đỉnh cao trí tệ’ hay ‘ngọn hãi đăng của nhân noại’, chưa kể đến việc ‘nước ta hình chữ ét-xì, so với thế giới cái gì cũng hơn’!... Nghĩ cũng giận thiệt, ‘báng bổ!, báng bổ!’, vì:
-Đỉnh cao trí tuệ là ta đây!
Tại sao đôi khi ngài lại nói… ngọng, vd, thay vì nói là ‘nhân loại’ thì ngài nại lói nà ‘nhân noại’?, vì ngài mới quen một thiên thần bé nhỏ ở Đồng bằng sông Hồng, cụ thể là ở Hải Phòng, và ngài đã tranh thủ học… lóm!… Lưu ý là đôi khi ngài cũng có xài ‘ngôn ngữ @’ vì ngài ‘thik’, và tuy mới lấy được cái chứng chỉ A* về cách chơi facebook, cũng như Anh văn, mà mới đây có thấy ai đó hô ‘viva Trương Phi’ tùm lum, ngài mới giật mình môt cái đụi, vì tiếng Việt chỉ có từ ‘muốn nằm’, tiếng Háng-Vịt là ‘vạn tuế’, tiếng Mẽo là ‘long live’, còn:
-‘Viva’ là thứ tiếng qué gì, là thượng đế khả năng ngoại ngữ còn hạn chế, nên ta xin buồn-chịu.com, không rảnh để học!

Chủ Nhật, 8 tháng 1, 2017

889. Trở về Phương Lâm xưa (Truyện ngắn)

anh thấy những đoàn xe có màu sắc sặc sỡ - trên một cái nền trời đen tối, hư vô - chạy mãi, chạy mãi, chạy liên tục, không ngừng nghỉ, không biết từ nơi nào đến, và cũng không có nơi nào để đến.

Mỗi bước chân em, sen rơi từng đóa
Ta đỡ gót chân, xáo động lòng tà
Hương em rơi xuống, hồn ta rên rỉ
Chẳng biết gì, vội chết cõi thiên thai

Em iu,
Anh nhớ tới bài hát Trở về mái nhà xưa*: ‘Mái tóc nhà lưu luyến vạt trăng xanh. Nếu mưa về yêu lấy hạt long lanh. Chờ mong nắng cho tươi đời xuân xanh. Người xa vắng biết đâu nấm nhà buồn…’,  mà đặt tên cho truyện ngắn này, bởi không phải ngẫu nhiên mà nhạc sĩ Phạm Duy đã chấm nó là một trong những bản tình ca bất tử của thế giới!
...Vài thiên thần bé nhỏ thường gọi anh là ‘anh Hai’, không phải là một ‘anh lớn’ của dòng họ, cũng không phải là loại ‘Hắc công tử, Bạch công tử’* của miền Tây, lại càng không phải là ‘ông 3D’ hay ‘tay Minh chủ’ gì đó của miền Nam, mà do anh là kẻ ‘chỉ nói một lời, chứ không nói hai lời’ hay kẻ ‘một đi không trở lại’, nhưng lần này:
-Anh đã trở lại Phương Lâm…
*
Ngày xưa, có lần anh đã bị… đảo chính ở chốn này…; khi đó, là một ‘ông cố vấn’ và với một cú điện thoại ra Hà Nội, anh đã gián tiếp cho... một ‘ông cố vấn giả’ vốn rất chất phát và ngây ngô nơi chợ đời mà bị bọn tiểu nhân lợi dụng - về vườn; nghĩ lại anh hơi có chút ân hận (nhưng đã hết lâu rồi, vì ổng chỉ là một thủ kho gì đó nên về quê làm thủ kho lại là đúng rồi!)… Hoàn toàn ngược lại, mấy năm nay, vùng đất Phương Lâm này đã cử các… thiên thần bé nhỏ ra đón tiếp anh, và hạnh phúc không thể nào hơn!
Hơn 10 năm sau, do số phận mà thỉnh thoảng anh có ghé cái xứ ‘đặc sản tiêu’ này nhậu vài lần, nhớ chuyến đi thăm Vườn quốc gia Cát Tiên, chùa ‘Thích Nhất Hạnh’ (anh gọi vậy vì có một ‘vụ lùm xùm’ có liên quan đến ông, ở Bảo Lộc), và nhớ nhất là các thiên thần bé nhỏ… Cuối năm 2014, anh có đi dự đám cưới của một nàng (mà nghe đồn là mới trở thành bà chủ của ‘EatuHoney’, cười) - tổ chức ở Phương Lâm… Nôm na, nó ở cuối Đồng Nai, giáp Bảo Lộc, 2-3km lân cận cây số 129, khoảng giữa đường đi SG-Đà Lạt: đi từ SG -> Ngã ba Dầu Giây -> Định Quán -> Phương Lâm… Chạy từ UBND huyện Định Quán đến thị trấn Phương Lâm*, anh thấy rất nhiều đầm nuôi ‘tôm càng xanh’* - một đặc sản của vùng này - có cái có diện tích đến vài chục héc-ta… Ông cha nhà thờ (Giáo xứ Ngọc Lâm) nói chuyện rất có lý bằng cách dẫn dắt cho người nghe - một cách tự nhiên - về cái tình… dục từ khi có loài người đến nay, mà nay vẫn có một anh bạn còn khen lấy khen để và cho đó là bài giảng hay nhất (!)…
*
Và khuya hôm kia, anh lại ghé Phương Lâm…

Thứ Sáu, 6 tháng 1, 2017

888. Giáo chủ ma giáo (Truyện ngắn)

Tên Giáo chủ ma giáo võ công… ‘cao thâm khôn lường’* mà đã từng tự xưng là ‘Cô đơn bất bại’ bỗng thấy hiện ra trước mắt hắn một cái vũ trụ cong thơm phức không thể nào cưỡng nổi…

Tràng An nước biếc vào xa đáy
Nước chảy về đâu? đến chỗ nào?
Dáng nàng thơm phức phương trời: khát!
Ướp ngạt hồn ai, rát chiều tà!

Hắn nằm mơ… Thấy mình cỡi mây bay ra Hải Phòng, nơi có phà Bính, phà Rừng… Mặc dù đã đi gần hết các tỉnh, nhưng hình như tên 'Giáo chủ ma giáo' này đã không có mối tình nào ở đấy, trừ một người bạn vong niên là cô pé ‘Violet Baby’ - hồi đó mới có 13-14 tuổi, 6 năm rồi không gặp (mà chắc vĩnh viễn không gặp được!), chắc năm nay nàng đã 19 tuổi rồi!
*
Phà Rừng* giáp giới giữa Hải Phòng và Quảng Ninh (kế Nam Định, Thái Bình), là nơi mà Trần Hưng Đạo đã đánh thắng giặc Nguyên-Mông, nay vẫn còn lưu lại những cây cọc nhô lên sừng sững trên dòng sông - càng rõ hơn mỗi khi triều xuống.
Có một thằng, hình như ‘theo Tàu’!, nói rằng ‘úi dào, nói dốc, mấy cái cọc hồi năm 1288 nay sao còn?’. ‘Đồ… theo Tàu’, hắn nghĩ thầm rồi trả lời ‘chứ cái chùa Một Cột* từ thời nhà Lý năm 1049 - vẫn còn thì sao?... ‘Hiện nay có hai bãi cọc được phát hiện: Một bãi cọc nằm trong một đầm nước giáp đê sông Chanh
 (thuôc thị xã Quảng Yên, tỉnh Quảng Ninh); bãi cọc này được phát hiện vào năm 1953 khi người dân trong vùng đào đất đắp đê; bãi hiện còn hàng trăm cọc, …cắm theo hình chữ ‘chi’; cọc phần lớn bằng gỗ lim, gỗ táu, đầu dưới vát nhọn, đầu trên đã bị gãy; độ dài trung bình các cọc từ 2-2,8m, có cọc dài tới 3,2m; phần cọc được vát nhọn dài từ 0,8-1m; đầu phía trên của cọc nằm dưới mặt đất khoảng 0,5-trên 1,5m; toàn bộ bãi cọc đã được xây kè bảo vệ với diện tích 220m2, trong đó có 42 cọc ở nguyên trạng khi phát hiện, sâu dưới bùn hơn 2m, nhô cao từ 0,2-2m... Một bãi cọc phát hiện năm 2005 tại cánh đồng Vạn Muối (thuộc thị xã Quảng Yên nói trên), với hàng chục cây cọc trên một khu vực rộng 100m, dài 300m… (wikipedia)’... Hơi bị đuối lý, tên này vội bào chữa một cách ú ớ ‘úi, lịch sử VN nói vậy chứ chả phải vậy đâu’ (!)…
Khách về, hắn nghĩ tiếp: ‘Thực ra, mấy cây cọc đó có thể còn, hay có thể do người dân ‘bổ sung’ sau này, có gì đâu!, nó vẫn ở ngay chỗ đó, chiến tích lịch sử vẫn là chiến tích lịch sử, anh hùng vẫn là anh hùng’… Nghĩ đến chữ ‘anh hùng’, hắn bỗng thấy đau lòng, sao người xưa lại anh hùng thế!, còn… nay thì chỉ biết ‘nam mô ông Rất Lấy Làm Quan Ngại’, không lẽ người thời nay đã ‘Than ôi! Thời oanh liệt nay còn đâu?’ (Thế Lữ), hay đã trở thành ‘ung hành’ hết rồi sao! (cười)
*
Từ đám mây đáp xuống Hải Phòng, lúc đó đã hơn 8g tối, hắn thấy nàng ẩn hiện trong một đám sương mù, may lắm chỉ thấy được chiếc áo len màu mận tím, với mái tóc có nhiều cuộn xoắn như một số phụ nữ vẫn thường làm ở tiệm uốn tóc... Bởi vì chỉ nhìn thấy đàng sau lưng nàng, nên hắn chỉ đoán được là nàng rất ‘cong’, có thể có làn da trắng mịn, với đôi mắt lộ vẻ thông minh, và rất đẹp khi nàng thu mái tóc nấp sau tai phải và để mái tóc còn lại che gần hết nửa mắt trái…
Thấy ‘Tề thiên đại thánh’ từ trên trời rơi xuống, nàng ngạc nhiên hỏi: ‘Ơ, huynh đấy à?’… Nói qua nói lại một hồi thì Ngộ Không mới nhớ lại được là mình đã quen cô pé từ 5-6 năm trước trong một chuyến đi… trừ ma diệt yêu, nhưng dù sao thì cái tình cảm rung động khá ngắn ngủi đó vẫn còn trong tim Lão Tôn…
Một hồi sau nàng hỏi:
-Huynh thích phụ nữ thế nào?
Ối giời ơi, hắn ngọng! Đối với giống đực thì phụ nữ ‘ẹp’ nào cũng… thơm phức: ‘Dáng nàng thơm phức phương trời: khát! Ướp ngạt hồn ai, rát chiều tà!’, nhưng nếu nói về tính bền vững thì hắn trả lời:
-Thường huynh thích ‘cong’, thích phụ nữ thích 'tình' nhưng kín đáo, và không giận dỗi cà giựt..., chắc thế thôi.

Thứ Ba, 3 tháng 1, 2017

887. ‘Lưỡng quốc trạng nguyên’ bị thất nghiệp (Truyện ngắn)

Nếu ngày nay Phùng Khắc Khoan hay Nguyễn Bỉnh Khiêm còn sống thì sẽ có ‘job’ không anh nhỉ?

Tàn một mùa hoa, bóng em tôi
Chiều trôi qua cổng, dáng nghiêng sầu
Cuộc đời rong ruổi, anh chưa ghé
Đã thấy mộ phần, trong mắt ai

Thất nghiệp là ‘jobless’ hay ‘no job’ trong tiếng Anh!, tức là không có việc làm (vd, cho triều đình…) mà ở nhà mần cho NATO (tức nà ‘chém gió’, chứ hổng fải nàm cho ông Trùm đâu!), chứ có gì đâu mà phải Hán-Việt, nhưng lâu lâu khoe ‘háng rộng’ tí cho… uy!

1
Hồi trẻ, tôi đó đọc truyện (nếu không nhầm là trong cuốn ‘Cuộc sống và sự nghiệp’ - NXB Kim Đồng) nói về một danh nhân Việt rất ‘ngộ cuộc đời'…, bị vua đuổi việc, về nhà, ông vui vẻ nói với người nhà là:
-Hết thời ta có việc làm rồi,
rồi 10 năm sau, khi vua lại gọi vào triều làm tiếp, ông cũng vui vẻ nói:
-Đến thời ta có việc làm lại rồi.
Tôi cứ nhớ mãi tích này, và đôi khi dùng nó để an ủi chút chút cho cái cuộc đời ‘vạn khó’ của mình - bởi vì ‘Ma đưa lối quỉ dẫn đường. Lại tìm những chốn đoạn trường mà đi’ (Nguyễn Du)…
…Mấy chục năm trôi qua, cứ nhớ lộn xộn là câu chuyện trên nói về Nguyễn Bỉnh Khiêm hay Lương Thế Vinh, nào ngờ mới đây tra lại mới biết là nói về Lưỡng quốc trạng nguyên* Phùng Khắc Khoan (1528-1613), và nào ngờ ông bị mất việc đến gần… 30 năm!?:
-Trịnh Kiểm mất… Chính trong thời gian này đã xảy ra một biến cố lớn trong đời Phùng Khắc Khoan. Một lần trong khi phản biện một chính sách nào đó mà Phùng đã làm phật ý (không rõ là với vua hay Tả tướng quốc Trịnh Tùng?) mà ông bị giáng chức, bị đày vào tận miền tây Nghệ An. Ba năm bị đày ải nơi lam sơn chướng khí, Phùng vẫn kiên định, thanh thản… Hậu thế có thể tìm thấy trong một sáng tác của ông, bài ‘Lâm tuyền vãn’… Chừng như phong thái ung dung tự tại cùng tình cảm gắn bó với quê hương đất nước qua nỗi niềm quấn quýt với phong vị thức quê dân dã của Phùng trong ‘Lâm tuyền vãn’ đã khiến Trịnh Tùng ngộ ra nhiều điều…, khi đó Phùng đã tuổi 53! Gần 30 năm, có dài chậm chạp quá không để dùng một trung thần, hơn nữa đó lại là một người tài? Trịnh Tùng bèn gọi Phùng về phục chức… (m.tienphong.vn)
*
Sở dĩ tôi hay nghĩ về Trần Nhân Tông, Nguyễn Trãi, Nguyễn Bỉnh Khiêm*, Phùng Khắc Khoan*, Lương Thế Vinh*, Đoàn Thị Điểm… vì họ là những cao nhân trong đời, đặc biệt là Lương Thế Vinh - người ‘có tầm nhìn khoa học-kỹ thuật’ từ những năm 1470 và được đưa vào chương trình thi cử* đến 450 năm sau!
Nghĩ miên man… Nguyễn Trãi nói ‘thời nào cũng có hào kiệt’, dĩ nhiên, nhưng tôi lại nghĩ khác tí, đó là ‘thời nào cũng có lãnh đạo không biết sử dụng hào kiệt’, do GATO (ghen ăn tức ở, thù dai), do cái ‘cục đại’ hay ‘ế thức hị’ gì đó, do 'bắt chước kẻ bắt chước'…, nhất là do tham nhũng quyền lực/nhóm lợi ích… mà đưa con cháu của mình lên.
…Ngày xưa, Văn Thiên Tường* đã có câu (được thể hiện trong thơ Nguyễn Công Trứ) là:
-Nhân sinh tự cổ thùy vô tử
Lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh,
câu này được đặt rất đẹp vào miệng của Trương Tam Phong (phim ‘Ỷ thiên đồ long ký’, diễn viên nam chính: Đặng Siêu), khi các cao thủ Mông Cổ đến uy hiếp phái Võ Đang và dụ dỗ ông ‘làm vương đất Bắc’, thì ông trả lời rất phong thái ‘ta thà làm quỷ nước Nam’ - như người cùng thời của ông cũng là một ‘nhất đẳng tôn sư’ của Đại Việt là Trần Bình Trọng* đã nói!
Nay, thời thế làm tôi nghĩ khác, và nghĩ 2 câu trên là:
-Con người từ xưa ai không chết
Sao để lòng tham thúi sử xanh.
Ha..ha..ha…

Chủ Nhật, 1 tháng 1, 2017

886. Anh nên viết ‘truyện ấy’ (Truyện ngắn)

LTS: Truyện này được viết theo yêu cầu của một người bạn. Lưu ý rằng đây không phải là một câu chuyện về tình dục, mà về thân phận con người - được nhìn dưới góc độ tâm sinh lý… Và CÁM ƠN VÀ GỞI LỜI CHÚC MỪNG NĂM MỚI ĐẾN CÁC BLOGGER THÂN QUEN!
---------
Đêm, khuya rồi thao thức mãi chi em
Người, nếu đến, chỉ đôi giờ quên khổ
Ngắm tà chiều, gọi đắng ở trên cao
Ta than thở: sao lòng mình vẫn lạnh!

Nàng là một trong những người phụ nữ khốn khổ và tội nghiệp…
Con người sinh ra, khốn khổ, ‘thường’ không phải là do chế độ, do lãnh tụ vĩ đại, do chiến tranh, thiên tai, bệnh tật hay bom nguyên tử…, mà có lẽ do bị hành hạ bởi nhân thế, hoặc bởi thế giới nội tâm vô cùng khó hiểu với ‘cái con’ rất nhiều hơn của họ, họ sinh ra đời là để khổ, để chịu đựng cái khổ, để chấp nhận nó, và chết: chết là hết, và chết là giải thoát!
Hắn nhớ mạnh lại những chuyện xưa với cách nhìn của một thanh niên, và cách nhìn của một kẻ ‘tri-thiên-mệnh’ - bốn mươi năm sau đó - đối với một phụ nữ hầu như là ‘chiếu trên’ (cấp trên trong xưng hô):
-Nói chung, hồi trẻ là một kẻ bên trong có khao khát ‘tình khúc âm dương’ bừng bừng như núi lửa, nhưng bên ngoài hầu như hắn không hề có bất cứ động thái gì. Tại sao?

1
Hắn nằm trên giường đọc Thủy hử… Hồi đó kinh tế nước ta còn quá khó khăn…, người ta đã may cho hắn một cái quần đùi bằng vải ‘thương nghiệp’…, ánh nắng giữa buổi sáng chiếu qua khung cửa sổ bằng gỗ, dễ thấy ‘khu rừng’ của hắn lộ khá rõ qua lớp vải màu xanh lá mạ và mỏng… Nàng tiến đến, ngồi kế bên hắn, giả vờ hỏi ba câu bốn chuyện…, hắn tự nhiên đoán biết là nàng đến để làm gì, cái đó của hắn chợt hơi… động, và với một linh cơ tự nhiên, hắn lấy cuốn sách che lại, còn nàng ngồi nghía… chỗ đó một tí, rồi lẳng lặng ra về…

Thứ Sáu, 30 tháng 12, 2016

885. Nàng bị tẩy não… (Truyện ngắn)

Em là Tiểu Long Nữ bị ‘tẩy não’ của anh đê!, anh làm Quá nhi của em nghen, và phải gọi em là ‘cô Long’ nghen!


Anh iu,
Sao em không viết là ‘yêu’ nhỉ!
Vì anh mỗi năm chỉ gặp em có 5-6 lần (anh đi đâu 2-3 tháng mới về một lần), chỉ rủ em đi uống cà phê và ăn… bún riêu (mà em thích ăn ‘bánh canh cá lóc' cơ!), nói chung là anh chỉ chém gió ba điều bốn chuyện gì đó rồi ra về: anh sống và hành động rất đúng quy trình, hi… Ngoài ra, anh là nam, nên dĩ nhiên là anh ‘thích’… đàn bà, nhưng hình như anh chỉ nhắc thoáng qua, mà nếu thấy không có ‘cộng hưởng’ thì anh về và im Iặng… cả đời: quả là anh làm rất trong giới hạn cho phép, ha..ha… Tất nhiên là em biết trong đời anh có vài cuộc tình lãng mạng nho nhỏ, mà chỉ rơi vào trường hợp mấy nàng xem anh như là ‘người bạn thân thiết’, nhưng ở đời dễ gì có hai chữ ‘thân thiết’, nên anh luôn làm thơ cô đơn là phải, hi..hi…
Em kể cho anh nghe một số chuyện có liên quan, ngắn thôi, về ‘tẩy não’, ‘hỗn độn’, ‘thiên la địa võng’, ‘nghiệp chướng’, ‘lên lớp’, ‘tệ nhân dân’… nhé.
*
Cách đây mấy đêm, em có xem phim ‘Nàng London’: Phim nói về chàng Syd yêu vợ của mình là London vô cùng (diễn viên nữ Jessica Biel*), nhưng do thường tranh cãi căng thẳng, trong đó có chuyện người này cho người kia là bị ‘TẨY NÃO’, rồi ly hôn… Chàng lấy vợ khác, tuy nhiên, mấy tháng sau chàng càng biết rằng mình vẫn còn rất yêu London, và nàng cũng vậy… Sa vào nghiện rượu, ma túy, và tưởng mình là người đau khổ nhất, nào ngờ lại gặp một người bạn đau khổ hơn nhiều - bị bất lực khi lấy phải vợ ‘sung’, và phải nhịn nhục nhường vợ cho những người đàn ông khác… ‘mần’… Cuối cùng, bị bạn thuyết phục - vì cái cõi đời ngắn ngủi này, chàng lấy hết can đảm đến gặp lại nàng…
Dưới đây là một đoạn ‘cãi nhau’ trong phim (tóm tắt):
-Em tin là có thượng đế… (Bằng chứng đâu?)... Người Nhật đã chứng minh sự tồn tại của thượng đế biểu hiện qua năng lượng qua chuyện 2 tô cơm!, các nhà nghiên cứu để 2 tô cơm trong 2 căn phòng khác nhau…; với tô đầu thì họ nói ‘tôi yêu bạn…’ suốt ngày, với tô sau thì họ nói ‘tau ghét mầy…’; sau 2 tháng, tô đầu vẫn còn tươi nguyên và ăn được, còn tô sau thì bị xám đen và thiu thối… (Tương tự như thí nghiệm với 2 giọt nước, giọt được ‘yêu’ thì phát ra tia sáng long lánh rất đẹp, giọt bị ‘ghét’ thì phát ra tia xám xịt rất chán)…
-Thượng đế là do người ta tác động vào bộ óc của em. Em ‘tin’ tức là em đã bị ‘tẩy não’ rồi!
-Còn anh không tin thượng đế… Ok, không tin thì cũng được, tùy anh; nhưng anh ‘tin’ là anh đúng, còn em sai, cái gì cũng áp đặt lên em, thì anh cũng bị ‘tẩy não’ rồi!

Ha..ha..ha…, có… lý quá!, anh à: Quá tin vào một cái gì đó, rồi cho là mình đúng, thì quả là ta đã bị tẩy não rồi!

Thứ Hai, 26 tháng 12, 2016

884. Nàng và ngôn ngữ @ (Truyện ngắn)

em kó dùg ngôn ngữ @, nhưg mà đừg kó bảo ông Hỉnh Thữu đưa nó vào dzòng văn học blog nghen!


Nàng rất trẻ, mặc một bộ quần áo jean nữ mà xưa nay tôi vốn rất thích… Mặt xanh lét, bước lên xe tôi mà người lảo đảo sắp ngã: nàng bị bệnh cảm thương hàn rất nặng, mà không có tiền để uống thuốc, nên dĩ nhiên là cả ngày chưa ăn gì (sau đó tôi mới biết)… Bỗng tôi rung động một cái và nghĩ là ‘chết ch…a rồi’, bởi suốt đời tôi có kinh nghiệm là mỗi khi gặp phụ nữ mà ‘rung động một cái’ thì hậu quả sẽ… vô cùng nghiêm trọng (cười). Nói ngắn gọn là nàng đã làm nền tài chính của tôi bị kiệt quệ kể từ đó, nhưng lỗi chủ yếu không phải là ở nàng, mà như Phùng Khắc Khoan* nói ‘bây giờ ta đã hết thời rồi’ khi chúa Trịnh Tùng sa thải ông, và hay ‘bây giờ thời đã đến rồi’ khi chúa lại gọi ông vào triều làm quan tiếp - gần 30 năm sau đó!
…Nàng nhắn những tin như:
-Anh có ở đó k?, bít chết liền… Anh nạp cho em cái cạc 100k nghen, cho em mượn đỡ vài chai nghen, jì em iu anh nắm (!)…
Hồi đó, tôi tưởng nàng… học vấn không cao nên viết sai chính tả, định gọi ra quán cà phê và chỉ cho nàng (nhưng quên mất)… Hơn 10 năm sau - tức là tối hôm qua, xem chương trình ‘60 phút mở - Có nên dùng ngôn ngữ @?’, tôi mới biết là nàng đã viết… đúng.

1
Thế văn xưa đã viết như thế nào?...
Sau đây là một đoạn: ‘(Vua Càn Long) lại dụ: Bọn xưởng dân nhận được hịch dụ của Tôn Sĩ Nghị, lại nghe tin được ban cấp lương thực nên hân hoan tình nguyện đi trước đánh giặc. Viên Tổng đốc lo rằng xưởng dân rời rạc, không có người thống lãnh, còn bọn Nguyễn Huy Túc thì sợ sệt lưỡng lự không dám ra khỏi quan ải; chúng đều thuộc loại thiếu khả năng, nếu ra lệnh đi trước cũng không được ích gì. Hỏi han đám tùy tùng thì dưới trướng có tên Lâm Tế Thanh, ở trong tổ chức xưởng dân cả năm, mọi người đều phục, giao chức thống lãnh diệt giặc có thể tận tâm phục vụ. Lâm Tế Thanh nghe tin được bổ nhiệm từ viên Thông phán Trần Tùng nên hết sức cố gắng; lại được viên Tổng đốc cấp ấn tín, thưởng hàm Tri huyện, nếu tương lai công việc thành công sẽ được bổ dụng thực thụ. Lâm Tế Thanh chủ trì mọi việc trong tổ chức xưởng dân đã lâu, nay lại được thưởng hàm Tri huyện; mọi người trong tổ chức này thấy Thiên triều chiếu cố thêm cho y, lại gia ân cấp mũ Đỉnh Đái; nên ai cũng phục tùng, hô ứng càng linh nghiệm, thêm đắc lực trong việc diệt giặc. Đến nay xưởng dân theo Lâm Tế Thanh hăng hái khởi hành, còn Phan Khải Đức đốc suất quân lính của 7 châu cũng được Tôn Sĩ Nghị ra lệnh tiến phát…’ (Cao Tông thực lục*, quyển 1312, trang 710).
…Một phần đoạn này chỉ ra rằng trong số 20 vạn quân ‘lạ’ xâm lược nước ta vào năm 1789 (chưa kể 10 vạn dân binh), đã có 5 vạn quân ‘lạ’ được cài nằm sẵn đâu đó ở trong/ngoài nước Việt (gọi là ‘xưởng dân’, nay được gọi là ‘công nhân sang làm dự án’!); tuy nhiên đây không phải là nội dung câu chuyện, mà vấn đề là văn phong ‘cổ hủ’ như thế nào, và:
-Có người vẫn khư khư ‘cố ý’ xài văn phong cổ hủ, và do đó, ‘TROLL’ ngôn ngữ @!