Thứ Sáu, 4 tháng 12, 2015

769. Quan Công đi chơi Sóc Trăng...

 

Cuộc sống không hề có đáp án!,
hết chấn động này rồi đến chấn động khác,
nhưng dường như sự sống mạnh hơn cái chết,
mà có một thứ không bao giờ hết,
đó là tương tác âm dương...

Người Tàu xưa nay hay dùng từ vi hành, vân du, du hành…, như ‘Khang Hi vi hành’, ‘Trấn Nguyên Tử đi vân du’, hay người Tây từ năm 1935 đã có cụm từ ‘Cổng du hành’ (*), thiết nghĩ cái từ ‘du’ hay ‘hành’ này có thể là động từ hay danh (động) từ…, vì năm 1997, nghe nhắc chữ ‘du’ trong truyện ‘Tây du ký’, có một người Anh nói nó là ‘TRIP’ (The trip to the west = Tây du ký), còn một người Hà Lan thì khôi hài hơn - nói nó là ‘ĐI CHOI’ (đi chơi)…
Mới đây, trên mạng có một câu chuyện nhỏ như sau:
…Rồi đêm khác, mơ thấy Quan Công, anh phỏng vấn:
-Bạn có nguyện vọng đến Sóc Trăng ở và trông coi cái Biển Đông giùm cho dân Việt tí được không?
-Hả!!!, tôi trông coi cái thành Kinh Châu cho Lưu Bị mà chưa xong, bị cái thằng Lục Tốn cho người giả dạng thương lái… Tàu, vào trong thành để rồi dùng kế ‘nội ứng ngoại hợp’, nên tôi bị Tôn Quyền bắt sống và hạ lệnh chém đầu, chết tươi không nhắm mắt, sau đó nhà Thục Hán bị thằng Tư Mã Ý cho tuyệt diệt luôn. Thế anh có muốn tôi lại làm tuyệt diệt nhà Việt không?
‘Bắt chước’ Khổng Tử, anh mới trả lời Quan Công là:
-NEVER!...
http://nhagomlabang.blogspot.com/2015/11/766-chuyen-tich-hop-tich-hiec-va-chiec.html
Lại có một ‘nhà-uống-cà-phê-học’ nói rằng Sóc Trăng là xứ ‘đất lành chim đậu’, là tỉnh có truyền thuyết ‘cá nổi’, có ‘nền kinh tế thị trường’ sớm nhất ở miền Tây!, người dân còn thật thà, chất phác, thân mật, nhiệt tình, tốt bụng..., và chưa bị tha hóa lắm với cái thực tại ‘ván cờ 5 tỉ’ ngày nay…
Và dưới đây là câu chuyện ‘Quan Công đi chơi Sóc Trăng’.

1
Trước tiên, các bạn hãy nghe Quan Công tâm sự tí nhé…
Xin tái khẳng định tên ‘ta’ là Quan Vũ, tự là Vân Trường’ (xem tiểu sử bên dưới), chứ không phải là ‘Công’, như một số được gọi là ‘tiến sĩ’ hay ‘học giả’ lèng xèng ngày nay nghĩ, mà chữ ‘Công’ ở đây rất là bình dân và khá quen thuộc bên Tàu ngày xưa, như Bao Công (= Bao Officer!), vậy ‘Công’ ở đây là ‘Officer’ trong tiếng Anh, hay là ‘đầy tớ trung thành của nhân dân’ trong tiếng Việt.
*‘Năm 219, nghe theo kế của Lã Mông, Lục Tốn bèn viết thư cho Quan Vũ, tỏ ra hết sức khiêm nhường và ca ngợi Quan Vũ, tâng bốc hơn cả Hàn Tín. Mặt khác, ông lại lung lạc Quan Vũ thêm một bước nữa: ra sức nhắc nhở Quan Vũ cảnh giác với sức mạnh binh lực của Tào Tháo phía bắc. Quan Vũ tin theo lời thư của Lục Tốn, càng chú trọng tới Tào Nhân, bèn điều thêm quân Kinh châu sang mặt trận Phàn Thành. Nghe tin quân Kinh châu được điều thêm lên phía bắc, Lục Tốn lập tức báo cho Tôn Quyền. Tôn Quyền bèn sai Lã Mông mang quân đánh úp Kinh châu. Hai bộ tướng của Quan Vũ là My Phương và Phó Sĩ Nhân đầu hàng dâng thành. Cùng lúc, Lục Tốn ra quân từ Lục Khẩu, tấn công Nghi Đô. Thái thú Nghi Đô là Phàn Hữu bỏ thành chạy. Ông tiếp tục đánh sang Phòng Lăng, thái thú Đặng Phụ mang quân ra chống cự bị đánh tan. Lục Tốn đánh giết và chiêu hàng quân Thục hàng vạn người. Ông tiến lên chiếm giữ luôn Tỷ Quy và Di Đạo, đóng quân ở Di Lăng và canh giữ Giáp Khẩu để đề phòng quân Lưu Bị từ Tây Xuyên ra cứu. Quan Vũ bị quân Tào của Từ Hoảng đánh mặt trước, chạy về không còn đường thoát, cuối cùng bị quân Đông Ngô bắt giết’ (wikipedia)… ‘Ngày Tôn Quyền mở tiệc khao Lã Mông, hồn ông đã quay về giết chết Lã Mông. Vì hoảng sợ và để ly gián Ngụy và Thục nên đem đầu ông đến nộp cho Tào Tháo. Tào Tháo mở hộp đựng đầu Quan Vũ ra nhìn, thấy râu tóc dựng đứng lên, trừng mắt ra nhìn; vì vậy Tào Tháo hoảng sợ tới mức tái phát bệnh đau đầu và không lâu sau cũng chết’ (Tam quốc diễn nghĩa).
*Nghe vậy, ta cũng hơi buồn cười, vì nó hơi bị cường điệu so với sự thật lịch sử, nhất là vụ ta được dân Tàu phong ‘thánh’. Thực ra, ta lừng danh cũng có chút chút xứng đáng, vì một tin đồn khá… nhảm nhí: ‘quá ngũ quan, trảm lục tướng’ (vượt 5 ải, chém 6 tướng, trong đó nổi tiếng là vụ trảm Nhan Lương, Văn Xú!); ngoài ra, cũng vì chuyện ta đã để lại cho hậu thế một thế võ gia truyền là ‘Đà đao Quan Vũ’, rồi vì con cháu ta là Quan Thắng có tham gia trong vụ ‘khởi nghĩa ở Lương Sơn Bạc’ (tuy nhiên, trong ‘Chiến tranh Trung-Nhật’ từ 1894 đến 1945, một số hậu duệ của ta hết theo Hội Tam Hoàng rồi qua Mỹ làm mafia! - xem phim ‘Tay súng hoàn lương’, Steven Seagal - làm ảnh hưởng đến uy tín của ta)…; nhưng có lẽ nhiều người biết chuyện:
-Ta cầm đuốc đứng hầu hai cô vợ xinh như hoa của Lưu Bị mà không… liếc cái nào (!)
Tuy nhiên, ta tự nghĩ là ta không thể nào sánh nổi với tay ‘Tọa hoài bất loạn Liễu Hạ Huệ’ (*), vì y đã có sẵn chính khí, còn ngồi bên cạnh chị dâu thì dù ta có tà hay chính thế nào đi nữa thì cũng không nên… liếc!
*Đó là chưa nói chuyện hồi trẻ ta giết người, phải bỏ đi xứ khác ẩn trốn, may nhờ có Lưu Bị cho… tạm trú tạm vắng, nếu hồi đó mà ta mà gặp… Bao Thanh Thiên thì bị ăn cái ‘cẩu đầu đao’ là cái chắc, còn gì phim để mà đóng, híc… Nay, bọn hậu bối lẹt xẹt lại cho ta là có đầy ‘nhân, lễ, nghĩa, trí, tín’, nhưng hồi đó là ba nước đánh nhau, ta không biết sống chết giờ nào, hơi đâu mà bê cái Lão Khổng Tử đó vào đầu cho nó… nhức! Sau này, ta mới biết đây là con người hơi bị thật của ta: ‘Quan Vũ kiêu ngạo tự mãn, cố chấp, luôn tự cho mình là đúng. Đặc biệt là từ sau khi ông ta được phong làm Hán đình hầu thì cảm giác tự tôn tự ngã của ông ta càng tăng thêm. Đến khi một mình lãnh tránh nhiệm lớn bảo vệ Kinh Châu thì ông ta càng trở thành kẻ mà ‘mục hạ vô nhân’ (trong mắt không có ai). Đây là việc khiến người khác chê cười, nhưng đối với Quan Vũ thì rất đáng tiếc. Nếu như Quan Vũ có một chút tỉnh ngộ thì đã không chạy đến Mạch Thành để đến nổi đầu thân mỗi thứ một nơi như vậy.’ (vmhn.org)
Nói chung là người đời quá ca tụng ta, làm ta mắc cở quá à, tỉ dụ như họ nghĩ là ta hiển thánh, thậm chí là có thể khử ma trừ tà, thôi kệ, họ có ‘đức tin’ vậy cũng hay, mặc dù ta không có khả năng đó! Nhưng có một điều rất nghiêm trọng, đó là ta có tài 1 thì người Tàu tâng lên 10 lần:
-Nhưng qua khỏi Cửa khẩu Lạng Sơn thì tài của ta được tâng lên tới… 100 lần, ha..ha..ha…
2
Sau khi chết, hồn ma của Quan Công không biết đi về đâu, thiên đình cũng chả được:
-Vì Lão đã bị tội vô cùng nặng: tội ‘nhất tướng công thành vạn cốt khô’; hơn nữa, ở trên đó có tay Tôn Ngộ Không dùng cái ‘Như ý kim cô bỗng’ nặng trên 13.600 cân (‘nhứt vạn tam thiên ngũ bá cân’), mà cái ‘Thanh long đao’ của ta cao lắm thì nặng đến 80 cân thôi, làm sao mà địch nổi!; ngoài ra còn có tay Thiên bồng nguyên soái Trư Bát Giới có ’36 phép thần thông’, chỉ riêng việc hắn nổi hứng quơ cái cào cỏ một cái thì ta đã đi đời nhà ma rồi!; chưa tính đến Dương Tiễn có con Hạo Thiên Khuyển vô cùng lợi hại, híc.. híc…,
mà địa ngục cũng chả xong:
-Nghe nói ở dưới đó có nhiều tiến sĩ giả lắm, mà miệng nói xì xà xì xồ cái thứ tiếng Anh chết tiệt gì đâu ấy, họ lại chả thèm học tiếng Tàu: ‘cái học nhà nho đã hỏng rồi, mười người đi học, chín người thôi’ (Trần Kế Xương), nên cái thứ tiếng Tàu cổ lỗ sĩ của Lão chả xài vào đâu được, mà có muốn ‘dựa cột mà nghe’ cũng không được… Lại nghe ở dưới đó người ta xài toàn súng R15, M16, AK, rồi bom nguyên tử, mà Lão lại xài cái ‘Thanh long đao’ rỉ sét này thì làm sao mà địch nổi, vả lại, nếu gặp bọn Hồi giáo IS thì chỉ có nước là quy tiên sớm…
-Hơn nữa, dân ở dưới đó gặp cái gì cũng… đớp, từ con mối, con sâu đục thân, con sâu dừa, đến con trăn, con bò tót, con tê giác…, lại nghe nói chúng rất tự hào nếu được uống ‘cà phê cứt chồn’, mà chồn (tự nhiên) còn đâu mà đòi uống, chúng nhậu hết rồi!, đúng là bọn đệ tử của ‘Diệt Tuyệt sư thái’, à quên, diệt tuyệt thế giới tự nhiên, thế mà chúng bảo ở… địa ngục quê chúng có triết gia, ha..ha..ha…
*Lão lại nghĩ thêm:
-Nghe nói ở dưới đấy ai cũng thông minh, cần cù, dũng cảm, là đỉnh cao của trí tuệ, làm cái gì cũng thắng lợi, cũng rực rỡ, cũng gấp triệu lần người nước khác, v..v…, nói chung là họ cái gì cũng anh hùng, nhưng Lão đã là ‘Quan Thánh’ - đấng anh hùng nổi… danh gần ngàn năm, thế mà có cái bọn hậu bối choai choai đòi lên ‘Hoa Sơn luận kiếm’ với Lão, nghĩ cũng hơi bị chạm tự ái, híc..híc…
À quên, ban đầu Lão định ghé Vĩnh Phúc thuê… phòng trọ, ở chơi Văn Miếu vài hôm, nhưng nghe đồn phong phanh là Khổng Tử dụ dự xách mền chiếu qua ở đó rồi, nên Lão không muốn ‘đụng hàng’: cái tay họ Khổng này bảo thủ lắm và ăn nói dai nhách à!, nhất là đụng phải mấy cái tay ‘nam mô a di đà Khổng Tử’ - chỉ hiểu có một chiều, hiểu có xíu xìu xùi - xúm lại đánh hôi hay ‘ném đá’, híc...híc…
Lại có một ‘nhà-uống-cà-phê-học’ nói rằng Sóc Trăng là xứ ‘đất lành chim đậu’, là tỉnh có truyền thuyết ‘cá nổi’, có ‘nền kinh tế thị trường’ sớm nhất ở miền Tây!, người dân còn thật thà, chất phác, thân mật, nhiệt tình, tốt bụng..., và chưa bị tha hóa lắm với cái thực tại ‘ván cờ 5 tỉ’ ngày nay… (đã nói ở trên):
-Lão bèn quyết định ĐI CHOI Sóc Trăng một chuyến.
3
Từ đầu thế kỷ 20, có một số người/gia đình từ phía Bắc, đặc biệt là từ xứ Quảng, chuyển vào sinh sống ở Sóc Trăng, nhất là vào trước và sau thời Ngô Đình Diệm, cụ thể là quanh quanh năm 1963… Cũng như mọi tỉnh khác ở miền ĐBSCL, ST là vùng ‘đất yếu’ (soft-soil), có độ cao giữa mặt đất và mặt nước là như nhau, nên khi triều cường lên, nước theo các cống/mương mà tràn lên ‘lộ’ (lúc đa số còn là đường đất), khi đó, cá cũng theo nước mà nằm chềnh ềnh trên mặt đường, dân nhậu tha hồ mà ‘lượm’ để làm món lẫu cá hay lẫu mắm quen thuộc (nhưng nay không còn nữa, mà nghe nói là nguồn tài nguyên này cũng dần bị cạn kiệt!)... Vì thế mà các ông/bà đi ST về thường kể lại cho con cháu nghe chuyện này, và gọi Sóc Trăng là vùng ‘cá nổi’ (!), ý còn nói rằng ST (hay miền Tây) là vùng đất vốn được thiên nhiên ưu đãi, không phải làm nhiều mà vẫn có món nhậu để… chém gió, hihi...
*Sau 1975, do có địa bàn dễ giao lưu với Campuchia, qua Lào, Thái Lan, và tiếp giáp với Biển Đông, nên nền ‘kinh tế thị trường’ sơ khởi đã được phát triển: người dân ST nhanh chóng tiếp cận các nguồn hàng nhập từ biên giới (qua các cửa khẩu An Giang, Mộc Bài, và 72km vùng ven biển…), nhất là thuốc lá, bia rượu ngoại, đầu máy video…, mà cuộc sống của giới tiểu thương cũng có phần đỡ phụ thuộc vào nghề sông nước hay ‘miệt dườn’, thậm chí có người còn sắm được xe Mercides; năm 1980-85, phong trào đi buôn lậu được phát triển thông qua các tuyến tàu viễn dương (đi Malaysia, Singapore, Indonesia, Thái Lan…) cùng với nạn vượt biên và hải tặc thời đó mà đã cướp đi một số sinh mạng của những đại gia buôn lậu này! Cũng trong thời gian nay, ‘bia Sóc Trăng’ đã được người dân tự sản xuất (chủ yếu là nhậu với món ‘móng heo’, xí quách, hay ‘cá khô sặc’…), được vận chuyển bằng ca-nô qua các kênh rạch dài thoòng với gió mát lồng lộng, mà ta có thể nghe thoang thoảng câu ‘Hỡi đồng chí dọc ngang sông rạch. Hãy cho hồn ta ruổi ruổi theo’ (Tố Hữu, nhưng đây là mấy ‘đồng chí’ đi vận chuyển bia!)…
*Nói chung là người dân ở đây chân chất, nhiệt tình và tốt bụng thật, Lão ghi nhận (lưu ý là ở ST có ba dân tộc chủ yếu là người Kinh, Tàu và Khmer, nhưng người ta sống rất hòa đồng, không có phân biệt).
Nhớ có lần Lão hỏi đường đi, họ chỉ ngay, còn cử người dẫn đi, hay nhìn theo cho đến khi Lão đến nơi đến chốn, rồi nhảy cỡn lên và vỗ tay reo mừng (chả giống như (một số) dân Hà Nội tí nào, thiệt, Lão không cố ý ‘nói chuyện Sóc Trăng, động thằng Hà Nội’ đâu)… Vì thế mà có không ít người/gia đình ở miền Trung, cứ mơ ước được chuyển vào sinh sống tại Sóc Trăng (nhưng sau đó, do nền kinh tế - khoa học ở Sài Gòn lại sôi động hơn hẳn, mà mơ ước này đã bị dịch chuyển sang Sài Gòn)…
*Theo Lão, gái Sóc Trăng rất đẹp, đẹp nhất nước, nhất… vũ trụ, mà hồi đứng hầu hai bà vợ của Lưu Bị - dĩ nhiên là lão không dám ngắm, nhưng ở ST thì nghía thoải mái, hehe… Số là Lão có đi uống cà phê ở ST, nhưng Lão cho là không ngon lắm, vì cà phê Ban Mê đến Sài Gòn đã thành… thế hệ F1, mà đến ST thì dĩ nhiên là phải thành trên thế hệ F2!... Ở Hồ Nước Ngọt, mấy quán thịt chó, quán cháo vịt Xiêm, chợ Đêm, chùa Dơi…, có mấy lần được mấy em ra đón, thậm chí còn rất vui vẻ dẫn đi hát Karaoke, vui lắm, nhưng Lão chưa hài lòng lắm, vì mấy nàng chưa xinh lắm!
*Nhưng lại xảy ra sự kiện anh ‘Sáu Lèo’…
Số là khoảng sau năm 2010, tụi… Tàu có ‘thắng’ thầu thi công ‘Dự án 16 cầu’, thế mà chúng cứ cố tình ì ạch, mượn cớ này cớ nọ, không chịu triển khai thi công (đến nỗi người dân nói là ở đó không có công nhân - mà chỉ có… ma!), làm dân khổ hết mấy năm. Lão nghĩ dù sao mình cũng đàng hoàng, chứ mấy tay Khổng Tử hay Quan Công ‘thời @’ này hư quá thể!... Tại một chiếc cầu Tàu đang xây dở dang, xây hoài không xong, Lão được anh Sáu Lèo (người nổi danh với ‘ván cờ 5 tỉ’!) mời đi nhậu, nói thiệt là ảnh đối xử với Lão rất tốt, không có vấn đề… Sau khi nhậu, hai lần anh Sáu rủ hát Karaoke ngay tại quán ‘Dưới Chân Cầu’; lần đầu, anh nhắc điện thoại lên một cái là em Tiên Nữ lập tức ra, lần hai, em Củng Lợi ra, sở dĩ Lão đặt tên hai em như vậy là vì hai em quá đẹp, đẹp đến nỗi mà ‘Nhị Kiều’ (vợ của Tôn Sách và Chu Du, thời ‘Tam quốc’) phải tự cho là mình còn… kém, hihi…
Tóm lại, có những biến động nào đó sau 1995 mà làm cho ST phát triển chậm lại so với vài tỉnh khác trong vùng, có lẽ là do chỉ có một tuyến đường ‘độc đạo’ nối liền từ Cà Mau đến SG, mà dẫn đến giao lưu kinh tế bị giới hạn, mặt bằng học vấn thấp, đặc biệt là rất khó hội nhập với thế giới!, nhưng chủ yếu là do sự trì trệ chung của cả nước - về ý thức hệ!, cùng với những chuyện ‘tương đương Sáu Lèo’…
4
Như vậy thì Lão dọn nhà đến Sóc Trăng ở được rồi, hehe…, vì cái gì cũng ‘number one’, nhưng có một chuyện làm cho Lão khựng lại…
Số là trước năm 1975 (thậm chí nay), nhiều đường ở Sóc Trăng được gọi là ‘lộ’, ví dụ như Lộ Nguyễn Trung Trực, Hai Bà Trưng, Lê Lợi…; rồi khoảng sau năm 2000, ở đây mọc lên nhiều ‘đại lộ’, ví dụ như Đại lộ Trần Hưng Đạo, Hùng Vương… Mới đây, dân ở đây lại mới có phát kiến ‘đặt tên đường để học lịch sử Việt Nam’, nên nghe mấy cái tên Nguyễn Trung Trực, Lê Lợi, Trần Hưng Đạo, Hai Bà Trưng…, Lão bỗng dưng rùng mình, tí nữa là mắc ‘bệnh sốt rét cấp 4’, không biết cái bà người Tàu là Tu Youyou (Nobel Y học 2015!) có chữa nổi không nữa!
Trước mắt là cái ông Nguyễn Trung Trực với cái biệt danh nổi như cồn là ‘Hỏa hồng Nhật Tảo’ (đốt cháy chiến hạm Espérance của Pháp, tháng 12/1861), chắc chắn là ổng rành thủy chiến rồi, mà Lão chỉ biết xài tuyệt chiêu ‘Đà đao Quan Vũ’ trên cạn, nên Lão té đ… trong quần (cười). Rồi đến cái vụ ông Trần Hưng Đạo nữa, Lão đã từng đi qua Phà Rừng (cửa sông Bạch Đằng, Hải Phòng-Quảng Ninh), nhớ lại cái vụ Đại-chiến-Nguyên-Mông-1288 mà thấy ớn lạnh: Ô Mã Nhi rành thủy chiến đến thế mà còn bị Trần Hưng Đạo quất cho một… chèo rớt xuống sông và bị bắt sống, Lão là cái quái gì!... Lão thừa biết, đối với những ông này, họ xem cái ‘giàn khoan 981’ như là… con tép riu, à, mà không hiểu sao đến nay, cả… thế giới vẫn nhút nhát, không biết nó là của ai mà còn bảo là giàn khoan… ‘lạ’!

***
Tóm lại…
Đúng ra thì Lão cũng là người khá đàng hoàng, thuộc loại ‘ngu trung’, và không màng danh lợi cho lắm, chỉ tiếc là khi được Lưu Bị phong cho chức ‘Hán đình hầu’ (tương đương với Bộ trưởng quốc phòng!), lão bỗng bị biến dị thành kẻ ‘trong mắt không có ai’…
Lão cũng định nhân tiện chấp hành chỉ đạo của cấp ‘lạ’, vì cái ‘cục đại’ mà vào ẩn ở Sóc Trăng, rồi áp dụng ‘Binh pháp Tôn Tử’, bằng cách bên ngoài thì nói ‘hữu nghị, hữu hảo’, nhưng bên trong thì âm thầm ‘chiêu binh mãi mã’, chờ ngày làm cái coup d’etat, để biến cái xứ này thành cái… ‘đạo hàm’ của Tàu!
Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, nghĩ thật kỹ, Lão thấy rất là không ổn, vì:
-Nghe Nguyễn Trãi nói thời nào cũng có hào kiệt, lỡ xứ này sinh ra những Nguyễn Trung Trực hay Trần Hưng Đạo 2,3,4… thì Lão chỉ có nước… lúa đời, híc..híc...
Nghĩ đến đây, lão bỗng nghe tiếng đàn Guitar thùng, bản nhạc ‘Anh còn nợ em’, có lời Việt rất là có ý nghĩa:
-Anh còn nợ em, công viên ghế đá, công viên ghế đá, lá đổ chiều êm. Anh còn nợ em, dòng xưa bến cũ, dòng xưa bến cũ, con sông êm đềm. Anh còn nợ em, chim về núi nhạn, trời mờ mưa đêm, trời mờ mưa đêm. Anh còn nợ em, nụ hôn vội vàng, nụ hôn vội vàng, nắng chói qua song. Anh còn nợ em, con tim bối rối, con tim bối rối, anh còn nợ em. Và còn nợ em, cuộc tình đã lỡ, cuộc tình đã lỡ, anh còn nợ em (Nhạc: Anh Bằng, trình bày: Caodzan)
https://www.youtube.com/watch?v=aO2vUe4kB4Q
Đúng, Lão còn nợ quê hương mình, nợ vợ, nợ con, nợ mấy nàng ‘Chung Vô Diệm’ ở đấy, nên Lão quyết định trở về Tàu, sống ở quận Hà Đông xưa, kiếm miếng đất mặt tiền nho nhỏ để bán… tào phớ:
-Sống thì làm người Tàu, chết thì làm ma Tàu, chớ xớ rớ Sóc Trăng.

(HẾT)
---------

Chú dẫn:
-Cổng du hành: Lỗ sâu chính là một nếp gấp trong không - thời gian, kết nối hai vùng rất xa nhau trong không gian, cho phép các nhà thám hiểm vũ trụ vượt qua một quãng đường rất dài trong khoảng thời gian ngắn - gọi là ‘cổng du hành’…, do Einstein và đồng nghiệp của ông là Rosen xây dựng nên vào năm 1935. (news.zing.vn)
-Liễu Hạ Huệ (720-621TCN): người nước Lỗ, thời Xuân Thu, nổi tiếng với thành ngữ ‘Tọa hoài bất loạn’ (có người bà đẹp ngồi trong lòng mà tâm không loạn): ‘Liễu Hạ Huệ một hôm dừng chân nghỉ qua đêm trước cổng thành, có một phụ nữ cũng đến trú chân. Trời lạnh người phụ nữ này bị cảm lạnh rét cóng, Liễu Hạ Huệ liền cởi áo mình ra khoác lên người cô ta rồi ôm vào lòng để cô ta hết lạnh, mà trong lòng không hề có một chút tà tâm. Lại có lần Liễu Hạ Huệ ngồi xe ngựa với đàn bà, đi cả quãng đường dài mà mắt ông chỉ nhìn thẳng chứ không hề liếc ngang lần nào.’ (wikipedia)
-Quan Vũ (162? - 220) cũng được gọi là Quan Công, tự là Vân Trường, là một vị tướng thời kỳ cuối nhà Đông Hán và thời Tam Quốc ở TQ. Ông là người đã góp công lớn vào việc thành lập nhà Thục Hán, với vị hoàng đế đầu tiên là Lưu Bị... Ông cũng được thờ cúng ở nhiều nơi với tượng mặt đỏ, râu dài, tay cầm cây Thanh long yển nguyệt và/hoặc cưỡi ngựa xích thố, đặc biệt là ở Hồng Kông... Dân gian xem ông như một biểu tượng của tính hào hiệp, trượng nghĩa và trung thành, nhưng các nhà sử học cũng phê phán ông vì tính kiêu căng, ngạo mạn… (wikipedia), và ‘Nhiều người chỉ biết thờ một ông Quan Công trừ được tà ma chứ chẳng biết Quan Vũ nào cả’, xem thêm: http://reds.vn/index.php/nghe-thuat/van-hoc/6167-su-that-phu-phang-ve-nhan-vat-quan-vu-trong-tam-quoc-dien-nghia2
-Sóc Trăng: Tên gọi Sóc Trăng do từ Srok Kh'leang của tiếng Khmer mà ra. Srok tức là ‘xứ’, ‘cõi’, Kh'leang là ‘kho’, ‘vựa’, ‘chỗ chứa bạc’. Srok Kh'leang là xứ có kho chứa bạc của nhà vua. Tiếng Việt phiên âm ra là ‘Sốc-Kha-Lang’ rồi sau đó thành Sóc Trăng… Là một tỉnh ven biển thuộc ĐBSCL, Sóc Trăng nằm ở cửa Nam sông Hậu, cách tp HCM khoảng 231 km, cách Cần Thơ 62 km. Tỉnh ST nằm ở hạ nguồn của sông Hậu, là nơi sông Hậu đổ vào biển Đông tại hai cửa Định An và Trần Đề, với dân số khoảng 1,3 triệu người và diện tích khoảng 3.300km2. ST là một vùng đất được người Việt đến khai khẩn trong khoảng hơn 200 năm nay. Vào tk 17, ST thuộc vùng Ba Thắc của Chân Lạp. Năm 1757, vua Chân Lạp là Nặc Thuận cắt đất Ba Thắc dâng cho chúa Nguyễn. Chúa Nguyễn đặt Ba Thắc thuộc dinh Long Hồ và vận động người Việt vào khai hoang. Năm 1900, Pháp lập tỉnh Sóc Trăng... (wikipedia) 

18 nhận xét:

  1. Lưu comt Gia Tuệ:

    Du thuyền đáp bến Cần Thơ
    Tưởng đâu say sóng, nào ngờ say... tiên
    Ả cho anh, một dáng huyền
    Rồi theo mây gió, ẩn miền sắc không

    Trả lờiXóa
  2. Lưu comt MRC:

    Giận hờn em nhắn anh không nói
    Để ánh đèn khuya tỏa tỏa mờ
    Thôi, hãy đi vào cơn mộng đẹp
    Để sáng, mặt trời sang em chơi!

    Trả lờiXóa
  3. vomtroirieng [Blogger] Email 04.12.15@15:36
    Ôi... ý đầu tiên của VTR là phản biện nà
    Cuộc sống ta hiện giờ chính là kết quả của sự chuẫn bị ở quá khứ, còn cuộc sống ở thì tương lai thì mới chưa tìm đáp án rõ ràng huynh LB ui...
    Còn bài viết, mới đọc qua hà, tối về tiếp hén, giờ phải vác cần câu đi câu cơm rùi, hic...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Trùi, chuẩn bị đi uống cà phê với cái cô vtr nào đó 3 năm trong quá khứ rồi, thế mà hiện tại vẫn chưa có... đáp án, híc...
      Thank vtr nhé, tối... ngọt ngào.

      Xóa
  4. Mụi sang thăm ca ca
    Chúc ka vui khoẻ ạ

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Uh, hôm nay bên Face thấy cô nào đeo kính mát xinh vá, hihi...
      Cám ơn muội nghen, tối vui nhé.

      Xóa
    2. Cà Mau anh nhớ lẫu cua
      Kiên Giang anh nhớ lẫu trâu em à
      Tối nay anh nhớ cô nào
      Chiều, đeo kính mát, lao xao khách nhìn, hehe...

      Xóa
  5. Lưu comt:

    Chu Nhạc
    Là chiều thả nắng qua song
    Là người vơ vẩn thả nàng trôi đi

    Hạ Duyên
    Vẽ em nét vẽ dở dang
    Em vui vui tính, anh càng... sương em

    Mưa_123
    Bây giờ mới thấy mưa trở lại
    Nên thu vội... mừng chuyển qua đông

    T_V
    Tương tư em, váy trắng ngần
    Anh suy, anh tưởng, anh thờ thẫn đêm

    VTR
    'Sáu - tám' làm chi hỡi cô em
    Nắng đậm chiều nay đến tận thềm
    Ngồi mơ luẩn quẩn thêm điều lạ
    Không biết rồi đây ta có... bên!

    Yến Phạm
    Én nhỏ chiều đông, bay xa khơi
    Tìm ai mây gió, dạ rối bời
    Mỏi mòn mắt bụi, khi mở đóng
    Mộng cuối trần gian, ai bơ vơ

    Trả lờiXóa
  6. "...Cầm đuốc đứng hầu hai cô vợ xinh như hoa của Lưu Bị mà không… liếc cái nào (!)"
    Tưởng Quan Vân Trường là siêu rồi nhưng xét ra còn thua xa Liễu Hạ Huệ. Nằm bên người đàn bà lạ để sưởi ấm cho cô ta lúc giá rét mà Huệ không tơ tưởng gì thì không ai làm được. Chê Tàu bành trướng, đại Hán dân tộc, nhưng phải phục họ có tài xây dựng nhân vật điển hình , hihi

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Uh, nền văn hóa Tàu rất đáng ngưỡng mộ,
      nhưng 'ngưỡng mộ' rất khác với 'sùng bái',
      nói chung là cái gì cũng nên đặt đúng chỗ/đúng lúc thì mới có ý nghĩa, nếu 'nói quá' thì rất phản tác dụng...,
      cám ơn bạn Bu, ngày mới tốt lành.

      Xóa
  7. Anh viết thật sâu sắc, thăm anh cuồi tuần !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ui, mình đang suy nghĩ đề tài... mới,
      cám ơn bạn PH, chiều vui nhé!

      Xóa
  8. Đức Phật , Quan thế âm Bồ Tát , Chúa Jesu vvv cũng đâu phải người Việt , cũng chẳng phải là anh hùng dân tộc , mà dân ta vẫn thờ cúng đấy thây
    Quan Vân Trường thì người Việt đã thờ cúng bao lâu nay rồi . Người ta thờ Ông một con người trung nghĩa , không ăn ở hai lòng . Không phải thờ một mình mà bên Ông còn có Châu Sương , Quan Bình nữa . Không phải ai thờ cũng được đâu nghe , phải hợp vía mới được
    " Nhân bất thập toàn " không có ai là hoàn mỹ hết , ngay cả Đức Phật , Chúa Jesu , thì Quan Vũ cũng không ngoại lệ . LB dẫn chứng cho Salam một người hoàn hảo đi ?
    Xét về công và tội của Quan Vũ là ngang nhau , bài viết của LB chỉ đúng về một mặt về tội đồ vì thế không khách quan , không thuyết phục được Salam
    Công ty Thành Lợi tính xây tượng Quan Vũ ở Sóc Trăng , một người mà ai cũng biết còn hơn là xây một ông nảo ông nào mà dân nhìn vào chẳng biết mô tê chi cả . Chẳng qua vào thời điểm nhạy cảm này dân ta còn đang ghét Tung Chảo thì dựng tượng thì không nên . Muốn nói gì thì nói , trong rất nhiều gia đình Việt vẫn thờ tượng Quan Vũ , người dân đã mặc định như vậy rồi muốn chối bỏ cũng không được . Quên đi khái niệm thờ Quan Vũ thì theo Tàu hay không yêu nước , hai việc này hoàn toàn khác nhau , lòng yêu nước là lòng yêu nước , tín ngưỡng là tín ngưỡng ... vài lời

    Trả lờiXóa
  9. 'Chẳng qua vào thời điểm nhạy cảm này dân ta còn đang ghét Tung Chảo thì dựng tượng thì không nên..': riêng chữ Tung Chảo này cũng đủ xài rồi, dân ta còn đùa là:
    -'son thủng, chảo thủng, lăng lủng chẻo' (treo lủng lẳng)
    nữa đóa, hehe...
    Mình nên nhìn sự kiện... thiền hơn bạn à,
    chắc chắn là Việt Nam không thiếu gì hào kiệt (Nguyễn Trãi cũng... nghĩ vậy, xem Bình Ngô đại cáo), có điều nên chọn hào kiệt đáng là hào kiệt!
    bạn xem mình... bay bỗng trong bài mới nhé.
    TM.

    Trả lờiXóa
  10. Tui qua thăm bạn, ráng đọc cho hết cái bài dài dòng văn tự của bạn muốn... đứt hơi luôn! Nhưng được cười 1 cái thì cũng đáng công ha bạn già! :)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thì bài viết này có nhãn là 'thư giãn' mừ, không bổ đàng dọc thì bổ đàng... ngang, hi...,
      cám ơn GL nhé, lâu ngày quá, chúc ngủ ngon.

      Xóa
    2. Lời hay ý đẹp:

      Phan Rang có cô giáo làng
      Đã đọc sách Dos, lại bình thật hay
      Bây giờ cổ đã đi... tu
      Đời là thế thế, chút vui, chút buồn

      Danh ngôn này đã có trong Từ điển danh ngôn thế giới năm... 2016, Hehe...

      Xóa
  11. Lưu comt Jen Ero:

    Chúc mừng sinh nhật em Jen
    Chiều nghiêng nắng rọi, bên thềm ngây ngô!

    Trả lờiXóa