Thứ Tư, 16 tháng 8, 2017

972. Chéo Phì kể chuyện tình (Thư giãn)

Kết quả hình ảnh cho My Heart Will Go On

Nốc xong một xị rượu, Chéo Phì vừa đi vừa lầm bầm…
Cái gì là ‘Phụng cầu kỳ hoàng’*, hổng thấy Trịnh Công Sơn tán… gái thì hết ‘Diễm xưa’ đến ‘Bống ơi’* đó sao!, Phạm Thiên Thư tán gái thì ‘Ngọ ơi, Ngọ hỡi’ lia lịa đó sao!, Phú Quang tán gái thì cảm thấy ‘bị nhuộm tím rịm’* đó sao!... Mịa nó, cứ làm như ở cái xứ Vịt này không có phượng hoàng, hay cái dân Vịt này tán gái thiếu ‘nhạc tính’!!!
Cái gì là Tư Mã Tương Như và Trác Văn Quân*, Tương Như (tk 2 TCN) là cái thèn DELL nào mà lải nhải hoài!, Trác Văn Quân đã chít thúi từ thời tám hoánh nào mà đòi ngửi mồm hoài! Tây nó có Romeo và Juliet, Jack và Rose*, ta có Trần Khắc Chung và Huyền Trân, Phạm Thái và Trương Quỳnh Như, Nguyễn Huệ và Ngọc Hân…, có thua mịa gì mấy chiện chìn của dân cá Tràu đâu!!!
Cái gì là Bá Nha và Tử Kỳ*, chúng chít thúi cách đây trên 2000 năm rồi, là mấy cái thèn nào ông DELL biết! Mịa nó, ra quán karaoke thì hát lóng ngóng trật 'tông' tòe loe toét loét, tại đám cưới hát tự sướng thì sai nhạc lý tùm lum tà la, gần như chả biết ‘đồ rê mi fa sol la si đô’ là cái đồ gì!, thế mà mà lại hay tả miềng như Bá Nha-Tử Kỳ! Thiệt, nghe nói có lần Đặng Thái Sơn biểu diễn nhạc Chopin đến chỗ có ‘dấu lặng… dài’ (trường độ ngắt) thì khán giả tưởng là hết bài, ngồi dưới khán đài vỗ tay rần rần!, làm cho dân gian có thêm một câu chuyện cười!
Cái gì là Thúy Kiều và Thúy Vân!, ‘một tòa thiên nhiên’!, rồi ‘tài sắc vẹn toàn’!, làm như dân Vịt này chả có cái tòa thiên nhiên nào!, chỉ có sắc mà DELL có tài!, hay chỉ có tài mà DELL có sắc!, hay chả có cái ‘thân phận nàng Kiều’ nào!... Cái gì là 'Từ Hải chết đứng', làm như Bà Triệu, Trần Hưng Đạo, Trần Bình Trọng, Lý Thường Kiệt, Nguyễn Huệ... không phải là tướng!
Cái gì là Lý Bạch, Đỗ Phủ, Bị Cu Dạch…!, đem từ tuốt bên Tàu về mà ca tụng, viết lách suốt đời, làm cho mấy tài nhân Vịt như Hồ Xuân Hương, Đoàn Thị Điểm, Bà huyện Thanh Quan, Hàn Mặc Tử, Bùi Giáng, hay Tây như Goethe, Tagore hay Khalil Gibran... phải tủi thân khóc ròng!
Cái gì là ‘Tứ đại mỹ nhân’ hay ‘Sữa tắm Tây Thi’ gì gì đó, làm như nước gội đầu bồ kết của Hải Thượng Lãn Ông hết chất rồi!... Đúng là mấy thèn choa Vịt nghiện ‘hoa’ Tàu quá thể!, chả bít cái lá mít của Tây Thi hay Dương Quý Phi sơm như thế nào mà tả lia tả lịa!, làm như ở xứ Vịt ta chả có mấy cái ‘tòa thiên nhiên’ đó hay ‘người đẹp’ nào?

Cái gì là Thanh Tâm Tài Nhân, là như dân Vịt không có người có tâm sáng hay không có người tài, mà phải qua tuốt bên Tàu vác cái quách của tay Thanh Tâm Tài Nhân về đây cho mấy ông hủ nho suốt đời ‘nam mô’!, cho mấy bà nhai trầu lải nhải ru con suốt đời sái cả cổ!... Cái ‘tài mệnh tương đố’ hay ‘chữ tài liền với chữ tai một vần’ là chiện phình phường, chiện hiển nhiên, người như Phùng Khắc Khoan* đã lấy gì làm vui!, như Cao Bá Quát đã lấy gì làm sung!, như Bùi Giáng đã lấy gì làm sướng!; còn bây giờ thì ‘thông minh nó tìm cách tiêu diệt’,  trí tuệ phải ‘nâng bi’ hay đội đít mấy cái hậu duệ, đồ đệ, quan hệ, tiền tệ, tùm lum tệ!, rồi xếp cuối cùng mới đến ‘đại tệ’ (đại học xịn)!...
Cái gì là ‘hồng nhan đa truân, má hồng ghen ghét’, cái này là chuyện thường ngày ở huyện, mấy đứa choai choai ở ‘lối về xóm nhỏ’ chỗ ông mới vừa ‘chụt chụt chụt’ mấy cái hôn đầu hay mới vừa ‘nam nữ cọ cọ rất thân’ sớm muộn gì cũng thừa biết hậu quả của cái 'đau khổ tuyệt vời' này là như thế nào!
Cái gì là ‘ở hiền gặp lành, ác giả ác báo’ nửa Háng nửa Vịt!, nhiều khi thấy ở hiền toàn gặp xui xẻo không à!, ngược lại, ở ác nhiều khi lại gặp hên, có lá chít đi buôn để xây biệt phủ!; khiến cho Bill Gates bên Mỹ phải lập tức đổi ‘giáo trình tư bản giãy chết’ bằng ‘giáo trình làm giàu thần tốc’!...

Mịa nó, mấy cái thứ đó có gì lạ mà cả ngàn năm ‘cặp cặp cặp’ nâng lên thành triết thuyết!, dốt quá nên mới mời tay Quan Công đến ngự Sóc Trăng rồi ngồi ‘chiếu trên' xơi mịa nó hết Hủ tiếu Nam Vang của ông!..., hay đòi xây hết 'Văn Miếu 1' đến 'Văn Miếu 2' để mời cái lão Khử Tổng về bên An Nam nói chiết ní!

Chủ Nhật, 13 tháng 8, 2017

971. Những bản nhạc ‘sinh viên’ thích sau 1975 (Thư giãn)

Kết quả hình ảnh cho Faded


Dáng em trắng nắng chiều tháng tám
'Nụ hôn ly biệt'* nức nở hồn
Phải có Thần Đèn ta ra lệnh
'Mang tím đến đây!': bớt lạnh... lòng

Nếu bạn nào thích đọc bài ngắn thì chỉ đọc 10 dòng dưới đây thôi nhen (bình cho Kim Chi):
- Sau 75, thậm chí thời đoạn 80-85, 'trong Nam' hơi khác!, Tây hầu như chả có, kể cả Nga (lai rai); sau 80, có rất nhiều sách Tây (tiếng Anh, chủ yếu là khoa học-kỹ thuật) vào tràn ngập thư viện các trường đại hoc (kh-kt), đồng thời phong trào học tiếng Anh và vượt-biên-1981 cũng lên đến đỉnh điểm, giáo trình 'English 900' rồi 'Streamlines English' thống trị...; cũng vào 80-85 có một số bài hát thịnh hành trong giới s/v như 'Đôi bờ', 'Tình ca du mục', 'Tình ca Kachiusa', 'Triệu đoá hoa hồng đỏ thắm', 'Chiều Mátxcơva', kèm với 'How can I tell her', 'Woman in love', 'Rhythm of Rain', 'Serenata', 'Serenade'... Mãi đến 1995 mới có Tây vào, hình như đầu tiên là UNDP, rồi UNESCO, FAO, Médecins du Monde, Volcafe, Castern! (tập đoàn bàn ghế ngoài trời Châu Âu - Đức), Voctech, GTZ, WB, DFID, SIDA..., và nếu không nhầm, kể từ đó tiếng Anh - bao gồm nhạc Tây - ngự trị! cho đến nay...
P/s: À quên, tặng nàng bài ‘NÀNG STONEY’: 
https://www.youtube.com/watch?v=ZeDRhBVBXzw 
Lời: Tôi đã từng biết cô ấy từ khi chúng tôi chỉ là những đứa trẻ/Tôi hồi tưởng lại những điều khờ dại mà chúng tôi đã làm/Cô ấy vẫn luôn muốn được đi chơi trên lưng tôi/Để được đi hết trên khe hở thảo nguyên…/Tôi đã không nghĩ đến chuyện điều đó sẽ quay lại/Nhưng ngay cả khi cô ấy đã không chiến thắng/Cô ấy đã hạnh phúc như vừa được đùa giỡn/Stoney đã muốn được sống bên ngoài mọi ngày

...Tôi không thể viết ngắn, cũng không thể viết dài, bởi đây là loại ‘hồi tưởng’, nên nếu viết ngắn quá thì không đủ tính ‘học thuật’!, còn viết dài thì không có thì giờ!; nói chung là đến nay tôi viết được khoảng 3000 trang, 1000 bài, tức mỗi bài trung bình khoảng 3 trang…

*
Người Tàu có câu: ‘Ở đời có mấy cái mười năm?’, từ 1975 đến nay là 42 năm, tức là được ‘4 cái mười năm’, bao nhiêu người đã ra đi và ta vĩnh viễn không bao giờ gặp lại!… Vì viết ngắn nên tôi chỉ chọn và ‘bình’ 4 bài hát tiêu biểu trong giới ‘sinh viên’ - mà tôi ghi nhận - theo thời gian; và chắc là sẽ có bạn không đồng ý: ’42 năm, sao anh chỉ nói có chừng đó thôi?’, nên tôi sẽ mở rộng ra một số nhạc Việt và ‘vùng lân cận’, và chỉ có thể ‘trong giới hạn cho phép’ của bài viết thôi!

1. ĐÔI BỜ: https://www.youtube.com/watch?v=s3WrJXquads
Khoảng 1976, tôi sửng sốt khi nghe một sinh viên hát: ‘Ta với em âm thầm sống đọa dày, nơi lãnh cung xạc xào gió heo may…’. Sao sửng sốt? Vì thời đó, đang ‘hội nhập’ với những kẻ ‘đuổi Mỹ quá đà’ về mặt tư tưởng, và cũng đồng thời là những kẻ ‘phá rừng’ (nhân tiện cũng xin nhắc lại là tay ‘Osin Quất Đi’ gì đó đối với tôi chỉ là chuyện nhỏ, vì ‘chúng tôi’ không những thuộc… ‘bên thắng cuộc’, mà còn hơn thế, là những ‘người trong cuộc’!). Thiệt!, chúng tôi có thể là cán bộ, bộ đội hay TNXP, tiếp thu cái ‘Chủ nghĩa lạc quan’ của Nga: quên đi nỗi đau cá nhân và các thánh thần, cùng với Paven Coócsagin tham gia giải phóng nhân loại! (cười)... Từ đó, tôi cứ mãi tưởng bài hát ‘đọa đày’ đó là nhạc Nga, mà mãi mấy chục năm sau nhờ chơi blog (nên tìm hiểu kỹ), tôi mới biết nó là bài ‘Trong ngục tù bao la’ của nhạc sĩ Vũ Đức Nghiêm…
Đến 1980, lạc vào Sài Gòn, tôi lại được ‘hội nhập’ với một trào lưu khác!, đó là trực tiếp hay gián tiếp gặp ban nhạc ‘Lướt sóng’, ‘Sheiko’*…, Quang Dũng (nghệ nhân ‘Guitar điện’ kiểu như ‘Vô Thường’), Bảo Yến, Nhã Phương, rồi Cẩm Ly, Xuân Tiến (tên… nô tài đáng ghét!), rồi Cẩm Vân, Trần Tiến, Thế Hiển, Đoan Trang (em Thế Hiển, người được tôi… yêu!), Ngọc Sơn, Mạnh Trí, Y Moan… Tại Ký túc xá Nguyễn Chí Thanh hay Ngô Gia Tự (KTX Minh Mạng trước 75), ngoài những những lời bài hát ‘đầy đau khổ’ (đối với tôi) như:
- ‘Em đứng trên tầng cao/ngỡ trời mây xanh ngát/ôi quãng trời màu tím/đôi mắt em màu mây…/Cơn gió nào qua đây…’ (không nhớ lời lắm, quên tên bài hát),
- ‘Thành phố nào nhớ không em?/Nơi chúng mình tìm phút êm đềm…/Một sáng nào nhớ không em?/Ngày chủ nhật ngày của riêng mình…’ (Thành phố buồn, Lam Phương), hay
- ‘Người yêu ơi tìm đâu cho thấy được nàng! Trái tim anh rối bời/Sống thiếu em suốt đời, lẻ loi trong đất trời/Về cùng anh, nàng ơi!, đi suốt cuộc đời...’ (Tình yêu đôi thiên nga, Ca sĩ Sophia Rotaru)…;
…Nằm đói meo trong ký túc, gần như suốt ngày chúng tôi còn ca đi ca lại lời:
- Đêm dài qua, dưới mưa rơi, em mong chờ anh tới/Cây cỏ hoa như nói nên lời em hạnh phúc nhất đời/Lòng em riêng biết có yêu anh, giữa tình đôi lứa ta/Một dòng sông sóng nước long lanh, đôi bờ đâu cách xa…/Trên dòng sông, sóng đôi nhau, thiên nga đùa trên sóng/Bên bờ sông vai sánh vai nhau, đôi đôi bước theo dòng/Mình em riêng đứng ngóng trông anh, với tình yêu thiết tha/Một dòng sông sóng nước long lanh, đôi bờ đâu cách xa… 

Sao tôi lại ‘đau khổ’? Nhiều lý do lắm, mà một là do vào năm 1980-1981, ngoài việc nhập vào lớp học ‘English 900’ - hầu như là những người chuẩn bị đi vượt biên!, thì ‘tôi đứng trên tầng cao, ngỡ trời mây xanh ngát’ và thấy từng đoàn, từng đoàn người lũ lượt bỏ đi nước ngoài (có đến trên 2 triệu người, cao điểm là vào năm 1981)…, người yêu của tôi cũng ra đi sau khi nghe tôi huýt sáo (hay… nhất An Nam, nghề của chàng, nay hết rồi!) bài ‘Hạ trắng’ - mà nay tôi vẫn còn yêu!... Lúc đó, người đã ra đi ‘vượt biên’ thì coi như là ‘một đi không trở lại’, có thể suốt đời không gặp lại nhau nữa, và đó là một loại ‘đôi bờ’ chính hiệu:

Có một đêm tôi lại về với biển
Sóng rì rào lại nhớ chuyện khi xưa
Thon thon dáng, nàng đưa tay vĩnh biệt
Biển chúng mình, em miết biển Cali…
Chiều lang thang thấy thân hình tuyệt mỹ
Thấm cuộc đời, biết chỉ ảo mà thôi
Sống với tôi, mây, gió, nắng, hoa, trời
Chừng đó nhé, em ơi em đừng gọi!...
Mấy cái mười năm, ơi em gái nhỏ
Sóng vô tình, mãi vỗ bến bên kia
Bến bên này, trăm năm đà sắp đến
Gọi vô thường, nhưng chẳng thấy em đâu… (Nhớ em gái trời Cali)

Thứ Sáu, 11 tháng 8, 2017

970. Những cái nhất thế giới của VN (Thư giãn)

Kết quả hình ảnh cho thạch nhũ ở động phong nha

Chiều ngắm mưa rơi, qua cánh cổng
‘Mật gấu’ cảm tình ve vẫy tay
Ta yêu tiếng Việt muôn ngàn rõ
Ôi, tiếng cá Tràu nghe chả ra!

Nếu đem so sánh với cả một dân tộc…
Cách đây khoảng 25 năm, ở sân bay, tôi vô tình gặp một ông Tổng giám đốc Tập đoàn Cao su của khối Asean mà trước đó tôi chưa hề quen biết!... Do hứa là sẽ kể nhiều chuyện về ‘lịch sử VN’!, nhất là do tôi nói là rất thiết tha học tiếng Anh, nên ông ta đồng ý, tối thuê xe chở tôi đi chơi phố đêm… Đến quán cà phê ‘Thung lũng hồng’, sau vài câu đùa giỡn cho vui, ông ta mới nhắc ‘What about Vietnam History!’ (Cậu định kể về lịch sử VN như thế nào đây), tôi bỗng… ‘tắt đài’ (may mà ông ta chuyển sang đề tài khác!), tại sao?
Lý do là trước đó tôi có quen một vị thầy…; tôi cũng là ‘thầy’ nhưng phải đến thụ giáo ổng, vì ổng có một thứ biệt tài: đó là nếu cho ổng uống một xị rượu, rồi yêu cầu nói về một đề tài - bất cứ đề tài gì trên thế giới này, vd như ‘phụ nữ’, ‘cá mập’, ‘Bill Clinton’, ‘Hemingway’, ‘dân tộc Eskimo/Maya’, kể cả ‘vũ trụ’… thì ổng sẽ nói bằng tiếng Anh liên tục, lưu loát trong 60 phút, mà vẫn chưa hết!; đơn giản là vì ổng là một người có ‘thiên tư’- là sở hữu chủ của một thứ ‘văn mạch’ mà mọi người khác không có!; nhưng tôi thì ngược lại, càng ở trước đám đông thì càng bị mất cảm hứng: trước mặt vị… thượng khách Tây, tôi không thể làm được điều như ổng đã thường làm!... Lý do khác quan trọng hơn là tôi ‘định’ kể cái gì trước?; đó là từ chuyện Đinh Liễn bắt qua chuyện Dương Vân Nga, Ỷ Lan, Huyền Trân, rồi Ngọc Hân và Nam Phương…, có đoạn như sau: ‘Năm 951, Đinh Liễn bị sứ quân (Ngô Xương Ngập và Ngô Xương Văn) bắt và treo lên cột cờ trước cổng thành để buộc Đinh Bộ Lĩnh phải đầu hàng, nhưng ông không những không nhượng bộ mà còn giương cung ra định bắn con, kết cuộc là sứ quân nọ cũng chả uy hiếp được ông!’…; mà lúc định mở miệng kể, tôi bỗng sực nhớ lại câu chuyện Tàu (trong ‘Hán Sở tranh hùng’) là Hạng Vũ cũng bắt cha của Lưu Bang và làm y như thế, và họ Lưu có nói ‘Nhà ngươi có đánh giết cha ta thì nhớ để dành cho ta một bát tiết canh nhé!’:
- Té ra là sử Tàu cũng giống sử Việt, vậy thì kể cho tụi Tây nghe có ý nghĩa gì!, và đó là lý do mà làm tôi ‘tắt đài’!
…Vụ này đọng lại trong tâm trí tôi như một ‘món nợ’, làm tôi mãi suy nghĩ gần 30 năm và rút ra… Đó là, con người VN chỉ đẹp khi ta biết tổ quốc ta, dân tộc ta đẹp cái gì, bằng cách bớt đi cái việc… ‘nô lệ’ như ‘quá’ tán dương triết, thơ ca, vĩ nhân… nước ngoài!; và trong ngữ cảnh này, dứt khoát không có một cá nhân hay ‘nhóm lợi ích’ nào có thể là tự xưng ‘lương tâm của thời đại’, ‘ngọn hải đăng của nhân loại’, ‘đỉnh cao trí tệ’ hay ‘xxx đến thế là cùng’…, bởi vì họ chỉ là ‘thứ nhỏ hơn con thỏ’ nếu đem so sánh với cả một dân tộc!; tôi tự hỏi chả lẽ lấy hết thành quả của một dân tộc để gắn ‘mác’ vào ai đó - một thứ ‘sùng bái cá nhân’ nào đó khó có thể chấp nhận được trong thời đại này!; và cũng không phụ thuộc vào câu ‘Make America Great Again’*, thiết nghĩ:
- Một cá nhân không vĩ đại, mà chỉ được hưởng thành quả vĩ đại của dân tộc y, khi và chỉ khi y - với lòng tự trọng dân tộc - góp phần vào việc làm cho dân tộc y trở nên vĩ đại!
Tóm lại, theo tôi, không có cá nhân vĩ đại mà chỉ có dân tộc vĩ đại!, một phần bởi tự hào về nước ta - tuyệt nhiên không phải bởi cá nhân - là một trong 20 nước đẹp nhất thế giới, được tạp chí nổi tiếng Rouch Guides bình chọn (dantri.com.vn)! Và dưới đây là câu chuyện…

Chủ Nhật, 6 tháng 8, 2017

969. Thiền sư Vịt (Truyện ngắn)

Kết quả hình ảnh cho sư hổ mang thích chân quang

Lão khuyên con lão 2 điều - có thể xem như là những lời trăn trối!, đó là: 1) Đừng để bị tai nạn giao thông, và 2) Đừng có ‘gằn giọng’...
Lão suy nghĩ kỹ lắm, 30 năm qua lão vẫn chưa đưa ra lời khuyên thứ ba! Và bởi lão cũng cẩn thận lắm, nếu cái gì quan trọng mà cũng khuyên con cháu, thì có đến cả ngàn, cả vạn lời khuyên, nếu thế thì lời khuyên trở nên loạn (và do đó trở nên vô hiệu!), làm sao mà mấy cháu nhớ nổi, đặc biệt lão cũng chả nhớ là lão đã khuyên những cái gì!
Ừ, có lúc lão nghĩ sao mình khuyên những điều… tầm thường như vậy!, nhưng suy nghĩ cả mấy năm, lão mới biết nó không tầm thường tí nào!
*
‘Stop’ sự nghiệp vĩnh viễn...
Lâu lắm rồi, ông Giám đốc sở X tỉnh Hải Dương - người phong độ, lịch sự và phóng khoáng - có mời vợ chồng lão đến nhà dùng bữa, rồi lấy xe con chở lão đi ngắm và ăn đặc sản khắp xứ được mệnh danh là ‘ánh mặt trời biển Đông’ ( = Hải Dương) và còn  là ‘Thành Đông’ của ‘Thăng Long tứ trấn’*. Ông giám đốc tiếp lão như tổng thống Philippines Marcos đã từng tiếp một nguyên thủ VN trước đây, hay như tổng thống Mỹ Bush đã từng tiếp ông Putin vậy, thướng!, hehe… Nhân tiện, mấy sự kiện tương đương này làm cho một số đại gia đánh giá lão là người rất thành công (!), nhưng lão lại hay quên đi những sự chảnh ‘rực rỡ đến thế là cùng’ này, mà lúc nào cũng thấy âu sầu, buồn bã và cô đơn!
Mấy ngày sau khi bay vào Nam, lão nhận được tin là ông X đã chết do tai nạn giao thông trên ‘Đường 5 Hải Phòng' (cũ) - còn được gọi là ‘đường cối xay thịt’, bởi lúc chiếc xe con của ổng bị tai nạn thì ổng không đeo ‘seat belt’ (dây bảo hiểm) khi ngồi ghế trước… Mấy người quen trong Nam nghe tin đều chẹp lưỡi thương tiếc, bởi nếu mà không bị TNGT thì ổng có thể thăng tiến lên làm… tổng thống rồi (!), biết đâu đấy!, nếu ở đời không có chữ ‘nếu’!
Chắc ai cũng đã từng nếm mùi tai nạn giao thông rồi!, mà nếu bị thì cũng ‘từ bị thương cho đến chết’, trừ chuyện chết thì chưa nói, chứ hiển nhiên là có chuyện tốn tiền bệnh viện thuốc thang, phải ‘stop’ học hành, công việc để tĩnh dưỡng vài tuần, vài tháng, thậm chí có thể bị tán gia bại sản hay ‘stop’ sự nghiệp vĩnh viễn!
*
Giáo người ta về cái… dục!…
Gằn giọng là kiểu nói cục (cằn) - tiếng Anh là ‘say in a sharp tone’ - của những người nóng vội, thiếu bình tĩnh, khó có thể lam nên sự nghiệp lớn, nếu không muốn nói là còn thiên về thế giới… động vật!... Về vụ này thì ở trên đời này là nhất Tàu, nhì Việt, không tin hãy xem phim/truyện ‘Thiên long bát bộ’, ‘Lộc đỉnh ký’, ‘Chí Phèo’ hay trên mạng thì biết!... Lão cảm thấy rất ngạc nhiên là tại sao, hầu như hoàn toàn khác với các ‘hải ngọai Hoa nhân', dân cá Tràu (đại lục) ngày nay lại không được giáo dục ‘tu thân’ (thiền…) mà lại được kích hoạt để hóng hớt chuyện ‘Bường tránh Đáng Hại’ hay mần ‘Bú chả Bỗng Điên’!, làm họ nổi tiếng là dân ‘Thiên hạ đệ nhất Gây Lộn’ trên toàn thế giới!, đến nỗi mà mấy bà ‘Gấu mẹ vĩ đại’ xóm lão ai cũng nói ‘xí, nói gì mấy cái tụi cá Tràu đó, em ghét cá Tràu’ (!). Nói không tin, chứ hiện nay có đến 50% dân Ấn loại U26 (dưới 26 tuổi) ghét cá Tràu thậm tệ, nếu không muốn nói là xem như là kẻ thù số một!, nhất là từ vụ căng thẳng biên giới Trung-Ấn từ 1962, đặc biệt là từ tháng 6/2017 - nóng nhất xưa nay!
Nhân tiện nói thêm là dân Hàn trước đây (thời Park Chung Hee, những năm 1965-75) cũng ‘nóng tính’ chả kém gì dân cá Tràu hay dân Vịt, thậm chí hơn; thế mà nay họ 'trầm tính' hẳn đi, mà đi cả nước từ Bắc chí Nam (Seoul đến đảo Jeju) thấy họ đi lại 'im lặng' như… thiền sư!, chả thấy nóng nảy, say xỉn quậy phá, gây lộn hay đánh đấm nhau gì cả!...; nay còn nghe họ đi dạo, uống cà phê, ăn, nhậu, nghe nhạc… 'một mình' mà không bị xã hội giáng cho câu ‘ăn một mình đau tức’ (gọi là 'honbap', hon = ăn, bap = một mình) mà đã có tuốt từ thời… Kinh Dương Vương!...
- 'Giáo dục như vậy mới là giáo dục chứ, chứ đâu phải ai đó ở thiên đường đang đi giáo người ta về cái… dục (!). Thiệt, ví dụ mới nghe trên ti-vi nói thi đại học 29-30 điểm thì có thể bị rớt ạch ạch, còn 9 điểm 3 môn thì lại đậu ào ào, mấy tay-9-điểm này mà ‘nếu sau này thành đại giáo sư-đa tiến sĩ thì sút chất thải vào môi trường còn siêu hơn Ronaldo sút bóng vào cầu môn đó!’, một fan nữ của CR7 nói vậy!, híc..híc…

Thứ Bảy, 5 tháng 8, 2017

968. Chùm thơ ‘Chiều tháng tám’ (Tổng hợp thơ tặng các blogger từ 9/6 đến nay)

Kết quả hình ảnh cho Chiều tháng tám

Nhạt
Chút buồn, chút nhớ, chút mơ
Chút đêm say tỉnh, chút khờ dại em
Chút đời, lang bước mang mênh
Chút khao khát ấm, chút thèm... nắng rơi...
*
Nhạt cười duyên thắm bờ môi
Nhat hồ thu đó tơi bời mắt ai
Nhạt trần gian cuốn thiên thai
Nhạt màu áo ấy, nhạt đau đớn... chiều

---------
Các bài thơ khác:

1. Biệt phủ
Biệt phủ mênh mông, biệt phủ... sầu
Chí Phèo làm ruộng, ngóng lên cao
Ao xanh nuôi cá, nay dâng hiến
Thi Nở đau lòng, nhân thế sao!
*
Sáng buồn, ghé tạm khu biệt phủ
Một tách cà phê, thuốc khói mờ
Khách đông như kiến, người hay… thú
Bỗng nhú thiên thần, thơm mắt tôi

2. Buồn
Thấy người cười tươi hoa
Vàng cây phả bóng tà
Đường cong cong ôm bước
Tỉnh bừng, cảm thiếu... ai
*
'Có nghe buồn không anh?'
, nghe buồn… nhiều lắm

Khi thấy hoa vàng rủ
Chẳng thấy bóng nàng thăm

3. Chiều nghiêng
Chiều nghiêng lác đác chim về tổ
Cây ngả nghiêng người tiếc tiễn ai
Vàng ánh xa xa hôn tới nước
Anh ngẩn ngơ trời, em ở đâu!
*
Chiều nghiêng đỉnh núi muôn trùng lớp
Em ở nơi này mơ ước sao!
Thế nhân cung cấp toàn hư ảo
Thôi, đến bên rừng, ta với… em

4. Chiều tháng tám
Nhớ biển hay là nhớ mùa thu
Vàng lá xa xa, cuối buổi chiều
Dáng mềm, ta đang mơ hay tỉnh
Dù có hay không, vẫn... nhớ nàng
*
Bóng tím nơi nao lòng mê sảng
Đêm về dáng lượn ướt hồn ai
Em êm thế này anh không giận
Em bỏ đi rồi, anh... tán ai
*
Dáng em trắng nắng chiều tháng tám
'Nụ hôn ly biệt '* nức nở hồn

Phải có Thần Đèn ta ra lệnh
'Mang tím đến đây!': bớt lạnh... lòng

Thứ Năm, 3 tháng 8, 2017

967. Triết lý for thư giãn: Dzanh ngôn thời @

Kết quả hình ảnh cho mắt mơ huyền

1.       Bá chủ Biển Đông chắc chắn là có bản chất bỗng điên!
2.       Cục cứt nào cũng có hai đầu: đầu to và đầu nhỏ, là tư tưởng và cũng là đỉnh cao trí tệ… nhất!
3.       Chủ nghĩa hút tiền ở thiên đường rồi phun ra ở địa ngục được gọi là ‘chủ nghĩa tiên huyền’!
4.       Có nhiều loại đĩ, kể cả đĩ quý tộc, ngoài ra còn có đĩ tham nhũng quyền lực hay đĩ ‘tiên huyền’!
5.       Có nhiều loại huy chương vàng: vàng quốc tế, vàng châu lục, vàng khu vực, và vàng cái mồm!; tương tự, có nhiều cái nhứt, nhứt thế giới, nhứt châu lục, nhứt khu vực, nhứt  cái mồm và nhứt cư!
6.       Có nhiều ông bự thiệt nên có nhiều biệt thự!
7.       Có thể, kẻ hay khuyên người ta hai chữ F là Forget và Forgive (hãy quên đi và tha thứ) thì lại là kẻ hay thù vặt... nhất!
8.       Có xứ mấy mươi năm nay dòm lên tivi thấy toàn nói ‘tài tình, sáng suốt’ mà hầu như không nói có lỗi! Nên, khi nói đến từ ‘quân tử’, ‘khôn’, ‘hiền’ thì ai ai cũng nhao nhao tự xưng mình là quân tử, là khôn, là hiền, tức là 90 triệu người xứ đó toàn là thánh: không có tiểu nhân!, không có kẻ ngu!, và cũng không có kẻ ác!
9.       Dường như kẻ hay tụng kinh nhiều nhất lại là kẻ có cái tâm ác… nhất, cụ thể là hay nói xấu người và gây lộn với hàng xóm nhiều… nhất!
10.    Đàng sau một người phụ nữ giàu thần tốc ắt có bóng dáng của một người đàn ông bự!
11.    Đối với đàn ông, bia là thức uống ngon nhất hành tinh, còn đàn bà là thức ăn ngon nhất vũ trụ!
12.    ‘Giàu thì nó ghét, đói rét thì nó khinh, mà thông minh thì nó tìm cách tiêu diệt’ (Táo quân 2016): Kẻ thông minh là cần nhất, nhưng cũng là kẻ bị diệt chủng nhiều... nhất!
13.    Ham muốn tình dục là hợp ‘đạo’ nên… vô tội*. Và, những kẻ bị hạn chế về tình dục thì, kỳ lạ thay, lại là kẻ ham muốn tình dục vô hạn*!
14.    Hay chửi người khác là ‘ngu xuẩn, hạ đẳng, súc vật’ thì, về mặt nào đó, y đang vô tình đi trên con đường ‘hạ đẳng’!, kẻ hay chửi người khác là ‘ngu’, là ‘dỏm’ là y đang tự thú về bản thân y!, ngoài ra, kẻ chửi người ta là ‘ngu’*, biết đâu y lại còn ngu hơn!
15.    Hay trích dẫn Nít-xờ thì vừa nhờ vừa xít, Kris thì vừa kiss vừa rờ, Dalai thì vừa đau vừa la, Tagore thì vừa to vừa ra (ga), Giống Ủn thì vừa uống vừa giỗng (ngỗng…), Lông-Luyện thì vừa luyên (thuyên) vừa lộng…
16.    Hút thuốc lá chưa chắc đã ung thư, nhưng bị ‘thủy triều đỏ’ chắc chắn là ung người!
17.    Kẻ có bằng cấp, chẳng hạn, tiến sĩ khoa học thì đa số lại có thể là kẻ phát biểu ít khoa học... nhất!
18.    Kẻ độc tài là kẻ có tài nhưng dụng độc!
19.    Kẻ hay bắt chẹt người khác là ‘đã làm gì cho đất nước’ thì biết đâu đó là kẻ ‘lì dầm’ đất nước!
20.    Kẻ hay chửi những người bị gọi là bán nước thì, nghịch lý thay, kẻ đó lại là kẻ chuyên bán nước… (trà đá) nhất!
21.    Kẻ hay dùng dự án giá rẻ nhất thì, khốn nạn thay, kẻ đó lại lệ thuộc bên dự án giá rẻ... nhất!
22.    Kẻ hay đi chùa hay nhà thờ, xây chùa, hay làm từ thiện là tốt, nhưng biết đâu những kẻ có nhu cầu ‘sám hối’ lại là kẻ có ‘tội lỗi’ nhiều... nhất!
23.    Kẻ hay gọi người khác là kẻ ‘lạ’ thì, kỳ lạ thay, kẻ đó biết kẻ lạ rõ nhất và thân cận... nhất!
24.    Kẻ hay ní luận hay phê phán ‘bóc lột’ thì, nực cười thay, lại có thể là kẻ bóc lột... nhất!
25.    Kẻ hay nói ‘kiên quyết’ nhiều nhất thường lại là kẻ hành động ít kiên quyết nhất!, và đau đớn hơn, kẻ hay nói ‘kiên quyết’ chống giặc ngoại xâm nhất, lại có thể là kẻ khiếp nhược... nhất!
26.    Kẻ hay nói yêu nước, yêu dân… nhất thì, xót xa thay, dường như lại là kẻ ‘mị dân’... nhất!
27.    Kẻ hay trích lời nói hay ‘nam mô’ vĩ nhân thì thường là kẻ ít sáng tạo nhất!
28.    Kẻ hay xưng là vô sản hay nói dối ‘không có chiền’ thì lại là kẻ có chiền nhiều nhất, đúng quy trình nhất và thần tốc... nhất!
29.    Kẻ hay tung hê ‘vạn tuế/viva’ hay sùng bái vĩ nhân thì cũng đồng thời có thể là kẻ có đầu óc nô tài... nhất!
30.    Kẻ hay rao giảng đạo đức nhất thì thường lại là kẻ ‘ngụy quân tử’... nhất!
31.    Kẻ không tuân phục thượng đế thường tự xưng mình là thượng đế nhất*!
32.    Kẻ nhu nhược thường được làm sư phụ!
33.    Kiến thức là cứt thiến, nên sử gia là có thể giả sư, học giả thì giả học, và triết gia có thể là kẻ tra giết!
34.    Lương tâm của thời đại là tai ương của đài lợi!
35.    Mơ giải phóng nhân noại hay ‘thế giới đại đồng’ như chú ‘Dế mèn phiêu lưu ký’ là mơ huyền... nhất!
36.    Nay mà vẫn còn học ‘tứ thư ngũ kinh’ thì chắc chắn là… thứ tư nghỉnh cu!
37.    ‘Nhất hậu duệ, nhì quan hệ, ba tiền tệ, bốn trí tuệ’ (Táo Quân 2017): Trí tuệ là cao nhất, nhưng hình như có nơi lại cho nó vào chỗ thấp hèn nhất!
38.    Những tên tư sản cuống nhiệt đang mê xây biệt phủ cũng được các nhà văn gọi là ‘những con thiêu thân đang ẩn mình chờ chết*’!
39.    ‘Soái ca’, ‘soái muội’ là những kẻ thường được lên ti-vi, báo đài để câu view nhiều nhất, nhưng tiếc thay, lại có thể là những kẻ ít đại diện cho văn hóa hay đạo đức dân tộc nhất!
40.    Thiên đường thì thường điên, nên xứ tự xưng là thiên đường lại có nhiều người muốn chuyển sang địa ngục... nhất*!
41.    Thường, kẻ ham nhậu nhẹt say xỉn có thể là kẻ diệt chủng thế giới động vật nhiều... nhất*!
42.    Thường, kẻ hay ca tụng Kinh Dịch lại là kẻ mơ hồ, hay chém gió và lải nhải về Kinh Vịt nhiều nhất!
43.    Thường, kẻ hay to mồm là mình hiểu biết về chính trị, tin vit (fake news) hay thời sự thế giới lại là kẻ ít nghiên cứu thế giới nhất!
44.    Thường, kẻ hay tôn sùng những danh ngôn, triết/tư tưởng, thơ văn… của những ‘vĩ nhân’ thời cổ đại (vd Tàu) thì, đau lòng thay, lại là kẻ cổ hủ... nhất!
45.    Tượng đài là tại đường, nên thấy chán như ngán mỡ heo!
46.    Việc uống nhiều bia rượu thường tỉ lệ nghịch với số lượng đề tài nghiên cứu khoa học. Nên xứ uống nhiều bia rượu nhất lại thường có nhiều đề tài khoa học có chất lượng thấp... nhất!
47.    Vĩ nhân chưa chắc là người có đuôi, nhưng chắc chắn là phải có cái gì đó bự!
48.    Xứ thải rác ra sông biển nhiều nhất lại là xứ nhập bệnh tật vào dân mình nhiều nhất!
49.    Xứ thích dùng ngôn ngữ của kẻ ngàn năm đô hộ mình là biểu hiện của xứ có nhiều bộ óc nô lệ… nhất!

Đặc biệt là câu ‘Uy vũ rất năng khuất, phú quý rất năng dâm, và bần tiện rất năng di’ là câu dzanh ngôn hại điện… nhất!

(Nguồn: Sưu tầm)

Bổ sung:
- Phật, thánh, anh hùng, vĩ nhân... là do con người 'tượng đài hóa' lên, nếu không phải để dựa hơi, an ủi, thậm chí để 'xúi giục', thì cũng lợi dụng 'nó' để cá nhân mình được những kẻ như 'Chí Phèo' vinh danh hay tôn thờ!
Vụ 'Trầm Bê' mình có đọc rồi..., ông ta xây chùa để... đưa 'tượng' của mình vào cho người ta cúi đầu... thờ, ha..ha..ha... Nên, sáng nay uống cà phê, tại hạ mới ngộ ra rằng…



(HẾT)